Kiến thức chứng khoán - Kinh nghiệm đầu tư chứng khoán

Hiển thị các bài đăng có nhãn Thích Nhất Hạnh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thích Nhất Hạnh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 7 tháng 2, 2017

9 cuốn sách Phật giáo bạn nên có

Tìm đến sách Phật chính là cách nhiều người lựa chọn để tĩnh tâm, tránh xa cuộc sống bon chen, xô bồ. Theo đó, các biên tập viên của Lionsroar đã đưa ra danh sách 9 cuốn sách Phật giáo tất cả chúng ta nên sở hữu.

After the Ecstasy, the Laundry

Tiến sĩ J. Kornfield là giáo sư dạy Thiền nổi tiếng. Với lối văn giản dị, dí dỏm nhưng sâu sắc, các tác phẩm của ông rất thuyết phục người đọc. Trong số đó, After the Ecstasy, the Laundry (tạm dịch: Sau trạng thái tuyệt vời, rồi đến việc giặt ủi quần áo) là cuốn sách ý nghĩa về kinh nghiệm, sự tâm đắc trong việc thể nghiệm Phật pháp.

Theo tác giả, giác ngộ luôn tồn tại, hiện hữu xung quanh và ta cần vượt qua khó khăn bởi mỗi ngày sẽ có những nhiệm vụ và rắc rối đang chờ đón mỗi người.

A Beginner’s Guide to Meditation

Tạm dịch là Cách tập thiền cho người mới bắt đầu, A Beginner’s Guide to Meditation được viết bởi Rod Meade Sperry và các biên tập viên của Roar Lion. Cuốn sách là lời khuyên và nguồn cảm hứng từ các vị Thầy nổi tiếng nhất của Phật giáo như Pema Chodron, Đạt-lai Lạt-ma, Thích Nhất Hạnh...

Being Peace

Being Peace của thiền sư Thích Nhất Hạnh viết bằng tiếng Anh và xuất bản lần đầu năm 1987. Tới nay, cuốn sách này vẫn được đánh giá là tác phẩm mẫu mực của văn học tôn giáo đương đại. Tác phẩm được sư cô Chân Hội Nghiêm chuyển sang tiếng Việt trong lần phát hành đầu tiên tại Việt Nam.

“Mỗi hơi thở, mỗi bước đi của chúng ta có thể lấp đầy bởi bình an, hạnh phúc và sự thanh thản” – Thích Nhất Hạnh.

Thích Nhất Hạnh sinh ra ở Thừa Thiên-Huế, xuất gia theo Thiền tông vào năm 16 tuổi. Ông là nhà lãnh đạo Phật giáo có ảnh hưởng lớn thứ hai ở phương Tây chỉ sau Đạt-lai Lạt-ma. Với cuốn sách Being Peace, thiền sư Thích Nhất Hạnh nhấn mạnh vào sự thức tỉnh cá nhân và từ bi thế giới. Sử dụng giai thoại từ cuộc sống của bản thân, thơ ca và truyện ngụ ngôn, ông truyền lại kinh nghiệm luyện tập cho những vấn đề của thời điểm hiện tại.

Cutting Through Spiritual Materialism

Tạm dịch là Vượt qua khuynh hướng duy vật tâm linh, cuốn sách Cutting Through Spiritual Materialism được viết bởi Chögyam Trungpa - thuộc Kim cương thừa, trường phái Phật giáo xuất hiện trong khoảng thế kỉ thứ 5, 6 tại Bắc Ấn Độ.

Dựa trên quan điểm cao nhất của Kim Cương thừa, cuốn sách định nghĩa các nguyên tắc cơ bản của Phật giáo và tu hành. Hiện đại và phù hợp, Cutting Through Spiritual Materialism ảnh hưởng sâu sắc về việc Phật giáo được hiểu như thế nào ngày nay.

Happiness Is an Inside Job

Sylvia Boorstein là chuyên gia tâm lý trị liệu người Mỹ, một trong những người thành lập Trung tâm Thiền Spirit Rock. Với sự ấm áp đặc trưng, Sylvia Boorstein đã tâm huyết tạo nên cuốn Happiness Is an Inside Job (Hạnh phúc là việc bên trong).

Cuốn sách dạy cách thực hành đúng chánh niệm, tập trung, nỗ lực đưa chúng ta ra khỏi sự tức giận, lo lắng và nhầm lẫn, từ đó có thể bình tĩnh, nhìn thấu, tạo ra niềm vui.

Mindfulness in Plain English

Tạm dịch Chánh niệm - giảng bằng ngôn ngữ thông thường là lựa chọn hoàn hảo cho bất cứ ai quan tâm chánh niệm, Phật giáo nguyên thủy. Cuốn sách giải thích về chánh niệm, làm thế nào để thực hành, làm thế nào để đối phó với phiền nhiễu và những trở ngại khác.

Nếu đã đọc và hiểu những giảng giải về thiền, chánh niệm, chánh định, và bốn nền tảng chánh niệm bằng ngôn ngữ thông thường của thiền sư Bhante Gunaratana, bạn sẽ có khả năng hiểu dễ dàng hơn về giảng luận và kinh văn truyền thống về những đề tài này.

Real Happiness

Tạm dịch là Hạnh phúc thực sự, Real Happiness được viết bởi Sharon Salzberg - một thiền sư cư sĩ nổi tiếng. Cuốn sách nhỏ hữu ích này giúp tất cả người đọc có thể hiểu cách để thực hành thiền cơ bản và cách trau dồi, nuôi dưỡng lòng từ bi, sự hài lòng với cuộc sống.

