Kiến thức chứng khoán - Kinh nghiệm đầu tư chứng khoán

Hiển thị các bài đăng có nhãn nhân tài phố Wall. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhân tài phố Wall. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2016

Từ cậu bé bán nước trở thành “ông trùm tài chính” phố Wall (phần 2)


Từ lâu Giám đốc Điều hành Gary Cohn đã được coi là người sẽ kế vị đương kim Chủ tịch kiêm CEO của Tập đoàn Goldman Sachs, Lloyd Blankfein. Nhưng theo một số “người trong nhà”, Blankfein chưa hề tỏ ý định “thoái vị”. Sau khi chèo lái tập đoàn qua những khủng hoảng tài chính cùng các bê bối liên tiếp, nay có vẻ Blankfein đang khá thảnh thơi. Ông trở thành “bậc lão làng” trong giới tài chính, và vẫn rất sung sức vận hành cỗ máy kiếm tiền khủng nhất phố Wall. Không như những người tiền nhiệm, chẳng ai nghĩ tới chuyện Blankfein sẽ từ bỏ “đứa con” Goldman, tới Washington và nhận một ghế quan chức cấp cao trong chính quyền

 

Ông trùm không muốn… thoái vị

Tờ New York Times gọi Gary Cohn là "thái tử" đang ngán ngẩm trước cái sự lười nhác và "còn lâu mới về vườn" của "Chúa" Lloyd Blankfein. Cả Cohn và Blankfein đều xuất thân là giao dịch viên. Cohn khởi nghiệp tại Sở Giao dịch hàng hóa New York vào năm 1983. Hồi ấy ông bị gọi là "anh chàng kẹo cao su" vì việc của ông là cầm kẹo cao su chuyên làm êm họng các giao dịch viên cả ngày hò hét.

Không lâu sau, Cohn bắt đầu giao dịch bằng vốn riêng cho tới khi vào Goldman Sachs năm 1990. Vào Goldman, thu nhập của Cohn tụt mạnh nhưng lại làm thân được với Blankfein. Từ bấy đến nay, Cohn theo gót Blankfein trên nấc thang lãnh đạo và trở thành đồng Chủ tịch và đồng Giám đốc Điều hành (CEO) sau khi Blankfein lên chức Tổng giám đốc.

Vị CEO ngày càng tỏ ra nóng ruột được đặt chân vào vị trí cao nhất tập đoàn tài chính mạnh nhất phố Wall, nhưng vẫn chưa thấy thời cơ xuất hiện. Với Cohn, đây không phải chuyện đùa. Theo bạn bè và đồng nghiệp, Cohn sẽ ra đi nếu Blankfein không sớm thoái vị ngai. Nếu thế, chuyện kế vị ở Goldman sẽ bị đảo lộn, vì hiện không ai đủ tầm thay thế Blankfein cả. "Anh chưa biết người điều hành Goldman quan trọng đến thế nào đâu", cựu giao dịch viên cao cấp Michael J. Driscoll tại Bear Sterns nói. "Đứng đầu Goldman là thực tế đã đứng đầu phố Wall".

Bước dập dìu của Cohn và Blankfein lại càng khó hiểu hơn khi chưa ai thấy giữa họ có gì căng thẳng với nhau. Dù nhìn theo góc độ nào, họ vẫn là bạn. Nhiều năm trời, hai gia đình đi nghỉ cùng nhau và Cohn gần đây còn dự đám cưới của con trưởng Blankfein. Nhưng đây là Goldman Sachs, tập đoàn nổi tiếng với sự quyết liệt trong từng giao dịch, nơi tham vọng cũng vĩ đại như tiền lương. Chuyện đấu đá nội bộ chẳng phải xa lạ: người tiền nhiệm của Blankfein, cựu Bộ trưởng Tài chính Hank Paulson, trở thành CEO sau khi "đảo chính" lật đổ người đồng sự Jon Corzine.

Dù Cohn vẫn là ứng cử viên hàng đầu, nhưng thời gian là kẻ thủ của ông. Goldman vẫn tiếp tục cân nhắc các nhân sự khác, và quyền trượng có thể rơi vào tay ai đó chứ chẳng phải Cohn. Nếu Cohn ra đi hoặc bị loại bỏ, có thể kể đến một số tên tuổi sáng giá khác như Giám đốc Tài chính Henry Schwartz hay đồng Giám đốc bộ phận Ngân hàng Đầu tư David Solomon.

Phát ngôn viên Goldman cho biết: "Chúng tôi muốn có một đội ngũ lãnh đạo ổn định và hùng mạnh với nhiều chục năm gắn bó cùng công ty. 18/30 thành viên ban lãnh đạo đã làm việc ở Goldman từ 20 năm trở lên".

Với một người từng công khai tuyên bố "muốn chiếc ghế của Blankfein" như Cohn, chuyện này lại càng khó. Dù đã kiếm được gần 128 triệu USD kể từ năm 2007 nhưng chắc chắn Cohn có thể còn kiếm được nhiều hơn nếu làm việc tại một quỹ đầu tư. Tiền bạc hấp dẫn thật, nhưng làm sao ông có thể đánh bại Blankfein để thâu tóm thêm nhiều quyền lực ở Goldman Sachs. Do đó, sẽ hợp lý nếu cho rằng Gary Cohn chưa tính tới chuyện rời công ty, mà buộc phải ở lại tiếp tục các chiến lược riêng nhằm tìm thời cơ trở thành một Lloyd Blankfein thứ hai ở phố Wall.

Trong khi Cohn có vẻ sốt ruột, thì Blankfein lại tỏ ra thảnh thơi vì chẳng có lý do gì phải ra đi. Một số cựu lãnh đạo cao cấp của Goldman như Hankn Paulson, Jon Corzine và Robert Rubin từng giữ chức vụ cao cấp trong chính quyền như Thống đốc bang hay Bộ trưởng. Tuy vậy, bản thân Blankfein cũng hiểu ông không có chỗ ở Washington, nhất là sau hàng loạt các bê bối của giới ngân hàng kể từ khủng hoảng tài chính.

