Kiến thức chứng khoán - Kinh nghiệm đầu tư chứng khoán

Hiển thị các bài đăng có nhãn gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 3 tháng 5, 2016

8 thói quen của gia đình hạnh phúc

Chúng ta không cần tìm hạnh phúc mà cần cảm nhận. Gia đình là nền tảng của toàn bộ cuộc sống. Tình yêu và nhận thức là những lực kéo giúp gắn kết bạn với gia đình. Trong nhịp sống hối hả hiện nay, thật khó để duy trì một hạnh phúc gia đình lâu dài. 

May thay, vẫn có một số cách để lưu giữ những khoảnh khắc hạnh phúc quý giá này.

1. Cùng học hỏi

Cùng gia đình học những điều mới đem lại cho chúng ta cảm giác gần gũi, thêm cơ hội có thời gian chất lượng bên nhau. Tham gia các khóa học nấu ăn, khiêu vũ, hội họa, chèo thuyền, bơi lội, cầu lông… Bạn sẽ học được nhiều thứ trong thời gian vui vẻ với người thân của mình.

2. Tạo bất ngờ

Những bất ngờ nho nhỏ thú vị là thói quen tốt của một gia đình hạnh phúc. Con có thể pha cà phê cho cha mẹ. Cha mẹ tạo sự bất ngờ cho các con bằng một chuyến đi chơi xa không dự tính trước. Vợ chồng dành cho nhau những bất ngờ đáng yêu như nấu một bữa ăn tối lãng mạn, viết một lá thư tình hay mua cho bạn đời một món tráng miệng mà cô/anh ấy thích vào buổi tối.

3. Dành thời gian cho bản thân 

Dành thời gian cho gia đình là tốt nhưng có thời gian cho chính mình cũng rất quan trọng. Bạn đời có thể chăm sóc con cái khi bạn đang yên tĩnh và đọc sách. Cô/anh ấy có thể ở cùng con cái khi bạn xem một trận bóng hay một bộ phim truyền hình. 

Tận hưởng khoảng thời gian một mình không phải là thiếu trách nhiệm với gia đình và bạn đời, bởi điều này là cần thiết với mỗi người. Sự nhận thức và tôn trọng sẽ là chìa khóa của một gia đình hạnh phúc.

4. Trò chuyện 

Cùng thảo luận về các vấn đề, thành tích, mối quan tâm, lo lắng, những kỳ vọng là rất quan trọng trong một gia đình. Hãy thực hiện điều này như một quy tắc, nói với bạn đời và con cái về mọi thứ, để mọi người thêm gần gũi và cảm thấy hạnh phúc hơn.

5. Xây dựng những truyền thống

Tạo ra những truyền thống gia đình là điều tuyệt vời. Có thể là cùng ăn bữa điểm tâm vào sáng Chủ nhật, mừng sinh nhật một thành viên trong gia đình tại một nơi đặc biệt, mua quà lưu niệm khi đi chơi xa. Một trong những truyền thống gia đình có ý nghĩa nhất là cùng chào mừng những ngày lễ lớn, họp mặt những người thân và cùng ăn uống.

6. Đi du lịch 

Du lịch cùng gia đình là thói quen tốt cần có. Nhìn thấy những cảnh đẹp mới, tham quan những địa điểm mới, trải nghiệm những cảm xúc mới giúp mọi người gần gũi nhau hơn. Cố gắng thu xếp để cùng đi du lịch ít nhất mỗi năm một lần. Nếu có thể, thỉnh thoảng tổ chức những chuyến đi ngắn, thăm viếng bà con ở thành phố lân cận, hoặc đi cắm trại trong vài ngày.

7. Nói điều tốt đẹp 

Cảm giác được đánh giá cao là một trong những điều quan trọng nhất của một gia đình hạnh phúc. Mọi thành viên gia đình nên nói họ đánh giá cao về nhau như thế nào, cảm thấy tuyệt vời khi có nhau ra sao, yêu nhau và biết ơn như thế nào về mọi thứ đã làm cho nhau. Những lời nói đơn giản đó có thể tiếp thêm sức mạnh cho gia đình, tương tự như những nụ hôn, cái ôm thắm thiết dành cho nhau.