What Makes You Not a Buddhist

Cuốn sách What Makes You Not a Buddhist của Đức Dzongsar Khyentse Rinpoche là một phân định chính xác những nguyên lý chủ đạo tạo ra Phật giáo, được tạm dịch là Bốn dấu ấn của hiện hữu. Sở dĩ gọi là bốn dấu ấn vì đó là những “con dấu” dùng để chứng nhận một người Phật tử đích thực khi đã hiểu được Phật pháp là gì.

Một cuốn sách hay để đọc nếu bạn phân vân về việc trở thành một Phật tử hay chỉ đơn thuần là muốn biết nhiều hơn về Phật giáo.

When Things Fall Apart

Pema Chodron là một thiền sư, tác giả và giáo thọ trong dòng phái Phật giáo Shambhala. Ngay cả khi đã rơi xuống vực thẳm cuộc đời, lời khuyên của vị Đại sư này sẽ tiếp thêm sức mạnh cho bạn ngay lập tức.

Nếu bạn đang phải đối mặt với một thời gian đầy thử thách trong cuộc sống, When Things Fall Apart (tạm dịch là Khi mọi việc tồi tệ) là cuốn sách mà bạn cần khi truyền cho người đọc cách để nuôi dưỡng lòng nhân ái đối với bản thân, rèn luyện thái độ không sợ hãi và từ bi đối với nỗi đau của riêng mình và người khác.

Tri Thức Trẻ
Share:

Thứ Ba, 6 tháng 12, 2016

Thiền sư Thích Nhất Hạnh: "Con người có quá nhiều tham, ái, sân si - đau khổ vì không biết xử lý vấn đề của mình"

Đôi khi, ngồi trên xe để đi làm nhưng chúng ta lại muốn quay về nhà và tận hưởng khoảng thời gian tươi đẹp một mình. Nếu quyết định trở lại, bạn sẽ cảm nhận được hạnh phúc ở đây, ngay giây phút hiện tại. Thay vì suy nghĩ về tương lai, bạn hãy tập trung sự chú ý vào hơi thở và tận hưởng hiện tại.

Chúng ta hít thở mỗi ngày nhưng hầu như không ý thức đường từng hơi thở ra, vào. Thực tập hơi thở giúp chúng ta biết cách để sống ở hiện tại: Hít vào tôi biết mình đang sống. Thở ra tôi mỉm cười với cuộc sống này.

Chúng ta thường nói tới con đường: con đường giải thoát, con đường hạnh phúc, con đường hòa bình. Khi có ý niệm về con đường, chúng ta đồng thời cũng có ý niệm là vẫn còn đang trên con đường đó, nghĩa là chúng ta chưa tới. Nếu chúng ta đang trên con đường đi tới hạnh phúc, thì chúng ta chưa có hạnh phúc. Nếu chúng ta đang trên con đường đi tới hòa bình, thì chúng ta chưa có hòa bình.

Trong cuộc sống hàng ngày, cơ thể của bạn ở hiện tại nhưng hơi thở lại ở đâu đó với lo lắng, muộn phiền... 

Cuộc sống chính là giây phút hiện tại. Quá khứ đã qua, tương lai chưa tới. Khi chúng ta tập trung vào hiện tại, chúng ta có thể sống sâu sắc và kết nối với những yếu tố chữa lành và nuôi dưỡng tâm hồn xung quanh ta.

Với năng lượng của thiền định, chúng ta có thể nhận biết nỗi đau, xoa dịu chúng như người mẹ dỗ dành đứa con đang khóc. Khi chúng ta giận giữ, buồn rầu và sợ hãi với năng lượng của thiền định, chúng ta có thể nhận ra gốc rễ của khổ đau. Chúng ta cũng có thể nhận ra sự khổ đau của những người chúng ta yêu thương. Bằng cách ấy, những nỗi đau sẽ nằm yên như đứa trẻ ngủ ngon trong vòng tay yêu thương của mẹ.

Khi giao tiếp với lòng trắc ẩn, ngôn ngữ chúng ta sử dụng không có sự giận giữ, khó chịu, chúng ta có thể loại bỏ những nhận thức sai lầm. Lắng nghe sâu sắc và nói những lời yêu thương, chúng ta có thể đem đến sự hài hoà và kết nối với cộng đồng bằng sự hiểu biết, hoà bình và hạnh phúc.

Khi lắng nghe người khác một cách sâu sắc, chúng ta không chỉ nhận ra sai lầm của họ, sai lầm của bản thân chúng ta về người khác. Đó là lí do giao tiếp với sự chân thành có thể loại bỏ sự giận giữ và bạo lực. Chúng ta phải đánh thức mọi thứ để kết nối chúng với nhau.

Ở Làng Mai, vài trăm người sống với nhau như một gia đình theo cách rất đơn giản. Họ có cơ hội thực tập với nhau như một cộng đồng, xây dựng tình huynh đệ. Mặc dù cuộc sống đơn giản nhưng họ có rất nhiều niềm vui từ việc bồi đắp sự hiểu biết và lòng từ bi. Thiền định giúp họ chữa lành, chuyển hoá và tạo ra hạnh phúc.

Hạnh phúc là có thật hay không? Liệu chúng ta có thể sờ, nắm lấy hạnh phúc? Mỗi người từng trải qua những giây phút hạnh phúc, và cố nhiên là chúng ta cũng đã có những giây phút khổ đau. Chúng ta thường tự hỏi: 'Hạnh phúc đó có phải là hạnh phúc chân thật hay không? Khổ đau đó có phải là khổ đau chân thật không ? Hay tự ta làm khổ ta ?' Vậy nên xét lại cái quan niệm về hạnh phúc và khổ đau là một sự thực tập.

Hạnh phúc chính là con đường bạn đang bước đi, với từng hơi thở. Con người có quá nhiều tham, ái, sân, si. Chúng ta đau khổ bởi chúng ta không biết cách xử lí vấn đề của mình. Thiền định giúp mọi người xử lí đau khổ. Lòng từ bi và sự hiểu biết là điều cần thiết để chữa lành mọi khổ đau trên thế giới này.