Thế nên, trong suy nghĩ ông luôn muốn ở lại Godman Sachs với bất cứ lý do nào, mà thiết thực và đáng tin nhất vẫn là: "Tôi quá ham thích công việc điều hành kinh doanh này tới mức không bao giờ muốn từ bỏ nó cho người khác. Tôi sẽ chết trên bàn làm việc đấy thôi!".

Cách đây không lâu, người ta đã nghĩ Blankfein "khó trụ được trên ngai vàng". Goldman Sachs, có tiếng thích tiến hành các thương vụ sinh lời một cách kín đáo, tức ở trong bóng tối, từng bị buộc tội lừa đảo nhà đầu tư và phải nộp 550 triệu USD phí dàn xếp. Tập đoàn này cũng bị các chính trị gia ở cả hai bờ Đại Tây Dương tấn công dồn dập, gần đây nhất là Tiểu ban Điều tra Thượng viện Mỹ.

Giới truyền thông tin rằng vụ kiện chống lại Ngân hàng Goldman Sachs của Tập đoàn Goldman Sachs (kiếm lời từ thiệt hại của khách hàng khi đặt cược vào việc giá bất động sản giảm, trong khi lại bán các khoản đầu tư sinh lời khi thị trường lên giá) đã động tới phong cách điều hành kinh doanh của Lloyd Blankfein. Ông sợ rằng Goldaman Sachs sẽ kẹt vào sự chia rẽ giữa mảng môi giới và các mảng kinh doanh chính, tức để mảng tư vấn khách hàng và quản lý tài sản độc lập với việc đầu tư bằng vốn của chính mình, sau đó sẽ bị các đối thủ cạnh tranh vượt qua. Do đó, ông cố tình chủ động khuyến khích việc xung đột lợi ích vì ông nghĩ điều đó là cần thiết đối với sự tồn tại và phát triển của ngân hàng.

Dù các nhà điều tra có kiên quyết đi sâu vào vụ việc tới mức nào, thì Blankfein cũng đủ thông minh để che đậy hoàn hảo và "nhờn thuốc" với những chiêu trò bẩn của các đối thủ nhằm hạ gục tập đoàn. Lloyd Blankfein vẫn chắc tay lái đến kỳ lạ, đưa cả tập đoàn cùng các hoạt động kinh doanh vượt qua mọi giông tố để vẫn tiếp tục tồn tại, sinh lời cực khủng ở phố Wall. Bởi lẽ, con người này có quá nhiều điểm đáng ngưỡng mộ và tạo ra một cái bóng quá lớn bao trùm cả Goldman Sachs, không ai trong thời điểm hiện tại đủ năng lực để thế chỗ ông.

Ông có vô số "tay trong", trở nên nổi tiếng vì những thư thoại ông gửi đi nhằm củng cố tinh thần nhân viên. Trong một thư thoại gần đây mà giới báo chí có được, dường như ông rất lạc quan trước các cáo buộc chống lại Goldman Sachs. Người ta cũng nói rằng ông đã gõ cửa nhiều nhân vật trong mạng lưới quyền lực nổi tiếng của Goldman để nhờ trợ giúp khi gặp khó khăn.

Tờ New York Times nhận định: "họ" là những tay trong siêu hạng nhờ sự thông minh và các vị trí thâu tóm quá nhiều quyền lực trong chính quyền. Mạng lưới của Lloyd Blankfein rất hùng mạnh, không chỉ ở Washington, mà trải khắp thế giới. Thế nên, bất kỳ khi nào ông cần đến "tình bằng hữu", chỉ cần một cú điện thoại là xong!--PageBreak--

Cái bóng quá lớn ở phố Wall

Chính Lloyd Blankfein không thể nhớ nổi từ lúc nào sự nghiệp của ông lên tầm cao mới. Chia sẻ với phóng viên New York Times, ông cho biết bí quyết thành công tại Goldman Sachs đơn giản nằm ở khả năng thích nghi với tình hình, hoàn cảnh mới và người mới, thế nhưng theo cách thức giao tiếp mới. Blankfein tin vào khả năng xét đoán tình hình và con người, không bao giờ chịu áp lực quá lớn từ những lời thuyết phục không đáng tin.

Ông có tài kiếm tiền cực giỏi. Ông lấy lợi nhuận làm mục tiêu cũng giống như phần lớn các nhà đầu tư ở phố Wall nói chung và Goldman nói riêng. Tất nhiên giới lãnh đạo cao cấp nhất của Goldman Sachs không thể không chú ý đến tính cách trên của ông. Ông không muốn đặt nặng mục tiêu vào việc kiếm tiền dù nhiều người trong tập đoàn cho rằng ông quá quan tâm đến lương thưởng và muốn kiếm càng nhiều tiền càng tốt do ám ảnh bởi tuổi thơ khốn khó.

Giám đốc cũ của bộ phận quan hệ chính phủ ở Goldman Sachs cho rằng, Blankfein thăng tiến nhanh ở Goldman nhờ cả "chỉ số EQ cao" cũng như "trí lực bẩm sinh". Quả thực, ông là người thú vị, mê lịch sử nhưng lại rất vui nhộn khi làm việc cùng, luôn sẵn sàng pha một câu chuyện cười bất cứ khi nào bầu không khí trở nên căng thẳng. Nếu mọi người sẵn sàng thức khuya vì một cuộc gọi từ nước ngoài, ông cũng như thế. Nếu cha của một ai đó qua đời, ông cũng cảm thông cho người đó một ngày nghỉ phép.

Tuy nhiên, ít ai hiểu rằng ông từng muốn làm một người bình thường, thay vì luôn cố gắng trở nên "hài hước và giải trí". Khi còn là một đứa trẻ, Blankfein khá mũm mĩm và tỏ ra vô cùng mặc cảm với bạn bè. Ông đã cố che giấu điều này bằng cách biến bản thân thành một anh hề, chuyên pha trò gây cười cho bạn bè và trở nên nổi tiếng khắp Trường trung học Thomas Jefferson nhờ phong cách hài hước, thân thiện. Chính điều này đã tạo nên một phong cách rất độc đáo cho Blankfein, làm cầu nối với nhân viên và xây dựng môi trường làm việc thoải mái, tự do và sáng tạo.

