Kiến thức chứng khoán - Kinh nghiệm đầu tư chứng khoán

Hiển thị các bài đăng có nhãn P/E. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn P/E. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 28 tháng 3, 2018

Định giá TTCK Việt Nam hấp dẫn hơn các quốc gia trong khu vực, Pyn Elite Fund dự báo VnIndex sẽ leo lên 1.400 điểm trong năm 2018



Pyn Elite Fund dự báo GDP Việt Nam trong năm 2018 sẽ đạt khoảng 235 tỷ USD, tăng 7% so với năm ngoái. Trong khi đó, TTCK Việt Nam hiện đang được định giá khá thấp so với Thái Lan, Indonesia, Philippines khi P/B theo tính toán của Pyn Elite Fund chỉ khoảng 1,4 và P/E gần 17. 


Theo báo cáo mới được công bố vào giữa tháng 3 của Pyn Elite Fund, quỹ này đánh giá TTCK Việt Nam hiện còn rất nhiều dư địa tăng trưởng khi các chỉ số vĩ mô, định giá đều ở mức hấp dẫn so với các thị trường trong khu vực.

Cụ thể, Pyn Elite Fund dự báo GDP Việt Nam trong năm 2018 sẽ đạt khoảng 235 tỷ USD, tăng 7% so với năm ngoái. Trong khi đó, TTCK Việt Nam hiện đang được định giá khá thấp so với Thái Lan, Indonesia, Philippines khi P/B theo tính toán của Pyn Elite Fund chỉ khoảng 1,4 và P/E gần 17. 


Pyn Elite Fund nhận định trong năm 2018, chỉ số VnIndex sẽ đạt khoảng 1.400 điểm và TTCK Việt Nam sẽ ra mắt các sản phẩm mới như Chứng quyền bảo đảm (Covered Warrants), Giao dịch trong ngày (Intraday Trading). 

Tuy vậy, sang năm 2019, Pyn Elite Fund cho rằng TTCK Việt Nam sẽ gặp đôi chút khó khăn hơn và VnIndex có thể sẽ điều chỉnh về vùng 1.000 điểm, trước khi leo lên mốc 2.000 điểm vào năm 2022 khi mà chính thức được MSCI công nhận là thị trường mới nổi (Emerging Market). 

Là quỹ đầu tư đến từ Phần Lan, Pyn Elite Fund hiện có tổng tài sản 444 triệu Euro (550 triệu USD) và đang đầu tư toàn bộ vào cổ phiếu Việt Nam. Hiện tại, Thế giới di động (MWG) đang là khoản đầu tư lớn nhất, chiếm 13% danh mục quỹ. 

Vào cuối tháng 12/2017, quỹ cũng đã chi ra gần 40 triệu USD để sở hữu 4,99% cổ phần TPBank và đây cũng là khoản đầu tư lớn thứ 4 trong danh mục quỹ, sau MWG, HBC và CII. 

Giá trị tài sản ròng trên mỗi chứng chỉ quỹ (NAV) của Pyn Elite Fund hiện đạt 324,09 USD, tăng 2% so với đầu năm. Trước đó, trong năm 2017, NAV của quỹ cũng đã tăng tới 21%. Tỷ suất lợi nhuận bình quân 10 năm qua của Pyn Elite Fund đạt gần 17%, đứng thứ 8 trong các quỹ đầu tư do Morningstar đánh giá. 

Từ đầu năm tới nay, PAN là khoản đầu tư mang về lợi nhuận lớn nhất cho Pyn Elite Fund với 9,91 triệu Euro, tiếp theo là VND, KDH, HDB, NLG. Ngược lại, MWG đang là khoản đầu tư kém hiệu quả nhất và khiến quỹ này mất hơn 11 triệu Euro.

>> Liên hệ Mua bán cổ phiếu - Tư vấn đầu tư - Ủy thác đầu tư     


Tri Thức Trẻ
Share:

Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2016

Lo ngại rủi ro tỷ giá, Quỹ VOF sẽ hạn chế đầu tư vào các doanh nghiệp liên quan tới xuất nhập khẩu

Tính đến 30/09/2016, NAV VOF đạt 850,4 triệu USD, tương đương 4,08 USD/cổ phiếu quỹ (tăng 25,9% từ đầu năm đến nay). Vốn hóa đạt 650 triệu USD, chiết khấu giá cổ phiếu so với NAV là 23,6%.

