Kiến thức chứng khoán - Kinh nghiệm đầu tư chứng khoán

Hiển thị các bài đăng có nhãn khối tài sản. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn khối tài sản. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 12 tháng 11, 2015

Doanh nhân 11 tuổi kiếm hàng tỷ đồng mỗi năm

Mới 11 tuổi, doanh nhân 'nhí' Henry Pattersonđã sở hữu một khối tài sản không nhỏ.

 Các sản phẩm của Not Before Tea được đánh giá cao. (Snapper Media)

Trong bài phỏng vấn với tờ Mirror, Henry cho biết cậu bắt đầu có ý tưởng kinh doanh từ khi mới 5 tuổi. Vào năm 7 tuổi, Henry lần đầu bắt tay vào sự nghiệp từ việc bán túi phân bón với giá 1,5 USD mỗi chiếc.

Hai năm sau, khi lên 9, cậu bé chuyển hướng sang kinh doanh kẹo và mở được cửa hàng bán đồ ngọt trực tuyến của riêng mình.

Với số tiền kiếm được cộng thêm 25.000USD tiền quỹ trợ cấp, Henry có một quyết định sáng tạo khi viết loạt truyện dành cho trẻ em với tên gọi “Cuộc phiêu lưu của Sherb và Pip” và thu được thành công rực rỡ.

Nhờ có hiệu ứng từ cuốn sách, cậu bé tiếp tục kinh doanh thêm các sản phẩm cho trẻ em lấy cảm hứng từ chính tác phẩm của mình như đồ chơi, vật dụng văn phòng phẩm, đồ lưu niệm, quần áo… mang nhãn hiệu Not Before Tea.

Sản phẩm Not Before Tea được đánh giá là một trong những thương hiệu dành cho trẻ em phát triển nhanh nhất nước Anh, được bày bán tại hơn 70 chuỗi cửa hàng. Cho đến nay, khi mới 11 tuổi, Henry tiết lộ doanh thu hàng năm của mình đã vượt quá 140.000USD (khoảng 3 tỷ đồng).

Doanh nhân nhí cho biết: “Bạn bè cháu rất hứng thú với công việc kinh doanh của cháu, nhưng cháu thường không đề cập đến tiền bạc hoặc nói quá nhiều về chuyện đó”.

Chia sẻ về thành công của thương hiệu do mình lập nên, Henry nói: “Cháu nghĩ rằng những nhãn hiệu truyền thống đang rất thiếu trên thị trường, nên mọi người đã nhanh chóng yêu mến Not Before Tea. Ngoài ra, trẻ em cũng thích thú khi biết rằng, một đứa trẻ khác đã sáng lập ra nó, và các bạn ấy cũng tự tin để viết những cuốn sách của riêng mình”.

Nhờ những thành công của mình, Henry vinh dự được góp mặt trong danh sách “Nhân vật đáng chú ý” tại Giải thưởng Doanh nhân Anh 2014. Cậu bé cũng mở một kênh YouTube riêng với tên NBTV và được đánh giá cao.
Theo Lan Phương
Vietnamnet 
>> 8 doanh nhân trẻ "tài không đợi tuổi" 
Share:

Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2015

Thế hệ mới gia đình Koch: Tập đoàn tư nhân lớn nhất Hoa Kỳ (P.1)

Anh em nhà Koch là điển hình cho câu chuyện thành công của công ty gia đình với câu nói: Thế hệ thứ 1 gầy dựng, thế hệ thứ 2 phát triển. Dưới bàn tay của họ, Koch Industries từ công ty dầu trở thành tập đoàn đa ngành với quy mô lớn hơn cả Google, Goldman Sachs và Kraft Foods gộp lại.

http://www.blogchungkhoan.com/2015/09/mo-tai-khoan-tu-van-au-tu-chung-khoan.html#.ViCCnm5mqsW
Charles (bên trái) và David Koch cùng phát triển công ty mà cha họ đã gầy dựng. 
Koch Industries từng được xem là một công ty dầu. Nhưng đế chế kinh doanh được lãnh đạo bởi 2 tỷ phú là Charles và David Koch đã mở rộng, tham gia vào những ngành công nghiệp tối quan trọng như thực phẩm, cung cấp nước sạch và công nghệ cá nhân.