Lloyd Blankfein luôn bị ám ảnh bởi quá khứ nghèo khổ, thế nên trong thâm tâm ông vẫn rất căng thẳng và đặt áp lực cho bản thân phải kiếm thật nhiều tiền. Vì thế, điều ông thực sự mong mỏi là được thư giãn đầu óc. "Tôi không được yên tĩnh một chút nào, thành thật mà nói. Tôi phải chịu sự ồn ào từ những cuộc điều tra và những yêu cầu, hay sự ồn ào của đám đông la hét ngoài kia, hay báo chí với những người luôn muốn kiếm được thứ gì đó để viết. Áp lực tài chính luôn ám ảnh tôi trong từng giấc ngủ" - ông nói.
Một trong số các dinh cơ của Blankfein - minh chứng cho khối tài sản khổng lồ hàng tỉ USD.
Giờ đây, ông đã có cuộc sống giàu sang. Ông mới chi 26 triệu USD mua căn hộ kép đối diện với công viên trung tâm. Ông còn dành 41 triệu USD mua căn nhà 13 phòng ngủ tại Southampton. Thế nhưng, khi thông tin về các vụ mua nhà của ông đến tai giới truyền thông, công chúng lại có dịp soi mói. Blankfein và gia đình quyết định không bán căn nhà của họ tại Sagaponack, trước đó đã được rao bán vào năm 2007 với giá chưa đầy 14 triệu USD.

Dư luận cũng chĩa mũi dùi vào gia đình ông hồi năm ngoái, khiến Blankfein phải yêu cầu các nhân viên Goldman Sachs tránh mua sắm các khoản lớn. Khi ấy, vợ ông và vợ một chuyên gia điều hành cao cấp khác tại Goldman đã bị New York Times coi như kẻ làm gián đoạn và gây quá nhiều sự ồn ào tại một sự kiện mua sắm quy mô lớn ở Hamptons, thuộc bang Virginia.

Bỏ qua một vài chuyện vụn vặt cá nhân, đến thời điểm hiện tại, Ban lãnh đạo Goldman Sachs đã quá ấn tượng với tính bền bỉ, tham vọng và khả năng điều hành công việc kinh doanh của Blankfein. Một quản lý cấp cao của Goldman Sachs kể: "Tôi thực sự ngưỡng mộ cách ông ăn uống, ngủ và thư giãn với chính công việc kinh doanh, quản lý thị trường mà vẫn kiếm được những khoản tiền lớn". Truyền thông cũng lần lượt khen ngợi Blankfein - "chuyên gia phản ứng nhanh nhạy và sắc bén" của phố Wall. Lloyd Blankfein khác biệt, bởi ở con người ông chẳng có chút tự phụ nào.

Ông nhận thức rõ về yếu điểm của mình và muốn làm tốt hơn. Khi nhìn vào một số người và chứng kiến con đường họ đi trong khoảng từ 15 đến khoảng 20 năm và đạt đến cấp cao nhất định, thành công của họ nhiều hơn, nhưng yếu điểm cũng bộc lộ rõ ràng hơn. Lãnh đạo tốt cần khả năng nhận ra yếu điểm cả họ và khả năng tự phát triển.

Và Goldman Sachs nhìn thấy tất cả các đức tính trên ở Blankfein, nên chẳng dễ gì để ông ra đi khi vẫn còn đủ sức khỏe đảm trách cỗ máy kiếm tiền ở phố Wall. Còn riêng với Lloyd Blankfein, ông ở lại để tiếp tục hành trình đi tìm thành công của một cậu bé nghèo bán nước giải khát ở sân vận động. Từ cửa sổ văn phòng nhìn về khu Đông New York, quang cảnh ấy nhắc ông rằng: giấc mơ Mỹ ngày nào hiện vẫn còn dang dở… 

  (Theo CAND/New York Times)
>> Từ cậu bé bán nước trở thành “ông trùm tài chính” phố Wall (phần 1)


Share:

Từ cậu bé bán nước trở thành “ông trùm tài chính” phố Wall (phần 1)


Lloyd Blankfein là Giám đốc điều hành (CEO) tuổi Ngọ tài giỏi của Goldman Sachs - tập đoàn tài chính thành công nhất phố Wall. Con đường từ một cậu bé nghèo khó đến vị trí CEO của Lloyd Blankfein không hề trải đầy hoa hồng. Không chỉ sự nghèo khó hun đúc ý chí, mà ở con người ông luôn chứa đựng khát khao được khám phá và cống hiến để thành công. Ông đã vươn lên đứng đầu giới tài chính Mỹ vốn được xem là khốc liệt nhất thế giới bằng những tính cách rất riêng, trở thành 1 trong 50 nhân vật quyền lực nhất thế giới.

Từ một cậu bé bán nước giải khát tại sân vận động cho đến việc dần dần thay thế vị trí của các lãnh đạo tại Goldman Sachs để trở thành CEO, phải chăng Lloyd Blankfein đang sống trong giấc mơ Mỹ của riêng ông?

Một tuổi thơ nghèo khó

Lloyd Blankfein sinh ngày 20/9/1954 trong một gia đình Do Thái thuộc tầng lớp lao động nghèo khổ. Cậu bé Blankfein đã lớn lên trong một căn hộ thuộc dự án nhà ở công cộng ở phía đông New York, một trong những khu dân cư nghèo nhất ở quận Brooklyn.

Sau khi mất việc tại một tiệm bánh ngọt, cha của Blankfein, ông Seymour, đã nhận làm việc phân loại thư buổi đêm tại bưu điện. Blankfein kể lại: "Trong khu vực của chúng tôi lúc đó, công việc như vậy đã quá tốt rồi. Làm ca đêm lương cao hơn 10% so với ca ban ngày. Trong suốt những năm cuối đời của bố tôi, tôi đã nghĩ rằng ông đang làm một công việc mà chỉ có cái máy mới có thể làm tốt và hiệu quả hơn".

Trong khi đó, mẹ của Blankfein làm lễ tân tại một công ty kinh doanh chuông chống trộm, một trong số ít lĩnh vực kinh doanh phát triển tốt tại khu vực của ông lúc bấy giờ.

Blankfein luôn là một học sinh xuất sắc ở trường. Để kiếm chút tiền trang trải học hành tại Trường trung học Thomas Jefferson, Blankfein đi làm bảo vệ từ năm 13 tuổi, và nhờ thế mà có thân hình gọn gàng hơn. Trước đó, chàng trai trẻ thường xuyên trong tình trạng thừa cân và tỏ ra rất tự ti. Ngoài ra, Blankfein còn đi bán thêm xúc xích và nước giải khát tại sân vận động Yankee.