8. Yêu thương nhau 

Điều này nghe có vẻ hiển nhiên nhưng tình yêu cũng là một thói quen mà chúng ta cần phát triển và rèn luyện. Ví dụ như, kiên nhẫn khi con cái lỡ tay làm vỡ một món đồ, khi chồng bạn không nhìn thấy chiếc áo đẹp bạn mới mua, hay khi vợ bạn không muốn đi xem phim cùng… Hãy nhớ lại mọi ưu điểm của họ, nói với họ về những mối quan tâm của bạn, biết ơn vì bạn đã có họ.
(Theo Lifehack)/DNSGCT
>> Mở tài khoản chứng khoán - Tư vấn Đầu tư Chứng khoán

Share:

Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2015

Dấu ấn gia đình trong thành công của Richard Branson

Trên Guardian, Branson vừa chia sẻ về những giá trị gia đình mà ông coi trọng:

Tôi lớn lên tại Shamley Green, một thị trấn rất nhỏ tại Surrey, phía đông nam nước Anh. Mẹ tôi - Eve đang là tiếp viên hàng không trước khi gặp cha. Còn cha tôi - Ted ước mơ trở thành một nhà khảo cổ nhưng rồi lại làm trong ngành luật theo truyền thống gia đình.

Cha mẹ tôi gặp nhau trong một buổi khiêu vũ và kết hôn vào tháng 10/1949. Tôi đã có những năm tháng tuổi thơ rất êm đềm. Mẹ cho chúng tôi tự do ra ngoài và khám phá thế giới. Chỉ có điều chúng tôi không được xem TV. Tôi còn nhớ, mẹ lúc nào cũng làm việc. Bà làm hộp giấy ăn bằng gỗ, thùng rác bằng giấy loại, bán cho các cửa hàng để phụ giúp gia đình, thêm vào khoản thu nhập của cha tôi.

Bà luôn khuyến khích chúng tôi tự lập và rất kiên trì làm điều đó. Nếu ngày nay mà làm như vậy, có lẽ bà đã bị bắt rồi. Có lần, khi tôi 4-5 tuổi, trên đường từ nhà bà ngoại về, bà đã bắt tôi xuống xe để tự về. Dĩ nhiên tôi lạc đường, nhưng cuối cùng cũng thành công.
richard-family-necker-8221-1439201964.jp
Richard Branson và gia đình tại đảo riêng - Necker. Ảnh: Virgin

Ông ngoại tôi - Rupert là một thợ điêu khắc giỏi. Ông còn có cả một trang trại táo và vườn nuôi ong. Bà ngoại tôi thì sống thọ tới 99 tuổi.

Ông nội tôi là thẩm phán. Ông sống tại Suffolk và qua đời khi tôi còn rất nhỏ. Tôi cũng nhớ rằng bà nội rất hiền và khá bảo thủ.

Năm 7 tuổi, tôi được gửi tới học nội trú tại trường Scaitcliffe tại Windsor Great Park. Những ngày đầu tiên sống xa nhà, tôi khá ốm yếu và rất chật vật mới thích nghi được với cuộc sống mới. Cha tôi cũng từng đi học xa nhà ở tuổi đó. Giờ tôi mới thấy sống xa nhà ở tuổi đó thật quá sớm. Tôi còn bị mắc chứng khó đọc nữa. Nhưng ngày đó, chẳng ai biết gì về bệnh này cả.

Năm 15 tuổi, tôi nảy ra ý tưởng thành lập một tờ báo sinh viên trong trường. Cha tôi đã bị ép buộc theo con đường sự nghiệp mà ông không muốn, nên ông không phản đối khi tôi bỏ học năm 16 tuổi. Dù vậy, tôi biết cha mẹ rất lo lắng về tương lai của tôi. Tôi lăn xả vào thực hiện các ý tưởng của mình và dần dần vượt qua chứng khó đọc.

Tôi kết hôn năm 20 tuổi, nhưng cuộc hôn nhân không kéo dài. Có lẽ do chúng tôi còn quá trẻ. Tôi và vợ cũ hiện vẫn là bạn bè và tôi có mối quan hệ khá tốt với các con cô ấy. Rồi đến người vợ thứ hai của tôi - Joan, cô ấy cho rằng chúng tôi cần phải có con. Tôi cho rằng đây là điều hầu hết phụ nữ muốn làm cho chồng mình. Đứa con đầu lòng của chúng tôi bị sinh non và ra đi sau 4 ngày. Đó là khoảng thời gian rất buồn. Nhưng đứa con sau đã giúp chúng tôi nguôi ngoai phần nào. Tôi đã có mặt khi con gái Holly chào đời. Đó là một trải nghiệm rất khó quên. Tiếc là tôi lại bỏ lỡ ngày sinh của Sam.