Trụ sở Tập đoàn Koch Industries không phải là một nơi mà bạn hay hình dung về một tập đoàn tiên phong trong công nghệ, nằm cách thung lũng Silicon 1.600 dặm với văn hóa và tư tưởng chính trị hoàn toàn cách biệt. Tọa lạc tại rìa tây bắc của Wichita, một vùng với nhiều đồng cỏ hơn là đường phố, trụ sở của tập đoàn tư nhân lớn nhất Hoa Kỳ này đã phát triển qua nhiều năm để trở thành trung tâm của một đế chế trong ngành dầu khí.

Khác với vẻ ngoài, khi được hỏi về tương lai của nền kinh tế Hoa Kỳ, CFO của Koch là Steve Feilmeier đã tuôn ra một tràng độc thoại về viễn cảnh tươi sáng của các ngành công nghệ cao, trong khi đang cầm trong tay một chiếc điện thoại cũ kỹ từ thế kỷ trước, nổi bật trong văn phòng khá khiêm tốn so với chức vụ của ông. “Có những thứ rất nhỏ bé giống như chiếc điện thoại BlackBerrys này đã không tồn tại khoảng 8 đến 10 năm về trước. Kỹ thuật mới đã nâng cao đáng kể chất lượng cuộc sống của chúng ta. Sự cải tiến này vẫn đang tiếp diễn, một cách nhanh chóng.”

Đầu tháng 12, Koch Industries đã có một vụ đầu tư lớn thể hiện niềm tin vào tương lai của ngành công nghệ cao đó khi bỏ ra 7,2 tỷ USD mua lại Molex, công ty sản xuất linh kiện điện tử toàn cầu có trụ sở chính ở Lisle – Hoa Kỳ. Molex sản xuất linh kiện cho nhiều loại thiết bị, bao gồm iPhones, và có cổ phiếu niêm yết trên sàn giao dịch Nasdaq trước khi vụ mua lại diễn ra.

Koch nhìn thấy tiềm năng của Molex để dự phần trong cuộc cách mạng Internet vạn vật – IoT đang diễn ra. Feilmeier, một người đàn ông cường tráng ở độ tuổi 52, có thời gian từng làm huấn luyện viên cho đội bóng bầu dục tại trường đại học.

Ông bình luận về vụ mua lại như sau: “Hãy nhìn xem các thiết bị cảm ứng và kết nối phát triển như thế nào trong thời điểm hiện tại.Chúng tôi mua lại Molex vì họ được vận hành theo phương thức phù hợp với sự phát triển của công nghệ, hướng tới công nghệ ngày càng dễ sử dụng, tạo ra máy móc được kết nối và giữ vai trò chủ động hơn, dù cho đó là người máy hay dây chuyền tự động hóa, hay một thứ xe đa năng, biết nói chuyện và cảnh báo tai nạn. Chúng tôi nghĩ Molex sẽ giữ vị trí quan trọng trong bức tranh phát triển đang được vẽ nên”.

Feilmeier vạch ra tương lai của Molex trong vòng một thập kỷ tới với doanh thu tăng từ 3,6 tỷ USD lên 10 tỷ USD, đồng thời chia sẻ rằng họ sẽ mua lại thêm nhiều công ty công nghệ có quy mô nhỏ hơn khác. “Chúng tôi không chỉ mua lại để sở hữu các công ty hoặc công nghệ của họ để thâm nhập vào thị trường mới, chúng tôi còn mong muốn giúp các công ty này phát triển.”

Ngưởi ta thường nghe tới tên Koch (phát âm là “coke”) bởi vì các hoạt động chính trị của hai cổ đông chính là – hai anh em Charles và David Koch. Nhờ vào sự phát triển to lớn của công ty gia đình mà cha họ, Fred, đã sáng lập ra 70 năm về trước, anh em nhà Koch thuộc vào hàng những người giàu nhất thế giới vào thời điểm hiện tại. Mỗi người sở hữu khối tài sản ròng trị giá 36 tỷ USD hoặc hơn, và khi gia sản tăng, họ dùng tiền của mình để tạo ra ảnh hưởng chính trị tại Hoa Kỳ.

Anh em nhà Koch là những người theo chủ nghĩa tự do nhiệt thành: David là ứng viên Phó Tổng thống của Đảng Tự Do vào năm 1980, với tư tưởng chống cường quyền và theo một số người là chống lại những quy định làm ảnh hưởng đến khả năng sinh lời trong lĩnh vực kinh doanh của họ. Anh em nhà Koch cũng chi tiền tài trợ một số nhóm sáng lập Đảng Trà (Tea Party).