Hoài Trần
Theo Trí thức trẻ/Lionsroar
Share:

Thiền sư Thích Nhất Hạnh: 5 bước thực hành để nuôi dưỡng hạnh phúc

Khi theo đuổi hạnh phúc, chúng ta cố gắng bỏ qua và chống lại sự đau khổ. Nhưng điều này không giúp chúng ta có thể an lành hơn. Nếu biết cách chuyển hoá sự đau khổ, chúng ta sẽ tìm được hạnh phúc đích thực.

 Buông bỏ là bước đầu tiên để sống hạnh phúc - Thiền sư Thích Nhất Hạnh.

Ngày nay, chúng ta phiền não vì không thể xử lí những đau khổ bên trong và luôn tìm cách che đậy chúng. Trường học không dạy những người trẻ cách để xử lí những vấn đề nội tại. 

Chánh niệm là cách tốt nhất để giải quyết đau khổ, sống với giây phút hiện tại hay nhận biết được những điều đang xảy ra ngay tại lúc này. Chánh niệm giúp bạn nhận ra sự hiện diện của đau khổ trong bạn và thế giới. 

Thiền sư Thích Nhất Hạnh nêu ra 5 điều giúp bạn chuyển hoá đau khổ thành nặng lượng của hiểu biết và chữa lành, giúp chúng ta hạnh phúc.

1. Buông bỏ

Bước đầu tiên để tạo ra niềm vui và hạnh phúc là biết buông bỏ. Chúng ta bị ràng buộc bởi quá nhiều thứ. Sự buông bỏ thực sự cần thiết cho sự sống còn và hạnh phúc của chúng ta. Đôi khi bạn nghĩ, bằng cấp, tiền lương, nhà ở hay tình yêu rất quan trọng với hạnh phúc của bạn. Nhưng ngay cả khi bạn đã sở hữu những điều trên, đau khổ vẫn tiếp diễn. Đồng thời, bạn sợ rằng, nếu buông những thứ bạn đang có, tình hình sẽ tệ hơn, bạn sẽ đau khổ và không thể sống nổi. 

Nhìn sâu vào điều bạn đang sợ hãi, nó chính là trở ngại khiến bạn không thể hạnh phúc. Buông bỏ cần rất nhiều dũng cảm, nhưng một khi bạn làm được, hạnh phúc sẽ đến rất nhanh. Để nhận được hạnh phúc, bạn cần phải đánh đổi.

2. Gieo hạt giống tích cực

Mỗi chúng ta đều có những hạt giống nằm sâu trong tiềm thức, nó có thể là địa ngục, cũng có thể là thiên đường. Chúng ta có thể hiểu biết, vui vẻ và làm việc thiện. Nhưng đa số chúng ta chỉ nghĩ đến đau khổ và chìm đắm trong nỗi buồn. Thực hành gieo hạt giống tích cực mỗi ngày để những điều tốt đẹp nảy mầm và vươn lên. 

Điều gì cũng có mặt đối lập. Nếu bạn có hạt giống kiểu căng, bạn cũng có hạt giống từ bi. Khi thực hành chánh niệm mỗi ngày, hạt giống từ bi sẽ mạnh mẽ và phát triển hơn. Chúng ta có thể lựa chọn sống tích cực và hạnh phúc hơn, bởi điều đó nằm trong tầm tay của bạn.

3. Niềm vui từ chánh niệm

Chánh niệm giúp chúng ta kết nối với khổ đau để ôm ấp và chuyển hoá khổ đau, giúp chúng ta chạm vào những điều kì diệu của cuộc sống. Khi thực hành chánh niệm, bạn có thể chuyển hoá từng hơi thở thành hạnh phúc. Khi nhận biết thực tại, hạnh phúc sẽ đến sớm. Năng lượng tốt lành của chánh niệm khiến mọi hoạt động trong ngày của bạn đều là hạnh phúc.

4. Chánh định

Chánh định được sinh ra từ chánh niệm, nó có sức mạnh để vượt qua và đốt cháy mọi phiễn não làm cho bạn đau khổ. Những lo ngại về tương lai sẽ luôn ở đó, khiến bạn mất kiểm soát bản thân bất kì lúc nào. Chúng ta có thể nhìn thấy, thừa nhận và dùng chánh định để đưa chính mình về giây phút hiện tại. 

Chánh định xoá đi đau khổ về quá khứ và sự lo lắng cho tương lai. Chánh định là sự tập trung vào hơi thở một cách thoải mái với cả tâm trí và trái tim. Bạn không cần phải gồng mình để đạt được chánh định, hãy luyện tập nhẹ nhàng và đều đặn, hạnh phúc sẽ đến rất êm đềm.

5. Tuệ giác

Với chánh niệm, chúng ta nhìn nhận sự căng thẳng của cơ thể và mong muốn giải toả nó nhưng đôi khi không thể. Tuệ giác giúp chúng ta có cái nhìn sâu sắc và giải thoát chúng ta khỏi những phiền ưu như ghen tuông, giận dữ và cho phép chúng ta hạnh phúc thật sự.Thông thường, người ta bị cuốn vào vòng tham ái, hận thù và quá để tâm vào những điều tiêu cực.

Bản chất của thực hành thiền định là giúp chúng ta chuyển hoá khổ đau thành hạnh phúc. Nó không phức tạp nhưng đòi chúng ta tu tập chánh niệm, tập trung và có cái nhìn sâu sắc. 

Bước đầu tiên là chúng ta trở về với chính mình, dịu dàng với sự đau khổ của chính mình, buông bỏ những điều vô ích và nuôi dưỡng hạnh phúc hàng ngày với sự hiểu biết và xót thương bản thân và những người xung quanh. Với mỗi hơi thở, chúng ta giảm bớt khổ đau và tạo ra niềm vui mới.