Cha mẹ dạy tôi không được chỉ trích người khác mà phải luôn tìm ưu điểm lớn nhất của họ. Họ dạy tôi biết lắng nghe và sống hết mình. Hy vọng tôi và Joan có thể giúp các con hiểu được những giá trị này.

Cha tôi qua đời năm ngoái ở tuổi 93 tuổi. Còn mẹ tôi vẫn rất khỏe mạnh. Vào ngày sinh nhật thứ 90, bà tổ chức một trận đấu polo từ thiện tại Morocco, quyên góp được 300.000 bảng cho quỹ từ thiện của bà.

Gia đình là cả thế giới với tôi, lớn hơn kinh doanh rất nhiều. Tôi may mắn có một gia đình thân thiết, các anh chị em họ, cháu trai, cháu gái đều rất hòa thuận. Trở thành ông ngoại là điều tôi cảm thấy rất hạnh phúc. Cả Holly và vợ Sam đều sinh con trong năm nay. Tôi đang rất háo hức được nuôi dạy chúng và trông thấy gia đình mình ngày càng đầm ấm.
  Vnexpress - Theo Guardian
>> Richard Branson: Nên thuê “nhân viên nổi loạn” 
>> Cách cân bằng cuộc sống của tỷ phú Richard Branson


Share:

Thứ Hai, 20 tháng 10, 2014

Phương pháp giáo dục con cái của gia đình GS Ngô Bảo Châu

Nhiều người cho rằng Ngô Bảo Châu chắc hẳn phải lớn lên với một phương pháp giáo dục cho thần đồng. Tuy nhiên theo chia sẻ từ bậc sinh thành của giáo sư thì sư thật hoàn toàn khác.

Với những thành tựu xuất sắc về Toán học được cả thế giới đánh giá cao, ai cũng phải công nhận anh là một thiên tài hiếm có.

Quý tử cũng phải rửa bát


Ngô Bảo Châu sinh ra rong gia đình có truyền thống làm khoa học. Bố anh là GS.TSKH Ngô Huy Cẩn (sinh năm 1941), từng du học ở Nga (chuyên ngành cơ học) và nhiều năm công tác ở Viện cơ học. Ông nguyên là cán bộ Ủy ban Khoa học kỹ thuật Nhà nước. Mẹ anh là PGS.TS Trần Lưu Vân Hiền, nguyên cán bộ Viện Y học cổ truyền Trung ương.

Tuổi thơ của Ngô Bảo Châu quấn quýt với mẹ và đại gia đình bên ngoại, đặc biệt là ông ngoại. Sau ngày cưới, vì chưa có nhà riêng nên vợ chồng GS Cẩn phải ở chung với gia đình nhà ngoại tại 47 Hàng Bài. Khi Ngô Bảo Châu học A0 ĐH Tổng hợp (nay là THPT chuyên ĐH Quốc gia Hà Nội) thì GS Cẩn được phân một phòng tập thể 24m2 ở tầng 4 khu tập thể Nam Đồng và cả nhà mới chuyển về đó ở. 

GS Ngô Bảo Châu và mẹ.
 Thuở nhỏ, Ngô Bảo Châu chịu nhiều ảnh hưởng từ cách giáo dục của mẹ. Bởi khi vào lớp 1, bố anh sang Liên Xô làm nghiên cứu sinh, mọi việc nuôi dạy con phó thác cho vợ và nhờ ông bà ngoại hỗ trợ. Hàng ngày, Ngô Bảo Châu được mẹ và ông ngoại thay nhau đưa đón đi học ở trường Thực nghiệm. Ngoài học văn hóa ở trường, bà Hiền còn cho con đi học vẽ ở Cung thiếu nhi, học đàn violon ở nhà riêng một ông thầy trên phố Triệu Việt Vương. Bà Hiền cho biết, hồi nhỏ bà cũng được học đàn và cảm nhận âm nhạc mang lại nhiều điều bổ ích cho cuộc sống. Vì vậy, bà cho con theo học loại hình nghệ thuật này như một cách nuôi dưỡng tâm hồn. Với lối giáo dục con giống như nhiều gia đình Hà Nội thời bấy giờ, bà Hiền chưa bao giờ kỳ vọng Ngô Bảo Châu sẽ đạt được thành tựu lớn lao nào sau này.