Một trong những nỗ lực chính của họ là việc thành lập tổ chức American for Properity, tổ chức đã châm ngòi cho một loạt các cuộc tranh luận về chính trị - từ phản đôi chính sách bảo hiểm Obamacare cho đến chỉ trích việc lạm quyền của các tổ chức công đoàn trong lĩnh vực kinh tế công tại Winconsin.

Theo một nghiên cứu mới đây từ Center for Public Integrity, AFP đã chi tổng cộng 122 triệu USD cho các hoạt động của mình trong năm 2012. Nhưng con số này vẫn chưa phải là tất cả chi tiêu cho hoạt động chính trị của nhà Koch. Họ bỏ ra hàng chục triệu USD để tài trợ cho một hệ thống các tổ chức bảo thủ. Với chừng đó bề dày thành tích chính trị, họ đã trở thành những người có máu mặt trong các phong trào ái quốc ở Hoa Kỳ - một dạng ông kẹ đối với những người theo chủ nghĩa thiên tả.

Hoạt động chính trị nổi bật của nhà Koch phần nào làm lu mờ quá trình vươn lên thành một tập đoàn đa ngành khổng lồ của họ. Nếu Koch Industries đủ điều kiện xét duyệt trong danh sach Fortune 500, họ sẽ xếp thứ 17 với doanh thu 115 tỷ USD, lớn hơn cả Google, Goldman Sachs và Kraft Foods gộp lại. Quy mô của công ty đã được nhân lên gấp đôi trong vòng một thập kỷ vừa qua. Koch không chỉ quan trọng vì quy mô của nó.

Theo đà phát triển của mình, công ty này lấn sang những lĩnh vực kinh doanh mới và gắn chặt với nhiều khách hàng. Koch sở hữu nhiều thương hiệu nổi tiếng như thảm Stainmaster và sau khi họ mua lại Geogia – Pacific với giá 22 tỷ USD vào năm 2005, danh sách thương hiệu của họ còn có thêm giấy vệ sinh Quilted Northern, Brawny và cốc Dixie.
(Còn tiếp)
Mai Nguyễn
Theo Trí Thức Trẻ/Fortune
Share:

Thứ Ba, 13 tháng 10, 2015

Cháo lòng, xích lô và siêu xe Limousine

Quá khứ của ông chủ Cung lễ hội Minh Hồng trị giá cả trăm tỷ và chiếc siêu xe Limousine đắt đỏ tại TP Vinh (Nghệ An) là cả một quãng đời cơ cực, gắn với nồi cháo lòng và vòng quay mưa nắng, nhọc nhằn của bánh xích lô.

http://www.blogchungkhoan.com/2015/09/mo-tai-khoan-tu-van-au-tu-chung-khoan.html#.VgSxDn2fdFp

Ngồi đối diện với tôi là ông Lê Văn Hồng, một người giàu có, nổi tiếng ở thành Vinh, chủ nhân Cung lễ hội “đẳng cấp” nhất khu vực Bắc miền Trung và siêu xe Limousine đắt đỏ. Là một đại gia, làm chủ khối tài sản kếch xù nhưng nom ông lúc nào cũng như nông dân, dáng vẻ tất bật, quần xắn ngang gối và thỉnh thoảng rít thuốc lào sòng sọc.

Thuở hàn vi

Ông Hồng sinh năm 1958, quê ở xóm Ao Chùa (nay là phường Hưng Bình, TP Vinh). Cha làm thợ nề, mẹ làm công nhân sợi may mặc. Khoảng 6 tuổi Lê Văn Hồng theo cha rời Vinh lên huyện miền núi Tân Kỳ sơ tán.

“Nhà nghèo, tôi chỉ học được đến lớp 7 rồi bỏ, chữ nghĩa lõm bõm, xác định suốt đời vác bai theo cha đi làm thợ xây hoặc cửu vạn bốc vác kiếm ăn lần hồi, chứ không nghĩ có ngày hôm nay!”, ông Hồng nhớ lại.

Những năm đói kém, người cha tuy suốt ngày vật lộn với vôi vữa nhưng tính tình phóng khoáng, cưới 3 lần vợ. Năm 18 tuổi Lê Văn Hồng khăn gói trở lại đất Vinh, chẳng có nghề ngỗng gì.