Hoài Trần
Theo Trí thức trẻ/Lionsroar
Share:

Thứ Bảy, 16 tháng 7, 2016

Bài phỏng vấn thiền sư Thích Nhất Hạnh chấn động phương Tây: Đức Phật là người hạnh phúc

Bài phỏng vấn thiền sư Thích Nhất Hạnh chấn động phương Tây: Đức Phật là người hạnh phúc


Khi thiền sư Thích Nhất Hạnh tới Canada vào năm 2011, nhà báo Andrea Miller đã có cuộc phỏng vấn riêng với ông và bài viết đã gây nhiều tiếng vang ở đất nước này, cũng như tại nhiều quốc gia phương Tây.

Sau khi thầy Thích Nhất Hạnh trở lại Vancouver, hai sư cô đưa tôi vào căn phòng khách trong một khu ký túc xá của Đại học British Columbia. Tại đây, ngoại trừ một lọ hoa lan nằm trên bàn, mọi thứ còn lại đều có màu nâu đất.

Thầy Thích Nhất Hạnh mặc áo tu hành màu nâu, chậm rãi nhâm nhi một tách trà có màu vàng nâu, trong khi các nhà sư khác đang ngồi gần đó trên những chiếc ghế bành và thảm màu nâu giản dị.

Sư cô Chân Không giới thiệu tôi với thầy rồi mỉm cười và nói rằng tôi là một sự bất ngờ nhỏ với họ. Khi tôi đề nghị được thực hiện cuộc phỏng vấn này, tất cả đều không nghĩ rằng “Andrea Miller” là cái tên của một phụ nữ nên đều mong chờ một vị khách nam giới.

Nhưng sau cuộc phỏng vấn này, tôi mới là người bị bất ngờ, bởi những điều hay lẽ phải mà thầy Thích Nhất Hạnh giảng cho tôi, từ cuộc sống sau cái chết, cho tới niềm vui của việc ngồi thiền và về sự tồn tại hay không tồn tại.

Thầy đã mang tới những câu trả lời mà tôi không ngờ tới, rất mới mẻ và chứa đầy sự thông tuệ. Và đây là những gì ông đã trao đổi với tôi:

(Ảnh: Wikimedia)
(Ảnh: Wikimedia)

- Khi những người được chúng ta yêu quý gặp vấn đề lớn, như bị tâm thần, bị chấn thương tâm lý hoặc nghiện ngập thứ gì đó, cảm giác sẽ vô cùng đau đớn. Đôi khi ta có thể cảm thấy như vấn đề mà họ đang đối mặt quá lớn, tới mức không còn muốn giúp đỡ họ nữa.

Thậm chí ta còn muốn chạy trốn khỏi họ cùng vấn đề họ đang đối mặt. Nhưng cũng có lúc chúng ta cố giúp và rồi bị cuốn vào vấn đề của họ. Vậy chúng ta có thể làm gì để giúp những người ở trong hoàn cảnh khó khăn mà không bị choáng ngợp bởi vấn đề của họ?

- Khi cảm thấy bị ngợp với vấn đề của người khác thì có lẽ bạn đã làm quá sức. Thứ năng lượng đó không giúp đỡ người khác và hiển nhiên là không giúp ích gì cho bạn. Bạn không nên quá vội vã giúp đỡ người khác. Có hai điều ở đây mà ta cần lưu ý: Cuộc sống và hành động.
Đừng nghĩ quá nhiều về việc phải làm ngay điều gì đó cho người khác - cần phải đặt vấn đề cuộc sống của bản thân mình lên trước. Cuộc sống của bạn phải an lành, phải vui vẻ, hạnh phúc. Khi đó bạn mới có thể hành động để tạo ra niềm vui và hạnh phúc.

Bởi vậy, trước tiên bạn phải tập trung vào việc rèn luyện cuộc sống của mình. Sống sao thật tươi vui, thật an lành. Sống quan tâm tới người khác. Sống hào phóng và biết cảm thông. Đây là các nguyên tắc cơ bản.

Chuyện cũng giống như khi ta ngồi dưới gốc một cái cây vậy. Cái cây chẳng phải làm gì, trừ việc sống khỏe mạnh và tươi tắn, nhưng vẫn khiến ta thấy dễ chịu. Khi bạn sống như cái cây đó và lan tỏa làn sóng tươi mới, bạn đã giúp giảm bớt sự khổ đau của những người khác rồi.
Cuộc sống của bạn phải đầy sự hài lòng, phải an lành và bạn nên có mặt khi người khác cần tới mình. Chừng đó đã là rất nhiều rồi. Khi trẻ con tới gần và ngồi bên bạn, đó không phải là vì bạn có nhiều bánh kẹo để cho chúng, mà bởi ngồi gần bạn mang tới cảm giác dễ chịu và tươi mới.

Vì thế, hãy ngồi cạnh một người đang đau khổ và hãy cố hết sức để làm những điều bạn có thể làm tốt nhất: Thể hiện sự dễ chịu, quan tâm, tươi mới.

Cuộc sống của bạn phải đầy sự hài lòng, phải an lành và bạn nên có mặt khi người khác cần tới mình. (Ảnh: Udemy)
Cuộc sống của bạn phải đầy sự hài lòng, phải an lành và bạn nên có mặt khi người khác cần tới mình. (Ảnh: Udemy)

- Nếu đang có một cảm xúc khó khăn trong tâm hồn, như tức giận hoặc buồn bã sâu sắc và tôi (xử lý chúng bằng cách) cố tập trung điều hòa nhịp thở của mình thì liệu đó có phải là hành động né tránh cảm xúc của bản thân không?