Trong một cuộc phỏng vấn trên tờ New York Times, ông chia sẻ: "Một chai nước ngọt có giá 25 cent và tôi nghĩ mình có 10-11% hoa hồng, tôi nhớ mình đi dọc sân và ai đó ở khán đài phía trên giơ tay, yêu cầu một chai soda. Cái khay nước tôi đeo nặng không tả được, mà mình thì phải leo lên leo xuống không biết bao nhiêu bậc thang chỉ để kiếm 2,75 cent, tích góp cho cuộc sống của cả gia đình".
Chính suy nghĩ đơn giản này là mầm mống cho một tư duy tài chính đáng gờm của một ông trùm trong tương lai, mà gần đây ông đã kiếm được gần 100 triệu USD mỗi năm - một kỷ lục đối với bất kỳ ông chủ nào trên phố Wall.

Vào thập niên 70, tình hình kinh tế khu vực nơi Blankfein sinh sống tụt dốc. Các băng đảng thường nắm kiểm soát trường học. Blankfein đến trường bằng xe bus vào buổi sáng nhưng nếu khi đến nơi thấy trường đang có đám hỗn loạn, Blankfein sẽ tiếp tục ngồi trên xe và quay ngược về nhà. Tuy vậy, chàng trai trẻ tỏ ra thích nghi rất nhanh chóng với môi trường xung quanh và học cách cẩn trọng nhưng không để bị cô lập.

Blankfein là một học sinh thông minh, được lòng giáo viên và nổi tiếng khắp trường nhờ sự thân thiện. Chàng trai trẻ có thể giao tiếp được với giáo viên tốt hơn so với phần đông các bạn.

Ngay từ khi còn trẻ, Blankfein đã quan niệm: "Thật dễ dàng để làm bản thân trở nên khác biệt, nhưng để tìm thấy động lực làm việc và thành công thì thực sự vô cùng khó khăn". Và Blankfein cũng quyết tâm theo đuổi nghiệp học hành vì muốn đạt được những thành công hơn người khác dựa trên nền tảng tri thức vững chắc nhất.
Lloyd Blankfein đã biến tập đoàn Goldman Sachs thành cỗ máy kiếm tiền bậc nhất phố Wall hoa lệ.

"Lạc" vào trường Harvard danh tiếng

Trường Harvard về tuyển sinh viên, đại diện trường đã chú ý đến Blankfein và tạo mọi điều kiện để chàng trai theo học Harvard. Tại môi trường đại học hoàn toàn mới, Blankfein thấy mình lạc trong thế giới của những sinh viên giàu có và thế lực. Nhiều người đã biết cuối cùng mình sẽ thuộc về tầng lớp nào và làm sao để tạo dựng được những mối quan hệ kéo dài suốt cả cuộc đời.

Blankfein không thuộc bất kỳ nhóm nào ở trên vì vào Harvard bằng học bổng, phải làm việc bán thời gian trong tiệm cà phê của trường và bị nhiều sinh viên trong trường coi thường. Đã từng có thời điểm ông buồn bã vì bản thân chỉ là "một sinh viên tỉnh lẻ đến từ Brooklyn".

Điều này khiến Blankfein chỉ chơi với một nhóm bạn có hoàn cảnh tương đồng. Ông không buồn quan tâm đến các nhóm ồn ào xung quanh. Blankfein nói: "Tôi không việc gì phải đề phòng khi tôi làm gì. Tôi thường thấy rằng chính nhóm sinh viên giàu mới phải xem lại mình".

Có lẽ Blankfein đã hoàn toàn không chuẩn bị trước cho cái thế giới phồn hoa mà ông gia nhập. Vấn đề không phải là tiền, bởi ở thời điểm đó của xã hội, người ta rất coi thường tính phô trương. Thế nhưng, khi đến Harvard, mọi thứ xung quanh quá trần tục và chính tiền lại trở thành mối bận tâm của chàng sinh viên Blankfein.

Sự cô đơn dường như khiến Blankfein tỏ ra nhụt chí đôi phần. Ông thường chẳng mấy khi quan tâm đến bài vở, mà luôn cùng đám bạn "nghiện" xem phim. Blankfein rất hài hước chia sẻ với tờ New York Times rằng ông bị nỗi sợ hãi tâm lý bao trùm mỗi khi phải thức khuya ôn thi. "Tôi học suốt ngày đêm, chỉ trong vài ngày trước kỳ thi, và luôn hứa rằng kỳ sau sẽ chăm chỉ học sớm hơn nhưng rồi mọi chuyện vẫn thế".

Các bạn sinh viên cùng lớp rất nhớ về khiếu hài hước và trí nhớ cực tốt của Blankfein. Ông thường nhìn ra nhiều khía cạnh hài hước, mỉa mai của câu chuyện mà không ai làm được như vậy. Blankfein hát hay và luôn có mặt trong những cuộc ăn chơi, đôi khi là thâu đêm suốt sáng.
Blankfein từng phải đi bán nước giải khát ở sân vận động Yankee để kiếm tiền trang trải cuộc sống.

Lloyd Blankfein kể thời trung học, bạn bè thường hay gọi ông là "luật sư bang Philadelphia" và biệt danh đó luôn ám ảnh ông. Và sau đó, ông nghĩ nhiều đến việc mình sẽ làm luật sư. Ông nộp đơn vào Trường Luật Harvard và may mắn được chấp thuận. Tại Trường Luật Harvard, ông rất chăm chỉ học hành.

Năm 1978, Blankfein tốt nghiệp Trường Luật Harvard và  làm việc tại Công ty Luật Donovan. Trong 4 năm làm việc tại đây, ông đại diện cho ngành phim ảnh trong vụ rắc rối về thuế với Cơ quan Thuế vụ Mỹ (IRS).

Ông cũng có một số tật xấu trong khoảng thời gian này do ảnh hưởng từ cha mẹ. Thế nhưng vào học trường luật, ông mất kiểm soát thói quen. Cân nặng tăng vùn vụt trở lại, tóc bạc đi nhiều. Ông cho biết: "Đã có ngày tôi nhìn vào gương và thấy mình giống ông nội".