Những ngày “lang thang cơ nhỡ” ở Tam Giác Quỷ, địa danh tụ tập dân tứ chiếng một thời giáp phường Lê Lợi – Quang Trung – Hưng Bình, Lê Văn Hồng tình cờ gặp Nguyễn Thị Minh, cô gái phụ giúp mẹ bán cháo đêm. Gánh cháo tạm bợ che bằng lá cọ vạ vật trên đường thiên lý Bắc Nam, cô hàng cháo “thấp bé nhẹ cân” miệng luôn tươi cười đon đả chào mời và nồi cháo thơm lừng, nghi ngút khói, khiến gánh cháo nườm nượp khách. Thiếu nữ bán cháo không phải là người có nhan sắc “nghiêng nước nghiêng thành”, nhưng tính tình thật thà chất phác, mắt buồn sâu thẳm khiến gã trai vô công rồi nghề chết mê chết mệt. Bố tiếp tục vác bay đi theo công trình, Lê Văn Hồng nhẩn nha chơi bời và thỉnh thoảng nổi máu yêng hùng đánh nhau với hội bến xe Vinh. gã hầu như cắm chốt ở quán cháo lòng từ sáng đến tối. Thi thoảng, gã lại xắn tay giúp cô hàng cháo xách xô nước, thu tiền bán cháo. Thấy Hồng điển trai vừa có nét “dân anh chị”, vừa chịu khó, siêng năng, cô hàng cháo mủi lòng lúc nào chẳng hay.

“Xuất thân nghèo hèn, lấy được vợ, thời đó mua được cái xích lô kiếm cơm là may mắn lắm rồi”.
Ông Lê Văn Hồng
“Thật lòng mà nói, những năm đó đói... vêu mồm! Bọn tớ hẹn hò, tòm tem, thế rồi Minh có thai. Bụng to kềnh phải cưới thôi! Khổ nỗi, muốn lấy vợ mà không có tiền mua kẹo bánh để làm đám cưới, tôi cầm tay dắt phéng cô ấy về nhà, vậy là thành vợ chồng”, Lê Văn Hồng kể.

Năm 1980, họ có một đứa con trai. Sau lần sinh hạ đầu tiên, vợ ông tiếp tục mang bầu nhưng trong một lần bị thanh tra đô thị rượt đuổi cùng gánh cháo, chạy trối chết, bà Minh bị ngã, sảy thai và từ đó không thể sinh con được nữa. Hàng ngày, Lê Văn Hồng phụ giúp vợ bán cháo lòng, bám mặt đường sinh nhai. Nhưng cứ quanh quẩn với hàng cháo mãi cũng... chán, ông Hồng tính chuyện đi buôn. Ði buôn cần có vốn. Bí tiền, Lê Văn Hồng bàn với vợ mua chiếc xích lô làm “cần câu cơm”.

Ông Lê Văn Hồng.
Ông Lê Văn Hồng.
Năm đói kém, với đôi vợ chồng nghèo chiếc xích lô là niềm mơ ước. Nghĩ nát óc chẳng xoay được tiền mua xích lô, ông bàn với vợ bán đôi hoa tai, của hồi môn đáng giá nhất khi bà Nguyễn Thị Minh về nhà chồng. Ðôi hoa tai bằng vàng là cả một kho kỷ niệm. Ban đầu vợ tôi cứ khóc thút thít, dứt khoát không chịu bán. “Ðây là quà tặng của mẹ khi em về nhà chồng, bán đi, có lỗi với mẹ”, vợ ông bảo. Lê Văn Hồng ra sức năn nỉ, thuyết phục, bảo bán để kiếm vốn làm ăn chứ có phải chơi bời tiêu pha gì đâu, mai này khấm khá mua đôi khác, cuối cùng vợ ông xuôi tai nghe theo, gỡ đôi hoa tai giao cho chồng mang ra tiệm vàng lấy tiền mua xích lô.