- Thường thì mọi người dễ đánh mất bản thân mình trước những cảm xúc mạnh và bị chúng choán hết tâm trí. Đó không phải là cách để ta chế ngự cảm xúc, bởi khi chuyện xảy ra như thế, bạn sẽ là nạn nhân cuả cảm xúc.

Để tránh không trở thành nạn nhân, hãy hít thở, tĩnh tâm và rồi bạn sẽ nhìn sâu vào bên trong con người mình, thấy rằng cảm xúc cũng chỉ là cảm xúc mà thôi, không hơn. Việc nhìn sâu vào trong tâm hồn mình là rất quan trọng, bởi bạn sẽ không còn sợ hãi nữa.

Bạn sẽ bình tĩnh và không còn muốn chạy trốn nữa. Bạn sẽ xử lý tốt hơn các cảm xúc. Hãy xem hơi thở chính là con người bạn. Bạn cần có sự liên kết với hơi thở để trở thành chính mình một cách tốt hơn, để mạnh mẽ hơn.

Rồi bạn sẽ chế ngự cảm xúc tốt hơn. Bạn không nên tìm cách quên đi cảm xúc của mình. Thay vì thế, hãy sống thật với chính mình, dần dần bạn sẽ trở nên cứng rắn và mạnh mẽ để xử lý cảm xúc của mình.

- Thật ấm áp khi thấy rất nhiều đứa trẻ xuất hiện ở chốn tu hành.

Thiền sư Thích Nhất Hạnh: Hãy xem hơi thở chính là con người bạn.
Thiền sư Thích Nhất Hạnh: "Hãy xem hơi thở chính là con người bạn".

- Tôi cảm thấy thoải mái với trẻ con. Tôi chưa từng cắt đứt quan hệ của mình với thế hệ trẻ. Tôi luôn giao tiếp với thế hệ trẻ, dù các em sống trong chốn tu hành hay ngoài cuộc sống. Đó là một trong những yếu tố chủ chốt trong niềm hạnh phúc của tôi.

Đôi khi các bà mẹ trẻ đưa con của mình vào chùa nghe giảng pháp. Đó là hoạt động nuôi dưỡng tâm hồn rất tốt với mọi người.

Những đứa trẻ có thể không hiểu chuyện gì đang diễn ra, nhưng chúng cảm nhận được bầu không khí an lành. Thứ năng lượng an lành đó rất hiếm hoi trong xã hội - càng hiếm hơn khi có tới 500 người ngồi xuống và cùng nhau tạo ra bầu không khí đầy sự an yên.
Nếu bạn cho con cái tiếp xúc với sự an lành và tình yêu, dù rằng chúng rất nhỏ và chưa hiểu lời lẽ thì điều đó không có nghĩa chúng không cảm nhận được gì. Hãy tưởng tượng một bà mẹ trẻ đang cho con bú trong một buổi giảng pháp. Bà mẹ nghe và thấu hiểu những lời lẽ của buổi giáng pháp.

Về phần mình, đứa trẻ sẽ vừa uống sữa mẹ, vừa hấp thu phật pháp qua dòng sữa. Đó là một cảnh tượng rất đẹp. Sau này, khi đứa trẻ vấp phải nhiều điều nghiệt ngã trong cuộc sống, chúng sẽ nhớ rằng đã từng có thời gian được tiếp xúc với năng lượng tích cực.

Khi những người tu hành cùng nhau hành lễ, họ luôn tạo ra một năng lượng tích cực mà người trẻ có thể cảm nhận và năng lượng này giúp tạo ra các hạt giống cho tương lai.

Đạo Phật luôn cố gắng mang năng lượng tích cực này tới nhiều chốn khác nhau, từ các ngôi trường, các bệnh viện cho tới các tòa thị chính.

(Ảnh: Yoga Dork)
(Ảnh: Yoga Dork)
- Liệu cuộc sống tu hành có xung đột với việc thưởng thức truyền thông không? Liệu chúng ta có thể vừa toàn tâm hướng tới Phật giáo, vừa vui vẻ tận hưởng Internet, TV, các bộ phim và cuốn sách?

- Có những cuốn sách và phim hay mà bạn có thể thưởng thức. Điều này là bình thường - thưởng thức chúng hoàn toàn tốt.

Đôi khi chất lượng của một bộ phim hoặc cuốn sách lại không tốt. Tuy nhiên bạn không nên tắt đi hay ngừng đọc sách vì nếu làm vậy, bạn có thể sẽ hồi tưởng và nhớ lại những khổ đau bên trong tâm hồn mình.

Đó là điều mà rất nhiều người trong xã hội chúng ta đang làm. Nhiều người không thể là chính mình. Họ có nỗi đau, nỗi buồn hoặc lo lắng bên trong và họ đọc sách hoặc nghe nhạc chỉ để che giấu chúng, để chạy trốn khỏi bản thân mình.

Thưởng thức truyền thông theo cách thức như vậy chỉ là hành động trốn chạy và nó không có tác động lâu dài. Bạn có thể tạm quên đi nỗi khổ đau nhưng cuối cùng sẽ phải trở lại chính mình. Phật dạy rằng chúng ta không nên chạy trốn bản thân mình, thay vì thế phải chăm sóc bản thân và biến đổi nỗi đau.

- Ngài sẽ nói gì với người thấy rằng ngồi thiền là chuyện rất khổ sở, khó khăn và họ phải chật vật để làm những điều này?

- Đừng ngồi thiền nữa.
Thiền sư Thích Nhất Hạnh bên cạnh mục sư Martin Luther King. Ảnh chụp năm 1966. (Ảnh: Plum Village)
Thiền sư Thích Nhất Hạnh bên cạnh mục sư Martin Luther King. Ảnh chụp năm 1966. (Ảnh: Plum Village)
 
- Thật vậy sao?