Được thành lập năm 2003, quỹ VinaCapital Vietnam Opportunity Fund (VOF) đã chuyển niêm yết lên sàn giao dịch chính của TTCK London sau 12 năm niêm yết tại sàn AIM dành cho các công ty đang phát triển.

VOF là quỹ dạng đóng đăng ký tại Guernsey, Anh. Chiến lược đầu tư chọn lọc vào các công ty có yếu tố cơ bản tốt, tập trung vào các lĩnh vực hưởng lợi từ tiêu dùng nội địa và sự phát triển về cơ sở hạ tầng tại Việt Nam.

VOF cho biết sẽ tiếp tục hướng đến các công ty hưởng lợi từ tăng trưởng tiêu dùng nội địa và ít liên quan đến xuất nhập khẩu để hạn chế các rủi ro có thể xảy ra với các yếu tố vĩ mô như tỉ giá hay các chính sách thương mại.

Tính đến 30/09/2016, NAV VOF đạt 850,4 triệu USD, tương đương 4,08 USD/cổ phiếu quỹ (tăng 25,9% từ đầu năm đến nay). Vốn hóa đạt 650 triệu USD, chiết khấu giá cổ phiếu so với NAV là 23,6%.

Trong 5 năm qua, chương trình mua lại cổ phiếu quỹ được tiếp tục thực hiện, giúp hoàn lại 242 triệu USD lợi nhuận cho nhà đầu tư.

Danh mục thị trường vốn chiếm 50% NAV của VOF, gồm các khoản đầu tư chọn lọc vào các công ty có nền tảng cơ bản tốt, với giá trị đầu tư không bị giới hạn bởi tỉ trọng của cổ phiếu đó trong VnIndex.

 Hơn 50% danh mục VOF hướng tới cổ phiếu niêm yết


Hiện tại, danh mục đầu tư cổ phiếu niêm yết của VOF có khoảng 20 mã với định giá 14 lần, thấp hơn so với thị trường chung (khoảng 16 lần), nhưng tăng trưởng lợi nhuận đạt hơn 20%.

Theo VOF, việc chủ động trong trong chọn lựa cổ phiếu giúp danh mục này đạt lợi nhuận vượt trội, hơn 41% trong 8 tháng đầu năm 2016.

>> Mở tài khoản chứng khoán - Tư vấn đầu tư chứng khoán - Ủy thác đầu tư

Minh Anh

Theo Trí thức trẻ
Share:

Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2015

Chỉ số P/E: Chuyện nhiều nhà đầu tư Mỹ chưa biết

Một trong những ý tưởng lớn về cách thức phân tích giá chứng khoán gần như đã bị lãng quên hoàn toàn...

http://www.blogchungkhoan.com/2015/09/mo-tai-khoan-tu-van-au-tu-chung-khoan.html#.ViOTBG5mqsW
Hơn 70 năm trước đây, hai giáo sư của Đại học Columbia là Benjamin Graham và David Dodd đã nghĩ ra một ý tưởng đầu tư đơn giản mà cho đến ngày nay, có lẽ, vẫn còn có sức ảnh hưởng lớn hơn bất kỳ một ý tưởng nào khác.

Sau sự sụp đổ của thị trường chứng khoán năm 1929, hai giáo sư này kêu gọi các nhà đầu tư nên tập trung vào những thực tế rõ ràng như thu nhập trong quá khứ của một công ty và giá trị tài sản của công ty đó, thay vì cố gắng dự đoán xem điều gì sẽ xảy ra trong tương lai. Theo Graham và Dodd, một công ty với mức lợi nhuận cao và giá cổ phiếu rẻ tương đối cũng có thể bị đánh giá thấp.

Cuốn sách giáo khoa kinh điển của hai giáo sư này xuất bản năm 1934 mang tựa đề “Phân tích chứng khoán” đã trở thành cuốn kinh thánh cho trường phái đầu tư mà ngày nay, người ta gọi là đầu tư giá trị. Warren Buffett, người hiện giờ là một trong những tỷ phú giàu nhất thế giới, đã tham gia vào khóa học của Graham tại Trường Kinh doanh Columbia vào thập niên 1950. Sau một thời gian ngắn làm việc trong công ty đầu tư của Graham, Buffet đã mở công ty riêng của ông để đạt được những thành công trong việc áp dụng lý thuyết vào thực tế.