Ông rất thích đánh bạc. Khi làm luật sư ở Hollywood, ông thường đến các sòng bài, quán rượu, hộp đêm… ở Las Vegas) để chơi bài hay xúc xắc trong các ngày cuối tuần.--PageBreak--

Từ ngành luật bước sang thế giới tài chính

Năm 1981, Lloyd Blankfein đã nắm vị trí cao nhất tại Donovan, nhưng ông không còn ham thích công việc liên quan đến luật nữa. Ông tìm cơ hội chuyển sang làm việc tại ngân hàng đầu tư nhưng chẳng nhận được lời mời nào vì không có kinh nghiệm tài chính.

Sau đó, một chuyên gia bất ngờ gọi cho ông đến và đưa ra đề nghị làm kinh doanh hàng hóa tại Công ty J. Aron - một công ty giao dịch vàng quy mô nhỏ và ít danh tiếng. Blankfein thậm chí chẳng biết J. Aron "là cái quái gì". Vợ ông khi biết quyết định chuyển việc của ông đã lo lắng rất nhiều. Cuối năm 1982, ông chính thức là nhân viên của J. Aaron.

Đến tháng 10 cùng năm, công ty này được Goldman Sachs mua lại. Và Lloyd Blankfein bỗng dưng đạt được mong muốn gia nhập một tập đoàn ông yêu thích nhất - Goldman Sachs. Vậy nhưng, ở thời điểm đó, J. Aron bị "ghẻ lạnh" tại Goldman Sachs. Thậm chí nhân viên của J. Aron không được đi chung thang máy với nhân viên Goldman Sachs tại tòa nhà trụ sở của ngân hàng này. Từ một luật sư uy tín với nhân viên thư ký lúc nào cũng kè kè bên cạnh chuyển sang làm nhân viên cấp thấp, ông không khỏi chạnh lòng.

Tuy nhiên, Lloyd Blankfein không hề chùn bước, trong vai trò nhân viên kinh doanh. Nhờ trí thông minh tuyệt vời cùng kỹ năng ngoại giao sắc bén, Blankfein lọt vào mắt xanh của Mark Winkelman, người được Goldman phái sang lãnh đạo J. Aron. Winkelman cất nhắc Blankfein lên đứng đầu 6 giao dịch viên, và sau đó là cả bộ phận giao dịch hối đoái.

Sự nghiệp của Blankfein từ giai đoạn này "cất cánh". Ông dường như có giác quan thứ sáu về việc khi nào nên chấp nhận rủi ro và khi nào nên cẩn trọng. Blankfein đã chứng minh năng lực xuất sắc khi thiết kế một giao dịch trị giá 100 triệu USD cho phép vị khách theo đạo Hồi tuân theo lời huấn thị cấm cho vay lấy lãi trong kinh Koran. Đây cũng là giao dịch lớn nhất Goldman từng thực hiện cho đến thời điểm đó.

Năm 1994, khi Winkelman rời Goldman để sang làm quản lý cao cấp tại công ty khác, Blankfein được đề bạt lên vị trí quản lý J. Aron. Năm 1995, ông đã mắng nhiếc các cộng sự của mình bởi họ quá nhát gan. Ông đã thể hiện rõ thái độ bằng cách rời khỏi phòng họp nơi các cộng sự đang bàn về thương vụ nhiều triệu USD đặt cược vào khả năng đồng USD tăng giá so với đồng yên. Quan điểm của ông sau đó chuẩn xác, Blankfein kiếm được tiền và giành được sự tin tưởng của đồng nghiệp về một chuyên gia đầu tư biết mạo hiểm một cách thận trọng.
Một ngày làm việc của "ông trùm tài chính" Lloyd Blankfein tại văn phòng.

Năm 1997, Goldman bổ nhiệm Blankfein làm quản lý Công ty J. Aron và bộ phận kinh doanh thu nhập cố định. Trên cương vị mới, Blankfein đem lại nhiều lợi nhuận nhất công ty. Và ông luôn thuộc "nằm lòng" quan điểm đặt quyền lợi khách hàng lên trên quyền lợi của Goldman Sachs.
Từ năm 1999, Goldman Sachs mở rộng hoạt động và nội bộ trở nên căng thẳng đến nỗi nhiều đối thủ tiềm năng của Blankfein rời công ty. Nguyên nhân cơ bản ở chỗ Blankfein chịu trách nhiệm cỗ máy kiếm tiền của Goldman và đưa công ty lên nhiều đỉnh cao mới cũng như sự nghiệp của ông phát triển bùng nổ. Thời cơ thuận lợi, không một ai có thể đánh bại Blankfein. Ông nhanh chóng bước lên vị trí CEO năm 2006, lãnh đạo toàn bộ Goldman Sachs.

Con đường không phải toàn "hoa hồng", nhưng với sự thông minh, quyết tâm khám phá và làm điều mà ông cho là thực sự ý nghĩa với lý tưởng của mình: ông đã trở thành một trong những CEO quyền lực nhất trung tâm tài chính lớn nhất thế giới. Chính Blankfein có khả năng thích ứng tốt, không phải chỉ trong công ty con J. Aron mà còn trong việc ông biết cần làm điều gì để đứng đầu một tập đoàn có mô hình hoạt động phức hợp như Goldman Sachs. Blankfein được trời phú cho khả năng hài hước và tự tôn cao, hai tính cách thường không thấy ở các CEO thành công nhất phố Wall.

Ông thuyết phục nhân viên bằng cá tính khiêm nhường và hài hước. Tờ New York Times miêu tả Lloyd Blankfein "là người ai cũng muốn ăn tối cùng". Ông sống đơn giản với "mối tình đầu và duy nhất" trong một căn hộ rộng rãi, không dùng du thuyền mà cũng chẳng máy bay riêng.