- Đúng vậy. Nếu bạn không cảm thấy thoải mái khi ngồi thiền thì đừng làm thế nữa. Bạn phải nắm bắt chính xác tinh thần của việc ngồi thiền. Nếu phải cố gắng quá mức khi ngồi thiền, bạn sẽ trở nên căng thẳng và điều này khiến cơ thể bạn đau đớn.

Ngồi thiền phải mang tới cảm giác dễ chịu. Khi ngồi xem truyền hình trong phòng khách, bạn có thể ngồi xem suốt nhiều giờ mà chẳng khổ sở gì cả. Thế mà khi ngồi thiền, bạn lại thấy khổ sở? Vì sao? Vì bạn đang phải cố gắng làm vậy.

Bạn muốn ngồi thiền thành công nên phải chiến đấu (với chính mình). Khi xem TV bạn chẳng phải chiến đấu với ai cả. Bạn phải học cách ngồi thiền mà không phải chiến đấu chống ai cả. Nếu bạn biết cách ngồi thiền như vậy, việc thiền sẽ mang lại cảm giác rất dễ chịu.

Khi Nelson Mandela ghé thăm Pháp một lần, một phóng viên đã hỏi rằng ông thích làm điều gì nhất. Ông nói rằng mình rất bận nên điều thích làm nhất là ngồi không và chẳng làm gì cả. Bởi ngồi không và chẳng làm gì là một niềm hạnh phúc - bạn sẽ hồi phục bản thân mình.

Đó là lý do vì sao Phật mô tả thiền giống như ngồi trên một bông hoa sen vậy. Khi ngồi thiền, bạn cảm thấy nhẹ nhõm, tươi mới, tự do. Và nếu không cảm thấy những điều này thì thiền sẽ trở thành một dạng lao động khổ sai với bạn.

Đôi khi nếu bạn không ngủ đủ giấc hay bị cảm lạnh hay gặp điều gì đó khác về sức khỏe, ngồi thiền có thể không mang tới cảm giác hài lòng như bạn mong muốn. Nhưng nếu bạn cảm thấy bình thường, thì trải nghiệm thoải mái khi ngồi thiền là điều luôn có thể xảy ra.

Ngồi thiền phải mang tới cảm giác dễ chịu. (Ảnh: Pinterest)
Ngồi thiền phải mang tới cảm giác dễ chịu. (Ảnh: Pinterest)

Vấn đề không phải là ngồi thiền hay không, mà là ngồi thiền như thế nào. Ngồi thiền như thế nào để thu được nhiều nhất lợi ích có thể - nếu không bạn chỉ đang phí thời gian mà thôi.

- Ông nhấn mạnh rất nhiều tới sự vui thích - thở một cách vui thích, thiền, đi đứng và tận hưởng cuộc sống cùng nhau một cách vui thích - nhiều hơn hẳn các sư thầy khác trong Phật giáo.

- Trong hoạt động giảng dạy Phật pháp, sự thoải mái và niềm vui là các yếu tố giúp mang tới sự giác ngộ. Trong cuộc sống có rất nhiều sự khổ đau. Tại sao bạn phải rước thêm sự khổ đau nữa khi tu theo đạo Phật. Bạn tu theo đạo Phật để bớt khổ đau, đúng không nhỉ? Đức Phật là người hạnh phúc.

Khi Phật ngồi, ngài ngồi một cách hạnh phúc. Khi ngài đi, ngài cũng đi một cách vui vẻ. Tại sao tôi lại muốn làm khác so với Đức Phật?

Có thể nhiều người đã lo sợ trước lời nói của kẻ khác, rằng "Anh/chị tu tập chưa nghiêm túc. Anh/chị cười cợt và vui vẻ quá mức. Khi tu tập anh chị phải nghiêm mặt, rất nghiêm túc".
Có lẽ chỉ những người muốn có thêm tiền công đức mới nói như thế, để tạo cảm giác rằng họ thực hiện việc tu hành nghiêm túc hơn so với kẻ khác.

Hãy lấy ví dụ về việc ngồi thiền suốt đêm. Bạn không được phép nghỉ ngơi và nghĩ rằng tu như thế mới là chăm chỉ. Nhưng bạn khổ sở cả đêm và phải uống cà phê chỉ để tỉnh táo. Thật vớ vẩn.

Chất lượng khi ngồi thiền mới là thứ giúp bạn biến đổi, chứ không phải ngồi thiền thật nhiều và khổ sở khi làm vậy. Ngồi thiền là hoạt động mang tới niềm vui và còn là cơ hội để ta có được tuệ quán. Tuệ quán có thể giải phóng chúng ta khỏi nỗi sợ, sự tức giận và tuyệt vọng.

- Tôi thực sự rất thích việc hành thiền ngoài trời mà chúng ta thực hiện lần này.

- Thường thì theo truyền thống Phật giáo, bạn ngồi rồi đứng dậy và thực hiện việc đi bộ chậm rãi tại khu vực thiền, sau đó bạn lại ngồi xuống. Ở đây chúng tôi không làm thế. Thay vì vậy, chúng tôi thực hiện hành thiền ngoài trời. Việc này rất hữu ích vì bạn có thể áp dụng trong cuộc sống thường nhật.

Bạn đi bộ bình thường - không quá chậm - nên người khác không biết bạn đang hành thiền và tưởng như bạn đang thực hiện một hành động bình thường. Và rồi khi bạn đi về nhà, hoặc từ bãi đỗ xe tới văn phòng, bạn có thể làm điều đó một cách vui thích.

Nền tảng tập luyện cơ bản là làm sao để vui thích - làm sao để cảm thấy vui khi đi, khi ngồi thiền, ăn uống và tắm giặt. Hoàn toàn có thể khiến mọi người đều vui thích, nhưng xã hội của chúng ta được tổ chức theo cách thức ta không còn thời gian để vui thú nữa. Chúng ta phải làm mọi thứ quá nhanh.