Tuy nhiên, vì một lý do nào đó, một trong những ý tưởng lớn của họ về cách thức phân tích giá chứng khoán gần như đã bị lãng quên hoàn toàn. Ý tưởng đó nhấn mạnh việc các nhà đầu tư nên tập trung vào những xu hướng dài hạn và không nên bị cuốn vào những gì đang diễn ra trong thời gian ngắn.

Dĩ nhiên, trong những ngày đen tối của thị trường chứng khoán Mỹ vừa qua, các nhà phân tích phố Wall đều nói rằng, không có điều gì phải lo lắng, ít nhất không phải ở trên một thị trường chứng khoán rộng lớn hơn. Trong nỗ lực để làm các nhà đầu tư bình tĩnh, giới phân tích đã lập luận rằng, giá cổ phiếu lúc này không phải là đắt. Cơ sở cho lập luận này chính là thước đo tiêu chuẩn của thị trường: Chỉ số P/E (giá/thu nhập).

Có vẻ như đây chính là điều mà Graham và Dodd yêu thích. Theo cách hiểu thông thường, chỉ số P/E bằng với giá của cổ phiếu một công ty chia cho thu nhập tính trên mỗi cổ phiếu (EPS) trong vòng 12 tháng qua. Các bạn có thể bỏ qua việc tính toán và ghi nhớ đơn giản rằng, chỉ số PE cho bạn biết, mối tương quan giữa giá cổ phiếu và mức độ hiệu quả hoạt động của công ty đó. Chỉ số này càng cao, giá cổ phiếu càng đắt, và càng làm mạnh thêm lập luận rằng những gì diễn ra phía trước sẽ không mấy tốt đẹp.

Hiện nay, các cổ phiếu của chỉ số Standard & Poor’s 500 đã có mức P/E trung bình vào khoảng 16,8, mức bình thường so với tiêu chuẩn lịch sử. Từ Chiến tranh Thế giới II, chỉ số P/E trung bình trên thị trường chứng khoán Mỹ là 16,1. Trong những giai đoạn phát triển bong bóng của thị trường chứng khoán Mỹ vào thập niên 11920 và 1990, chỉ số P/E là 30.

Phần cốt lõi trong thông điệp trấn an các nhà đầu tư của Wall Street là thậm chí trong trường hợp tình trạng hiện nay của thị trường thế chấp Mỹ dẫn tới một cuộc khủng hoảng tín dụng toàn diện, sức tàn phá của cuộc khủng hoảng đó sẽ không kéo dài vì giá chứng khoán sẽ không có một biên độ rộng để giảm. Graham và Dodd tin tưởng nhiều vào chỉ số P/E, tuy nhiên, có lẽ, họ sẽ không đồng ý với cách mà các nhà đầu tư hiện nay sử dụng chỉ số này.

Bên cạnh việc khuyên các nhà đầu tư nên tập trung vào những gì đã xảy ra trong doanh nghiệp, hai chuyên gia này cũng khuyến cáo không nên tập trung qua nhiều vào những gì vừa mới diễn ra trong khoảng thời gian ngắn. Theo quan điểm của họ, những thông tin của một vài tháng, hoặc thậm chí là một năm có thể dẫn tới những hiểu lầm sâu sắc. Những thông tin như vậy sẽ chỉ có ý nghĩa nói về những gì đang diễn ra tại một thời điểm ngắn ngủi nào đó, hơn là những triển vọng dài hạn của một công ty.

Do vậy, Graham và Dodd lập luận rằng, chỉ số P/E nên so sánh giá cổ phiếu với lợi nhuận của thời gian “không ít hơn 5 năm, tốt nhất là 7 hoặc 10 năm.”

Lời khuyên này hầu như đã bị lãng quên trong lịch sử. Vì một lý do nào đó, việc thu thập các dữ liệu về thu nhập của công ty trong một thập kỷ có thể sẽ là một việc làm mất nhiều thời gian. Mặt khác, dường như hơi kỳ lạ khi lục tìm những thông tin đã quá lâu trong quá khứ, khi mà mục tiêu của các nhà đầu tư là đoán trước những gì sẽ xảy ra trong tương lai.