Tuy nhiên, Blankfein đôi khi rất hiếu chiến. Có khi ông cho nhân viên thân tín tham gia vào các cuộc cạnh tranh chứ không trực tiếp ra mặt, điều này có thể khiến người khác không mấy vui vẻ và bị cho là không biết điều...
 (Theo CAND/New York Times)
>> Từ cậu bé bán nước trở thành “ông trùm tài chính” phố Wall (phần 2)
>> 9 cuốn sách Warren Buffett cho rằng ai cũng nên đọc

 
Share:

Julissa Arce – “Ngôi sao sáng” ở phố Wall: Một chuyến đi kỳ lạ


Theo đó, Julissa Arce đã lên đến chức Phó chủ tịch tại Ngân hàng đầu tư đa quốc gia Goldman Sachs vào năm 27 tuổi, trong khi cô vẫn còn là một người nhập cư không giấy tờ pháp lý. 

Mới đây, cô đã xuất bản cuốn sách với tựa đề "Giấc mơ Mỹ bí mật của tôi", kể lại cuộc hành trình chinh phục "xứ sở cờ hoa" đầy kì lạ trong cuộc đời mình. Cô đạt được thành công khi luôn tâm niệm rằng, mọi việc đều có cách giải quyết, miễn là mỗi cá nhân có quyết tâm và nghị lực để vượt lên mọi hoàn cảnh.

Kế hoạch hoàn hảo 

Những nhân viên xuất sắc của Goldman Sachs không ai giống ai. Một số đã từng là những sinh viên ưu tú đọc bài diễn văn tốt nghiệp trước toàn trường, trong khi một số là con trai hoặc cháu trai của những nhân viên ngân hàng kỳ cựu.

Trong số những con người đặc biệt ấy có Julissa Arce - một người nhập cư trái phép từ Mexico. Cô có được tương lai nghề nghiệp tươi sáng ở phố Wall là nhờ vào những giấy tờ giả mạo được mua với giá vài trăm USD trong một căn hộ xa lạ ở Texas.

Sau hơn 7 năm làm việc ở Goldman Sachs, cô đã leo từ vị trí thực tập sinh lên chuyên viên phân tích, và rồi phó chủ tịch. Julissa Arce gần như không phải điều chỉnh bản thân để phù hợp với văn hóa không giấu giếm tham vọng ở Goldman Sachs, bởi đó chính là nét tính cách đặc trưng của cô.
Khi còn là sinh viên năm hai đại học Texas, thành phố Austin (bang Texas, Mỹ), Julissa Arce đọc được một mẩu quảng cáo có dòng chữ: "Kiếm 10.000 USD cho mùa hè với kỳ thực tập tại phố Wall".

Với sự nghiệp mới là một nhà văn và diễn giả, Julissa Arce vẫn tiếp tục truyền cảm hứng cho giới trẻ về sự tự tin và kiên định trên con đường lập nghiệp.



Đối với một cô gái trẻ chỉ có 5 USD trong tài khoản ngân hàng bấy giờ, 10.000 USD dường như là như một "món hời", và là câu trả lời cho mọi vấn đề. Tuy vậy, cô chỉ biết rất ít về phố Wall, và sớm nhận ra rằng vận may không dành cho những người phụ nữ nhập cư, không có quan hệ, và đầy đủ giấy tờ pháp lý.

Nhưng bất chấp tất cả, Julissa Arce đã đặt cược tất cả nỗ lực để đặt chân tới "thiên đường". Cô đăng ký tham gia một khoá thông tin của Các nhà tài trợ các cơ hội giáo dục (SEO) - một tổ chức chuyên mang những sinh viên xuất sắc từ các vùng dân tộc thiểu số đến phố Wall - để trò chuyện với nhà tuyển dụng của Goldman Sachs. Và bắt đầu từ đây, cô gái trẻ lên kế hoạch thay đổi cuộc đời với tham vọng được làm việc cho Goldman Sachs.

Là một sinh viên, Julissa Arce vẫn chưa đủ điều kiện để được thực tập tại Goldman Sachs. Vì thế, cô phải thực tập tại Chicago Fire - một liên đoàn bóng đá lớn, nhờ sự hỗ trợ của Liên minh Hỗ trợ nghề nghiệp Mỹ Latinh (HACE). Công việc không được trả lương, nhưng kinh nghiệm là vô giá.
Trong thời gian này, cô làm việc bán thời gian cho HACE, mặc những bộ đồ thú trong các sự kiện đặc biệt của các fan hâm mộ Chicago Fire. Cô ở với gia đình để tiết kiệm tiền thuê nhà, và sử dụng khoảng thời gian di chuyển đi về để đọc sách. Julissa Arce nhanh chóng khẳng định bản thân khi đạt điểm số xuất sắc ở trường, đồng thời giữ chức chủ tịch Hội Sinh viên kinh doanh Mỹ Latinh.

Bước tiếp theo trong kế hoạch chinh phục phố Wall là nộp đơn cho SEO, và Julissa Arce đã được nhận thực tập mùa hè tại phố Wall. Vấn đề duy nhất là SEO không chấp nhận yêu cầu chọn địa điểm thực tập trong mùa hè.

Thay vì để vuột mất cơ hội, Julissa Arce đã gọi một nhà tuyển dụng Goldman Sachs mà cô đã từng gặp và giữ liên lạc, đề xuất mong muốn trải qua kỳ thực tập mùa hè của mình ở ngân hàng này thông qua chương trình SEO. Với tài năng và thành tích hoạt động nổi bật, cô đã được lựa chọn.
Một vài tuần sau mùa hè thực tập đầu tiên, Julissa Arce đã có được một cuộc hẹn cà phê với giám đốc phụ trách. Cô chia sẻ bản thân đã học được nhiều điều và sẵn sàng cho thứ gì đó "diễn biến nhanh hơn".

Sau đó, cô nhận được công việc toàn thời gian ở Goldman Sachs năm 2005. Cô từng lo sợ điều gì sẽ xảy ra khi một trong những công ty chuyên nghiệp nhất thế giới kiểm tra thẻ xanh và sổ an sinh xã hội của cô khi tất cả đều là giả mạo. Tuy nhiên, Goldman Sachs chưa bao giờ phát hiện ra bí mật này.

Thành công và tự do 

Cha mẹ Julissa Arce thường tới Texas để bán kim cương. Cả gia đình trốn lại Mỹ trong một chuyến đi. Năm Julissa Arce 14 tuổi, visa du lịch của cô hết hạn, và cô trở thành người nhập cư bất hợp pháp. Theo kế hoạch, gia đình người bạn có tên Tiffani sẽ nhận nuôi cô. Tuy nhiên, gia đình cô đã trả tiền để cô kết hôn với một người đồng tính có quốc tịch Mỹ.