- Ông nghĩ rằng điều gì sẽ khiến ai đó trở thành tín đồ Phật giáo?

- Một người có thể không được gọi là tín đồ Phật giáo, nhưng anh ta vẫn có nhiều phẩm chất Phật giáo hơn cả một tín đồ. Phật giáo tạo thành từ niệm, định và tuệ. Nếu có những đặc điểm này, bạn đã là một người theo Phật giáo rồi. Nếu không thì không phải vậy.

Thiền sư Thích Nhất Hạnh trong một lần phỏng vấn. (Ảnh: CBC)
Thiền sư Thích Nhất Hạnh trong một lần phỏng vấn. (Ảnh: CBC)

Khi bạn nhìn vào một người và thấy người đó có niệm, định và tuệ thì bạn biết rằng đó là một người theo đạo Phật. Nhưng ngay cả khi đó là một ni cô và người này thiếu các năng lượng, phẩm chất kể trên thì khi đó cô ta chỉ có ngoại hình của một người theo đạo Phật chứ không có cái cốt cách của một người theo đạo Phật.

- Liệu việc thường xuyên hành lễ có thể biến ai đó thành người theo đạo Phật?

- Không, bạn không thể thành người theo Phật giáo chỉ bằng việc hành lễ. Để làm vậy bạn phải chăm tu tập. Người theo đạo Phật hiện vướng vào khá nhiều nghi thức, lễ bái, nhưng Đức Phật không thích điều này.

Trong các đoạn kinh Phật, đặc biệt là những lời răn dạy của Đức Phật ngay sau khi ngài trở nên giác ngộ, ngài nói rằng chúng ta phải thoát khỏi các nghi lễ. Bạn không thể trở nên giác ngộ và giải thoát chỉ nhờ thực hiện lễ bái.

Nhưng người ta đã khiến đạo Phật đi tới chỗ có quá nhiều nghi lễ. Chúng ta đã cư xử không hay với Đức Phật.

- Liệu người ta có phải tin vào sự tái sinh để trở thành một người theo đạo Phật?

- Tái sinh có nghĩa một linh hồn rời khỏi cơ thể bạn và đi vào thể xác khác. Đây là suy nghĩ rất phổ biến, nhưng lại rất sai lầm về sự nối tiếp trong Phật giáo. Nếu bạn nghĩ rằng có một linh hồn, một bản ngã, tồn tại trong một thể xác và linh hồn đó thoát ra ngoài khi thể xác không còn nữa và rồi biến thành một dạng sống khác, thì đó không phải là lối tư duy của Phật giáo.

(Ảnh: Fhadoo)
(Ảnh: Fhadoo)

Khi bạn nhìn vào ai đó, bạn sẽ thấy ngũ uẩn, hay các yếu tố tạo thành con người: Sắc uẩn, thọ uẩn, tưởng uẩn, hành uẩn và thức uẩn. Không có linh hồn, thể xác nào bên ngoài 5 yếu tố này.
Vì thế khi 5 yếu tố này tan rã, thì nhân quả hay các hành động mà bạn đã thực hiện trong cuộc sống chính là sự tiếp nối của bạn. Những gì bạn đã làm và suy nghĩ vẫn sẽ còn đó như một dạng năng lượng. Bạn không cần một linh hồn hoặc một thể xác, để tiếp nối.

Chuyện giống như một đám mây vậy. Ngay cả khi đám mây không có ở đó, trời vẫn tiếp tục mưa hay có tuyết. Đám mây không cần phải có một linh hồn để nối tiếp. Không có sự khởi đầu và cũng chẳng có kết thúc. Bạn không phải chờ cho tới khi thân xác này tan thành cát bụi mới có thể tiếp nối. Thực ra bạn đã tiếp nối trong từng khoảnh khắc.

Giả dụ như tôi đã truyền năng lượng tới hàng trăm người, họ sẽ tiếp nối tôi. Nếu nhìn vào họ và bạn thấy (hình bóng) tôi hiện ra thì thực sự bạn đang trông thấy tôi đó. Nếu bạn nghĩ rằng tôi chỉ là thể xác này (ngài chỉ tay vào mình) thì bạn vẫn chưa trông thấy tôi đâu.

Khi bạn thấy tôi trong các bài phát biểu, bạn hiểu rằng người khác đã tiếp nối cuộc sống của tôi. Khi bạn nhìn vào các học trò, các đệ tử, những cuốn sách và bạn bè tôi, bạn sẽ thấy sự tiếp nối của chính tôi.

Thân xác này có thể tan thành cát bụi, nhưng điều đó không có nghĩa tôi đã chết. (Ảnh: The Shala)
"Thân xác này có thể tan thành cát bụi, nhưng điều đó không có nghĩa tôi đã chết". (Ảnh: The Shala)

Tôi sẽ không bao giờ chết. Thân xác này có thể tan thành cát bụi, nhưng điều đó không có nghĩa tôi đã chết. Tôi sẽ tiếp tục (sống mãi), luôn là như vậy.
Và điều này là đúng với tất cả chúng ta.

- Chúng ta có thể làm gì với mức độ chủ nghĩa vật chất rất cao đang tồn tại hiện nay?

- Bạn có thể thiết lập một môi trường nơi người ta sống đơn giản, hạnh phúc và mời những người khác tới quan sát. Đó là điều duy nhất có thể thuyết phục họ từ bỏ ý tưởng hạnh phúc dựa trên vật chất.

Họ luôn nghĩ rằng chỉ khi có rất nhiều thứ để tiêu thụ, người ta mới hạnh phúc. Nhưng rất nhiều người không hạnh phúc dù họ rất giàu có. Và rồi còn có những người tiêu thụ rất ít, song họ hạnh phúc hơn rất nhiều những người kia.