Tuy nhiên, có ít nhất một nhà kinh tế đã nhớ đến lời khuyên này. Trong vòng nhiều năm, Robert Shiller, một giáo sư của Đại học Yale, đã tính toán chỉ số P/E dài hạn. Và khi được mời để thuyết trình trước Alan Greenspan, cựu Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED), vào năm 1996, Shiller đã sử dụng chỉ số này để lập luận rằng các cổ phiếu trên thị trường chứng khoán Mỹ đã được định giá quá cao. Một vài ngày sau đó, Greenspan đã gây ra một đợt bán tháo cổ phiếu lớn trên phạm vi toàn cầu trong thời gian ngắn khi ông đặt câu hỏi liệu “sự tăng trưởng phi lý” đang ảnh hưởng tiêu cực tới các thị trường.

Ngày nay, phương pháp tiếp cận của Graham và Dodd tạo ra một bức tranh rất khác so với bức tranh mà các nhà phân tích phố Wall đưa ra. Nếu dựa trên lợi nhuận trung bình trong vòng 10 năm qua, chỉ số P/E trong thời gần đây dao động xung quanh con số 27. Con số này cao hơn mức P/E ở bất kỳ thời điểm nào trong vòng 130 năm qua, trừ những thời kỳ thị trường chứng khoán Mỹ phát triển bong bóng vào thập niên 1920 và 1990. Giá cổ phiếu đã tăng đột biến ở mức quá cao trong những năm 1990, nói cách khác, đến nỗi thị trường có thể vẫn chưa hoàn toàn trở lại trạng thái bình thường kể từ sau đợt tăng đó.

Chỉ số P/E được tính như vậy không có nghĩa là thị trường chứng khoán Mỹ tất yếu sẽ lâm vào khủng hoảng. Tuy nhiên, cách tính này đem đến cho các nhà đầu tư một hướng suy nghĩ tốt hơn khi đầu tư.

Trong một vài năm trở lại đây, lợi nhuận các công ty tăng mạnh. Các nền kinh tế trên thế giới đang lớn mạnh, các công nghệ mới đã giúp các công ty hoạt động hiệu quả hơn, và vì nhiều lý do, bao gồm toàn cầu hóa và tự động hóa, các công nhân không thể yêu cầu được trả lương cao hơn. Thống kê của Bộ Thương mại Mỹ cho thấy, chỉ trong vòng 3 năm từ 2003 đến 2006, lợi nhuận có tính tới yếu tố lạm phát của các công ty Mỹ đã tăng hơn 30%. Sự bùng nổ này đã cho phép chỉ số P/E chuẩn trên thị trường chứng khoán Mỹ duy trì ở mức khá thấp.

Trong tương lai, có hai khả năng xảy ra đối với thị trường chứng khoán Mỹ.

Khả năng thứ nhất là lợi nhuận công ty tiếp tục tăng mạnh. Trong trường hợp này, chỉ số P/E theo cách tính của Graham và Dodd sẽ không có ý nghĩa quan trọng. Chỉ số P/E đó sẽ chỉ chứng minh cho một thực tế đã không còn tồn tại thêm nữa, và giá cổ phiếu trên thị trường chứng khoán Mỹ sẽ diễn biến với chiều hướng rất tích cực trong vài năm tới.

Khả năng thứ hai là sự bùng nổ lợi nhuận doanh nghiệp sẽ nhanh chóng kết thúc. Có lẽ sự tăng trưởng về năng suất trong thời gian gần đây sẽ mất dần đi, như một số thống kê cho thấy đã xảy ra tình trạng này. Hoặc, những nền kinh tế lớn trên thế giới suy giảm trong một vài năm tới. Trong trường hợp một trong những tình huống như vậy xảy ra, giá cổ phiếu có thể sẽ đột nhiên bị coi là rất cao.

Trong dài hạn, thị trường chứng khoán Mỹ gần như chắc chắn vẫn là một nơi tốt để đầu tư. Tuy nhiên, việc đầu tư trong vòng vài năm tới có vẻ như được đặt trên một nền móng thiếu vững chắc hơn so với những lời khuyến nghị êm tai từ các chuyên gia phố Wall.

Các nhà đầu tư chứng khoán Mỹ hiện nay đang có xu hướng trông mong vào ý tưởng rằng cho nền kinh tế đã đi vào một kỷ nguyên mới của sự tăng trưởng lợi nhuận nhanh chóng. Thông thường thì, việc đầu tư phụ thuộc vào cụm từ “kỷ nguyên mới” thường không mấy khi diễn ra tốt đẹp. Và đây lại là một rủi ro nữa trên thị trường chứng khoán Mỹ.

(Theo NYT - Thứ Sáu, 17/8/2007)
Share:

Trang

Nổi bật

Giới siêu giàu kiếm tiền từ đâu?