Bỏ lại lũ bạn vô công rỗi nghề, chia tay những tháng ngày vô vị, Lê Văn Hồng bám mặt đường, nai lưng đạp xe. “Hàng ngày, tôi thức dậy lúc 4-5 giờ sáng, đánh xe ra bến xe, ga Vinh đón khách, tối mịt mới về nhà. Mệt rã rời nhưng trong lòng rất vui vì tự mình kiếm được tiền nuôi sống gia đình”, ông Hồng nhớ lại. Mùa hè bỏng rát giữa thành Vinh nắng rực lửa, gió Lào khô hanh thông thống thổi héo ngọn tre, nóng như nung khiến mặt đường nhựa chảy nước nhưng Lê Văn Hồng vẫn phải phơi mình dưới trời chang chang nắng, còng lưng đạp xích lô. Những ngày đông giá rét, khi người khác cuộn mình trong chăn ấm thì “gã xích lô” vẫn run rẩy nép mình nơi sân ga, bến xe ngóng tìm khách, nhặt từng đồng tiền lẻ nhàu nát. “Xuất thân nghèo hèn, lấy được vợ, thời đó mua được cái xích lô kiếm cơm là may mắn lắm rồi”, Lê Văn Hồng nói.

Cung lễ hội Minh Hồng tại TP Vinh.
Cung lễ hội Minh Hồng tại TP Vinh.

Trời không phụ lòng người

Ròng rã gần 10 năm (1981-1990), trên chiếc xích lô cà tàng, Lê Văn Hồng còng lưng đạp đi khắp hang cùng ngõ hẻm thành Vinh trong khi vợ ông vẫn bám trụ với gánh cháo lòng sinh nhai. Hai vợ chồng tằn tiện, gom góp đồng tiền kiếm được từ chính sức lao động, từ mồ hôi nước mắt của mình, năm 1991 vợ chồng ông mua lại mảnh đất của HTX phường Lê Lợi tại ngã tư ga Vinh, dựng lều mở quán. Bà Nguyễn Thị Minh tuy không được học qua trường lớp về bếp núc, không rành về ẩm thực, nhưng lại là người nấu ăn ngon và có duyên bán hàng.

Từ “gánh cháo lòng gia truyền” của bà ngoại để lại, hai vợ chồng chuyển sang cơm bình dân. Hàng cơm mang tên Minh Hồng cạnh ngã Ba ga Vinh khách đông nghìn nghịt. Thuận buồm xuôi gió và kiếm được thêm vốn, vợ chồng ông đầu tư nâng cấp lên nhà hàng. Nhà hàng Minh Hồng, với những món ăn đặc sản xứ Nghệ trở nên nổi tiếng với hai món chủ công: Cá hấp, lươn Vinh om chuối.

Lao động cật lực suốt 20 năm, vợ chồng Minh Hồng đã có trong tay một số vốn kha khá. Một ngày cuối năm 2009, ông gọi điện hỏi tôi: “Tớ định xây công trình cung lễ hội phục vụ hội nghị, đám cưới và kinh doanh nhà hàng. Ðầu tư lớn, cậu thấy có... ổn không?”. Tôi suy nghĩ một lúc rồi thật thà góp ý: “Bác vất vả từ khi cha sinh mẹ đẻ, cơ cực thời xích lô cháo lòng, giờ có tý tiền, tuổi cao rồi cũng nên thụ hưởng!”. Nghe xong ông bảo: “Làm lụng tay chân đã quen giờ ngồi chơi cũng chán, không khéo đâm ra hư, thôi thì cứ làm cho vui!”.

Tưởng “làm cho vui”, ai dè ông bỏ ra gần 100 tỷ làm thật. Năm 2010 khởi công, năm 2013 khánh thành cung lễ hội Minh Hồng trên đường Nguyễn Trãi. Tòa nhà hai tầng nguy nga tráng lệ kiến trúc kiểu Pháp với diện tích hơn 3.000m2 mặt sàn, gần trăm nhân viên, đủ chỗ phục vụ cùng một lúc cho 3.000 thực khách. Tôi choáng!

Năm rồi, Lê Văn Hồng lại “gây bão” tại thành Vinh khi rinh về siêu xe Limousine Chrysler 300 đắt đỏ. Chiếc xe màu trắng bóng lộn, dài thườn thượt (gần 9m), rinh về làm gì vậy?

“Có lần sang Mỹ, thấy siêu xe chuyên đưa đón các ngôi sao, tôi nghĩ giá như mua được cái thì tốt. Cứ mua về phục vụ đám cưới”, ông Hồng bảo. Xe mua tại Sài Gòn, vận chuyển bằng đường biển ra Hải Phòng rồi theo quốc lộ về Vinh. Hỏi xe này giá mấy tỷ? Lê Văn Hồng chỉ tủm tỉm cười, không nói...

Theo Quang Long
Tiền Phong


Share:

Trang

Nổi bật

Giới siêu giàu kiếm tiền từ đâu?