Chúng ta phải thể hiện được rằng sống đơn giản kết hợp với tu tập theo Phật pháp mang tới một cuộc sống rất đủ đầy, bởi người ta sẽ không thể tin tưởng cho tới khi họ tận mắt chứng kiến và trải nghiệm.

(Ảnh: Twitter)
(Ảnh: Twitter)
Tại Làng Mai, chúng tôi đã cười đùa vui vẻ suốt cả ngày, nhưng không một ai trong số chúng tôi có tài khoản ngân hàng thuộc sở hữu cá nhân. Không ai trong số chúng tôi có xe hơi hoặc điện thoại riêng. Chúng tôi chỉ ăn chay. Nhưng chúng tôi không khổ sở vì việc không ăn trứng, thịt.

Thực tế chúng tôi hạnh phúc hơn nhiều vì biết rằng mình không ăn các sinh vật sống và đang bảo vệ hành tinh này. Điều đó mang tới rất nhiều niềm vui. Chúng tôi rất may mắn khi có thể sống như vậy, có thể ăn như vậy.

Có một niềm tin rằng trừ phi anh có rất nhiều tiền, trừ phi anh nắm vị trí cao trong xã hội, anh sẽ không thể hạnh phúc. Rất khó để thoát khỏi niềm tin này cho tới khi bạn thấy sự thực rằng sự hạnh phúc có thể tới theo cách thức khác. Nhìn thấy điều đó sẽ đảm bảo tương lai cho con cháu chúng ta.

Vì thế tôi nghĩ tới các vòng tròn luân hồi trong Phật giáo, nơi chúng ta có thể tái tổ chức lại để cho mọi người thấy cách thức sống hạnh phúc dựa trên sự thấu hiểu lẫn nhau, không dựa trên chủ nghĩa vật chất.

Chỉ giảng Phật pháp vẫn chưa đủ, bởi giảng pháp vẫn chỉ là lời nói mà tôi. Chỉ khi người ta thấy những thứ như một cộng đồng phi vật chất, khi tận mắt chứng kiến một cách sống như thế, họ mới thực sự bị thuyết phục và tin tưởng.
(Vn Tin nhanh)

 

Share:

Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2015

Thiền sư Thích Nhất Hạnh chia sẻ với doanh nhân

Thiền sư Thích Nhất Hạnh từng có buổi chia sẻ với doanh nhân TP.HCM và vùng phụ cận về chủ đề "Thở và Cười".

Đây là một trong những hoạt động của Thiền sư Thích Nhất Hạnh trong chuyến về thăm và hành đạo tại quê nhà được Trung ương Hội Phật giáo Việt Nam chấp thuận. Trong không gian ấm cúng, thanh tịnh, Thiền sư Thích Nhất Hạnh đã hướng dẫn mọi người "trở về với hơi thở và bước chân" để đi vào thế giới "thở và cười" theo tinh thần thiền định.

Thiền sư nói: "Mỗi hơi thở vào đi theo một bước chân, hơi thở và bước chân thiết lập thân tâm. Biết thở, biết đếm bước chân, biết cười đó là đã tiếp xúc với sự mầu nhiệm của sự sống". Đây là một trong những phương pháp của thiền định để giúp doanh nhân trong cuộc sống công nghiệp hóa biết chuyển tâm lý căng thẳng, tiêu cực thành những tâm lý tích cực để tự kiểm soát bản thân, hầu đứng vững trong môi trường kinh doanh toàn cầu và cạnh tranh khắc nghiệt. 

Các doanh nhân đã lắng nghe, trao đổi, chia sẻ xung quanh việc trở về của nụ cười, hơi thở, bước chân để tìm thấy hạnh phúc, bình an trong cuộc sống và sự nghiệp. Thiền sư chia sẻ: "Phải luôn luôn trú ẩn trong giây phút hiện tại. Quá khứ qua rồi, tương lai chưa tới, giây phút có sự sống chính là hiện tại".

600 doanh nhân đã được thực hành tản bộ theo từng hơi thở và bước chân cùng với Thiền sư và 60 sư thầy trở về từ Làng Mai. Sau khi chia sẻ và trả lời câu hỏi của các doanh nhân, Thiền sư ra mắt và giới thiệu 6 bức thư pháp độc đáo do chính Thiền sư viết tặng để doanh nhân đấu giá gây quỹ từ thiện. 

Bức thư pháp thứ 6 có câu: "Trời còn để có hôm nay, tan sương đầu ngõ vén mây giữa trời". Thiền sư giải thích: "Đây là hai câu thơ trích từ truyện Kiều, lúc Kiều đoàn tụ với gia đình sau 15 năm lưu lạc. Những khó khăn trong cuộc sống đôi khi làm chúng ta tuyệt vọng, không muốn sống như Thúy Kiều đã nhảy xuống sông Tiền Đường tự vẫn. Nhưng chúng ta còn có ngày hôm nay, còn có một ngày mới để bắt đầu làm lại. 

Nhận thức được có ngày hôm nay để sống, để yêu thương cho chúng ta hy vọng, cho chúng ta một năng lượng lành để sống tốt hơn. Khó khăn nào rồi cũng qua đi. Sương che lối đi làm cho chúng ta phải chập chững mò đường, thế nào cũng tan. Mây che mặt trời không cho những tia nắng sưởi ấm lòng ta, thế nào rồi cũng bay đi. Điều quan trọng là đừng để sương, mây, những khó khăn ưu phiền trong cuộc sống che mất đường đi của chúng ta. Một ngày còn sống là một ngày hạnh phúc".

Theo Bảo Thiên
Thanh niên
Share:

Trang

Nổi bật

Giới siêu giàu kiếm tiền từ đâu?