Những năm cuối trung học, Julissa Arce nộp hồ sơ đại học với ô số hồ sơ an sinh xã hội bị bỏ trống và thường bị từ chối. Khi cô tốt nghiệp năm 2001, một luật mới được ban hành cho phép các học sinh nhập cư bất hợp pháp ở Texas được theo học tại các trường đại học công. Sau đó, cô nhận được thư thông báo trúng tuyển từ Trường đại học Texas.

Cuộc sống vẫn không thể dễ chịu hơn khi Julissa Arce không thể xin được việc làm mới với visa hết hạn và cũng không thể tiếp tục học mà không có việc làm thêm. Mua thẻ xanh giả là lựa chọn duy nhất. Qua một người bạn, cô mua được tấm thẻ hai tuần sau khi giao tiền.

Với các giấy tờ giả mạo, cô gái trẻ tìm được những công việc bán thời gian. Tuy nhiên, mẩu quảng cáo về vị trí thực tập sinh mùa hè tại phố Wall với mức lương có thể lên đến 10.000 USD đã thay đổi tất cả. Cho đến khi trở thành nhân viên "cứng", Julissa Arce tiếp tục vạch ra một kế hoạch khác để trở thành người phụ nữ quyền lực tại Goldman Sachs.

Cô gặp mặt sếp định kỳ để biết về tiến bộ của bản thân, luôn kỳ vọng vào một tương lai tươi sáng và rất tham vọng về việc thăng chức. Người phụ nữ này luôn tự thúc đẩy ý thức làm việc, rất linh động và sáng tạo trong tư duy. Mỗi năm mới, cô đều ngồi lại với sếp và đặt kỳ vọng cho năm đó, phù hợp với khả năng của bản thân, thậm chí nhiều khi còn tự thêm vào những thách thức.

Cho đến năm 27 tuổi, Julissa Arce đã có 5 năm làm việc tại Goldman Sachs, được thăng chức lên phó chủ tịch, với mức lương 10.000USD/kỳ thực tập đến hơn 340.000USD/năm. Cô sẵn sàng làm những thứ mà người khác không muốn, và cô là kiểu người mà các công ty ở phố Wall đều khao khát: chăm chỉ, năng nổ và trung thành. Có lẽ lý do lớn nhất khiến bí mật của Julissa Arce không bị lộ là không ai đi tìm hiểu sự thật, khi tất cả đồng nghiệp đều tin rằng cô mang quốc tịch Mỹ.

Cho đến năm 27 tuổi, Julissa Arce đã có 5 năm làm việc tại Goldman Sachs, được thăng chức lên phó chủ tịch, với mức lương hơn 340.000USD/năm.
Năm 2011, Julissa Arce có được tấm thẻ xanh thực sự từ chính phủ Mỹ sau khi kết hôn. Cô đã trở thành công dân Mỹ, thuộc hàng danh giá và giàu có. Tuy nhiên, Julissa Arce không hề cảm thấy hạnh phúc mà luôn bị giày vò bởi sự trống rỗng. Trước đây, nỗi sợ của cô có thể lên đến đỉnh điểm khi một đồng nghiệp nhìn cô với ánh mắt khác lạ hoặc một sự cố nào đó sẽ lật tẩy "thẻ xanh giả".

Năm 2008, khi hệ thống tài chính toàn cầu bên bờ sụp đổ, các khách hàng của Goldman Sachs hoảng loạn và ngân hàng thua lỗ. Julissa Arce nhận được một bức thư từ Cục thuế vụ Mỹ yêu cầu cô nộp hồ sơ thuế. Khi ấy, cô từng nghĩ mọi thứ đã bại lộ. Thậm chí, khi cha cô qua đời, Julissa Arce đã không thể gặp mặt ông lần cuối vì nếu như vậy cô không thể quay trở lại nước Mỹ với những giấy tờ bất hợp pháp.

Cô bắt đầu viết blog với những bài viết đầu tiên đếm ngược ngày rời khỏi Goldman Sachs. Năm 2012, Julissa Arce rời phố Wall và bắt đầu hành trình mới đi tìm ý nghĩa cuộc đời mình. Dù từ bỏ một vị trí nhiều người mong ước nhưng quãng thời gian làm việc tại Goldman Sachs đã giúp Julissa Arce trưởng thành rất nhiều.

Với cô, mọi vấn đề luôn có cách giải quyết. Thay đổi một thế giới mà ưu thế thuộc về nam giới thật sự không dễ dàng, khi mỗi ngày đều phải đối diện với nỗi sợ hãi có thể gặp rắc rối vì không có đầy đủ giấy tờ pháp lý. Thế nhưng, Julissa Arce có quyết tâm, và cô đã thành công.

Nhiều tháng sau khi từ bỏ ngân hàng, cô tham gia một nhóm thúc đẩy quyền dành cho người nhập cư bất hợp pháp. Kiếm được hàng trăm nghìn USD từ công việc trên phố Wall đã không thể giúp Julissa Arce quên đi nỗi sợ hãi. "Tôi đã chán ngán với việc phải xấu hổ vì theo đuổi giấc mơ của bản thân, trèo lên những nấc thang mới và gặt hái thành công. Tôi muốn tự do", cô chia sẻ.

Giờ đây, với sự nghiệp mới là một nhà văn và diễn giả, Julissa Arce vẫn tiếp tục sử dụng các chiến lược đã giúp cô vượt qua mê cung của Phố Wall, truyền cảm hứng cho giới trẻ về sự tự tin và kiên định trên con đường lập nghiệp…


 (CAND) 
>> 9 cuốn sách Warren Buffett cho rằng ai cũng nên đọc

 
Share:

Thứ Bảy, 2 tháng 1, 2016

“Vua trái phiếu” Bill Gross: Đẳng cấp là mãi mãi!