Tài năng của Ngô Bảo Châu chỉ thực sự được phát hiện khi GS Ngô Huy Cẩn về nước vào những năm con trai học hết cấp I. Khi làm toán cùng Châu, ông Cẩn nhận ra khả năng tư duy toán khá đặc biệt của con. Ông rất ngạc nhiên khi thấy con giải dễ dàng các bài tập trong sách giáo khoa. Chính vì vậy, ông đã quyết định cho con đi theo con đường chuyên toán. Ngô Bảo Châu cũng rất hào hứng với hướng đi mà bố vạch ra, đó là lý do anh rất thất vọng khi mình thi trượt lớp 6 chuyên toán của trường Trưng Vương và quyết tâm phục thù vào năm sau với số điểm nằm trong top đầu. GS Cẩn cho biết: “Châu là một đứa trẻ đặc biệt ham hiểu biết, rất ham học nên chúng tôi gần như chẳng bao giờ phải nhắc Châu học. Tuy là con một nhưng chúng tôi chưa bao giờ coi Châu là cậu ấm hay chiều chuộng thái quá”.


Bà Hiền cũng xác nhận, chồng bà khá nghiêm khắc trong việc rèn nếp sống cũng như nếp học cho Ngô Bảo Châu. Bà kể: “Chẳng biết bố dạy học cho con thế nào mà thỉnh thoảng lại thấy Châu nước mắt nước mũi giàn giụa chạy từ trên gác xuống lấy khăn lau mặt. Nhiệm vụ sau bữa ăn của Châu là rửa bát. Anh chàng cũng ngồi rửa bát, đằng trước giăng mấy cái chậu. Có hôm Châu đề nghị: “Mẹ ơi, hay là mẹ nói với bố là mẹ rất thích rửa bát để con khỏi phải rửa”. Tuy cưng chiều con nhưng tôi cũng hiểu trẻ muốn nên người phải rèn giũa từ nhỏ. Tôi bảo: “Ai mà nói dối thì sẽ bị thối mồm, các chú công an phát hiện ra ngay”. Vậy mà tin lắm. Châu cũng là đứa trẻ biết nghe lời nên vợ chồng tôi cũng không phải vất vả nhiều”.


Không cho con học trước chương trình


Khi tài năng của Ngô Bảo Châu được phát hiện, các thầy giáo đã dành nhiều thời gian cho việc bồi dưỡng anh. Bà Hiền cho biết: “Tuy đam mê toán và chăm chỉ làm bài tập nhưng Châu không học theo kiểu “quên ăn quên ngủ”. Anh vẫn dành thời gian để đá bóng, đọc truyện, nghe nhạc, chơi đàn violon, đánh cờ tướng hay giúp mẹ làm việc nhà. Năm 1988, anh tham dự kỳ thi Olympic Toán quốc tế tại Australia và giành huy chương vàng. Năm sau, anh tiếp tục giành huy chương vàng Olympic Toán quốc tế tại Đức.

GS Ngô Bảo Châu.

Cũng trong năm 1989, anh sang Pháp học tại ĐH Paris 6 và bảo vệ luận án tiến sĩ khi mới 25 tuổi tại ĐH Sư phạm Paris - ngôi trường danh tiếng bậc nhất nước Pháp. Năm 2003, ở tuổi 31, anh hoàn thành luận án habilitation (tương đương tiến sĩ khoa học) tại ĐH Paris 11 và đầu năm sau trở thành giáo sư của đại học này.

Năm 2005, ở tuổi 33, Ngô Bảo Châu được đặc cách phong hàm giáo sư và trở thành giáo sư trẻ tuổi nhất Việt Nam. Năm 2007, sau khi chứng minh được “bổ đề cơ bản”, một giả thuyết then chốt của chương trình Langlands, anh được trao giải thưởng Oberwolfach của Đức, giải thưởng của Viện Hàn lâm Pháp. Ngày 19/8/2010 tại lễ khai mạc đại hội Toán học thế giới tổ chức ở Hyderabad (Ấn Độ), bà Pratibha Patil - Tổng thống Ấn Độ đã trao huy chương Fields - giải thưởng cao quý nhất trong lĩnh vực toán học cho GS Ngô Bảo Châu. Đây là niềm tự hào của người Việt Nam nói chung, của thế hệ trẻ Việt Nam nói riêng, khi trí tuệ Việt vươn lên đỉnh cao của khoa học nhân loại và được khẳng định trên trường quốc tế.