Trong một thông báo mới đây, Bill Gross cho biết, tài sản của Quỹ Đầu tư trái phiếu Bond Unconstrained Janus tại Denver do ông quản lý đã đạt tới 1,5 tỷ USD.

http://www.blogchungkhoan.com/2015/09/mo-tai-khoan-tu-van-au-tu-chung-khoan.html#.VoaeQk-fesW
Gross là đồng sáng lập và Giám đốc điều hành (CEO) của Công ty Quản lý Quỹ đầu tư Thái Bình Dương (Pacific Investment Management - PIMCO) từ năm 1971 và biến nó trở thành quỹ trái phiếu lớn nhất thế giới với 2.000 tỷ USD giá trị tài sản. Tại đây, cá nhân Gross cũng quản lý một quỹ có tài sản khổng lồ, lên tới 293 tỷ USD. Tuy nhiên, sau 43 năm nắm quyền, Gross đã phải rời PIMCO sau một vụ lùm xùm tai tiếng.

Từ bỏ một quỹ đầu tư lớn với không ít điều tiếng sau lưng để đến Janus Capital, một quỹ đầu tư có quy mô tài sản nhỏ hơn rất nhiều so với PIMCO, Gross đã gặp không ít khó khăn. Nhưng ngay cả trong thời kỳ gian nan của các quỹ đầu tư như hiện nay, Gross vẫn duy trì và phát triển được Janus Capital ngày một tăng trưởng, với thanh khoản đầu tư hiệu quả. 

"Đây là thời điểm không tốt khi mà điều khoản về tính thanh khoản không được đảm bảo. Điều quan trọng nhất lúc này chính là sự nhạy bén trong đầu tư. Nó giống như loài bồ nông ở Newport Beach, mỗi khi chúng lặn xuống là nhanh chóng chọn được những con cá ngon", Gross chia sẻ.

Hiện đang là thời điểm không tốt cho các quỹ giao dịch như SPDR Barclays High Yield Bond ETF và iShares iBoxx High Yield Corporate Bond ETF khi tỷ lệ đầu tư của những quỹ này đang giảm khá đáng kể. Ngoài ra, còn ít nhất 3 quỹ đầu tư khác phải đóng cửa do nợ hoặc bị rút các khoản tài khoản lớn trong thời gian gần đây. Quỹ Lucidus Capital Partners được thành lập năm 2009 bởi cựu nhân viên của Caxton Associates, Bruce Kovner cũng cho biết, họ đã thanh lý danh mục đầu tư và có kế hoạch trả lại 900 triệu USD mà quỹ đang quản lý cho nhà đầu tư vào tháng tới. 

“Đây là thời điểm khá gian nan của các quỹ đầu tư nói chung và quỹ ETF nói riêng, một số trường hợp đang căng thẳng về thanh khoản", Gross nói và cho biết thêm: “Nhiều nhà đầu tư có thể đang xem xét đến việc đóng các quỹ như Quỹ Reaves Utility, Duff & Phelps, Utility Income Fund Inc và Income Fund Credit Pimco, do các mức giao dịch đang giảm giá đáng kể”. 

William Hunt "Bill" Gross là một nhà quản lý tài chính tài ba, được xưng tụng là “vua trái phiếu” của Mỹ. Như đã nói ở trên, Gross là đồng sáng lập và CEO của PIMCO, tập đoàn đầu tư (chủ yếu là trái phiếu) lớn nhất thế giới. 

Gross sinh ngày 13/4/1944 tại Middletown, Ohio, Mỹ. Bố ông là Sewell Mark Gross, một Giám đốc bán hàng tại AK Steel Holding. Vào năm 1954 gia đình Gross chuyển đến San Francisco. Gross tốt nghiệp Đại học Duke năm 1966, sau đó phục vụ trong Hải quân Mỹ và lấy được bằng MBA tại Anderson School of Management UCLA vào năm 1971. 

Từ năm 1971-1976, Gross trở thành nhà phân tích đầu tư cho Pacific Mutual Life. Thời gian này, Gross quản lý một trong những quỹ tương hỗ lớn nhất thế giới, tập trung chủ yếu vào trái phiếu và từng được tờ The New York Times bầu chọn là "Nhà đầu tư trái phiếu nổi bật nhất Mỹ". Đây cũng chính là thời điểm Gross sáng lập ra PIMCO, quản lý “lá cờ đầu” của PIMCO là Quỹ Total Return (quỹ trái phiếu lớn nhất thế giới), trước khi rời khỏi đây vào tháng 9/2014. 

Trong những năm 1990, Gross là tác giả của hai cuốn sách “Bill Gross on Investing” và “Everything You've Heard About Investing Is Wrong!”, gây được tiếng vang và có sức thu hút rất lớn trong giới đầu tư.

Là một nhà đầu tư tài ba, một doanh nhân giàu có và danh tiếng, song Gross cũng là một nhà từ thiện năng nổ, với rất nhiều đóng góp tài chính cho việc cải cách giáo dục và phát triển các quỹ hỗ trợ y tế.
Năm 2005, Gross tặng hơn 23 triệu USD cho Đại học Duke, 20 triệu trong số đó được dành cho viện trợ tài chính. Năm 2006, Gross tặng cho Quỹ Bác sĩ không biên giới (Médecins Sans Frontières) số tiền mặt và thuốc giá trị 9,3 triệu USD mà ông thu được từ việc bán đấu giá bộ sưu tập tem của mình tại Shreves Tem Galleries. Trong những năm gần đây, Bill là nhà tài trợ lớn nhất cho quỹ trên với khoảng 25 triệu USD. Bộ sưu tập “Scandinavia và Phần Lan” của ông đã được bán bởi Nhà đấu giá Spink vào tháng 5/2008 để tài trợ cho Dự án Thiên niên kỷ Villages Sachs Jeffrey tại Đại học Columbia. 

Bill và vợ ông - Sue, tặng 20 triệu USD cho Bệnh viện Presbyterian để hỗ trợ các thiết bị khám chữa bệnh cho phụ nữ và 10 triệu USD cho trường Đại học California trong việc nghiên cứu tế bào gốc. Năm 2013, vợ chồng Bill tài trợ 20 triệu USD cho Quỹ  Mercy Ships để xây dựng một bệnh viện mới nhằm hỗ trợ, cung cấp các dịch vụ y tế cho người nghèo.
Kim Tuyến (Theo báo chí nước ngoài)


Share:

Trang

Nổi bật

Giới siêu giàu kiếm tiền từ đâu?