Không bao giờ đánh con


GS Ngô Huy Cẩn cho biết, vợ chồng ông gần như không bao giờ đánh con. “Thực ra cũng do Châu ngoan, khi làm gì sai, chúng tôi nói là Châu biết nghe. Tôi nhớ có lần Châu đang học trường Trưng Vương, Hà Nội do ở lớp Châu nghịch, hình như là nhảy lên bàn nên bị thầy giáo bắt làm bản kiểm điểm. Hôm đó, Châu sợ không dám về nhà. Hết giờ học đã lâu mà không thấy con về, vợ chồng tôi cuống lên đi tìm. Mãi lâu lắm, không nhớ là mấy giờ, nhưng tối mịt rồi, công an mang Châu tới nhà trả. Hóa ra, cu cậu sợ quá, đi bộ tuốt lên Cầu Giấy rồi bị lạc. Sau lần ấy, vợ chồng tôi càng ý thức được tác hại của việc dùng đòn roi với con. Sử dụng bạo lực sẽ chỉ làm đứa trẻ sợ, không còn tinh thần nhận ra mình sai ở đâu để sửa đổi”, GS Cẩn chia sẻ.


Sau khi Ngô Bảo Châu vang danh cả thế giới, nhiều người tìm tới hỏi han vợ chồng GS Ngô Huy Cẩn về phương pháp dạy con thành tài. Nhiều người nghĩ rằng họ có bí quyết đào tạo thần đồng đặc biệt. Tuy nhiên mỗi lần có người hỏi vậy, ông bà lại rất bối rối.

GS Cẩn thừa nhận: “Hồi đó, chúng tôi chẳng bao giờ nghĩ phải giáo dục con thế này hay thế khác. Tuy rất cố gắng nuôi dưỡng con trong hoàn cảnh khó khăn chung của cả nước, nhưng việc nuôi dạy Châu rất tự nhiên”. Còn PGS. TS Trần Lưu Vân Hiền thì khẳng định, vợ chồng bà không nuôi dạy con theo bất cứ một phương pháp giáo dục thần đồng nào. “Châu là đứa trẻ bình thường, từ nhỏ không có gì đặc biệt về thể hình hay tính cách. Ngay cả khi phát hiện ra Châu có tài năng Toán học, tôi cũng không can thiệp nhiều vào sự phát triển của con. Chúng tôi để con tự phát triển, cả tính cách cũng như khả năng”, GS Cẩn cho biết.

Nhiều bậc phụ huynh thấy con thông minh, lanh lợi từ nhỏ thường cho đi học trước để biết trước kiến thức, nhanh chóng thành công. Nhưng PGS.TS Trần Lưu Vân Hiền cho biết, vợ chồng bà không cho con học trước chương trình. Chỉ khi đến khoảng lớp 3, lớp 4, thấy Ngô Bảo Châu giải toán nhanh, họ mới có hướng cho con sau này học chuyên toán. “Bản thân tôi hoàn toàn không ủng hộ phương pháp cho trẻ học kiến thức trước khi vào tiểu học vì như thế là quá sớm và chẳng khác nào "thúc quả chín ép”. Có thể với cách làm như thế, nhiều em sẽ biết trước một số thứ so với các bạn đồng trang lứa nhưng sự học không phải một sớm một chiều mà là cả một quá trình phấn đấu lâu dài. Nền tảng vẫn là cái quan trọng nhất nên đừng nóng vội rồi vô tình làm hỏng cả tương lai sau này của con em mình. Hơn nữa với cách làm như thế, chúng ta đã và đang đánh cắp đi sự hồn nhiên, vô tư mà đáng ra trẻ phải được hưởng. Ví dụ ở bậc tiểu học, giai đoạn này chủ yếu trẻ chỉ cần biết đọc, biết viết, cộng trừ nhân chia đơn giản thôi. Không cần thiết phải bắt học sinh cấp 1 học thêm, làm thêm bài tập về nhà, chỉ cần tập trung học hiệu quả trên lớp là đủ”, bà chia sẻ.


Tiếp nối truyền thống giáo dục của gia đình, GS Ngô Bảo Châu cũng áp dụng nhiều phương pháp dạy con học được từ bố mẹ. Tuy nhiên với cuộc sống ở nước ngoài và những thay đổi tư duy theo hướng hiện đại, anh cũng có những bí quyết riêng để các con có sự phát triển tối ưu nhất.

Theo Giadinh.net
Share:

Thứ Hai, 15 tháng 9, 2014

Doanh nhân hàng đầu thế giới làm gì trong một ngày?

52% các nhà lãnh đạo được hỏi ăn nhẹ vào buổi sáng, 45% ăn nhẹ vào buổi chiều. Họ dành 8 giờ một tuần cho gia đình, bạn bè và đi du lịch 4 ngày mỗi tháng.
 
Share:

Trang

Nổi bật

Giới siêu giàu kiếm tiền từ đâu?