Kiến thức chứng khoán - Kinh nghiệm đầu tư chứng khoán

Hiển thị các bài đăng có nhãn Doanh nhân Việt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Doanh nhân Việt. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2016

Ba người con trai siêu hạng của Chú Hỏa

Nhiều người nói Chú Hỏa có hơn chục người con, hầu hết được cho đi du học tại các nước lớn như Anh, Pháp, Đức, Nhật… Sự thật như thế nào?
http://www.blogchungkhoan.com/2015/09/mo-tai-khoan-tu-van-au-tu-chung-khoan.html#.Vqy-1UCAZFo
Các tài liệu được dòng họ Hui Bon Hoa ở Pháp cung cấp cho hai tác giả Chen Bickun (trong bài viết tiếng Anh tựa đề là “Sự thật về Hui Bon Hoa và Chú Hỏa”) và Michel Dolinski (trong bài viết tiếng Pháp tựa đề là “Sự hữu dụng của một anh hùng Trung Hoa tại Việt Nam”) thì Chú Hỏa chỉ có ba người con trai.

Ba người con cự phách của Chú Hỏa làm rạng danh dòng họ Hui Bon Hoa

Các con của Chú Hỏa có tên tiếng Trung Quốc dĩ nhiên theo họ Huỳnh của cha, chữ lót là Trọng, nhưng tên tiếng Pháp của họ đều lấy cụm từ Hui Bon Hoa đứng sau là họ theo người phương Tây.

Do đó, ba người con trai của Chú Hỏa lần lượt là Huỳnh Trọng Huấn (Tang Huon Hui Bon Hoa), Huỳnh Trọng Tán (Tang Chanh Hui Bon Hoa) và Huỳnh Trọng Bình (Tang Phien Hui Bon Hoa).

Theo học giả Nguyễn Triệu (trong bài viết “Những Hoa kiều giàu nhất Việt Nam: Hui Bon Hoa (1845-1901) đăng trên tạp chí Văn Hóa Nguyệt San số 61, SG 1961) thì vào thời điểm năm 1961, ông Huỳnh Trọng Huấn và Huỳnh Trọng Tán đã mất từ lâu, mộ phần táng ở Biên Hòa, ngang núi Châu Thới, còn ông Huỳnh Trọng Bình lúc đó nếu còn sống đã 69 tuổi, như vậy ông Huỳnh Trọng Bình sinh vào năm 1892.

Con trai trưởng của Chú Hỏa là Huỳnh Trọng Huấn (Tang Huon Hui Bon Hoa) sinh năm 1876, lớn lên ở Hạ Môn (Phúc Kiến, Trung Quốc). Ông này đã theo cha đến Việt Nam khoảng năm 1896, lập gia đình và sống tại Sài Gòn để hỗ trợ cha mình trong việc điều hành công ty bất động sản “Cha con Hui Bon Hoa”.

Thập niên 1910, ông trở lại ở Phúc Kiến (Trung Quốc) mở Công ty địa ốc Huỳnh Vinh Viễn Đường. Khu nhà trụ sở công ty này ngày nay là một trong 10 di tích kiến trúc danh tiếng ở đảo Cổ Lãng, năm 2002 được liệt hạng di tích lịch sử kiến trúc trọng điểm của thành phố Hạ Môn, vừa là trường biểu diễn nghệ thuật, vừa là địa chỉ du lịch, phong cách xây dựng gần giống tòa nhà của ông ở Sài Gòn, nay là Bảo tàng Mỹ thuật TP.HCM.

Huỳnh Trọng Huấn qua đời năm 1934, chôn cất ở khu vực dân gian thường gọi là “Mộ Chú Hỏa” ở P.Bình An, thị xã Dĩ An, tỉnh Bình Dương ngày nay.

Người con trai thứ của Chú Hỏa là Huỳnh Trọng Tán (Thang Chanh Hui Bon Hoa) sinh năm 1877 tại Tuyền Châu (Phúc Kiến, Trung Quốc).

Sau khi lập gia đình ở quê hương, ông này cũng theo Chú Hỏa đến Sài Gòn để hỗ trợ cha mình. Dưới sự quản lý của ông, nhiều thửa đất ở Sài Gòn, Chợ Lớn được mua khi giá đất còn thấp, một mặt xây nhà để bán và cho thuê nhà, một mặt mua bán đất đai. Hui trở thành một trong những gia đình giàu có nhất trong thành phố.

Huỳnh Trọng Tán  sống ở Sài Gòn và qua đời cùng năm với anh mình: năm 1934.

Sau cái chết của hai anh trai năm 1934, người con trai út của Chú Hỏa là Huỳnh Trọng Bình (Thang Phien Hui Ban Hoa) tiếp tục quản lý công việc gia đình và qua đời năm 1951.

Đời cháu chắt dòng họ Hui Bon Hoa tiếp nối cha ông

Sau khi ông mất, thế hệ con cháu của dòng họ Hui Bon Hoa đã kế tục quản lý và phát triển sự nghiệp kinh doanh của ông bà, cha mẹ để lại.

Học giả Vương Hồng Sển: “Đến nay (1960) các con cháu luôn luôn hòa thuận, gia tài giữ nguyên vẹn, không chia phần manh mún, chỉ cùng nhau chia lợi tức, và mỗi khi cần dùng một số tiền to tát thì người trong họ phải xin chữ ký của người trưởng huynh, khi ấy ngân hàng mới phát bạc (nay gọi là giải ngân)” (Sài Gòn năm xưa - SG,  1960).

Từ năm 1951, các thành viên gia đình và con cái của dòng họ Hui Bon Hoa đã dần dần chuyển sang các nước khác: Pháp, Mỹ… Trước ngày 30-4-1975, tất cả thành viên của dòng họ Hui Bon Hoa đã rời Việt Nam.

Tuy kể tách bạch từng người con của Chú Hỏa như vậy, nhưng trên thực tế công việc kinh doanh của Công ty “Hui Bon Hoa, cha và các con” thì luôn có sự gắn kết chặt chẽ giữa những thành viên trong dòng họ.

Ngay sau khi Chú Hỏa tạ thế (1901), các con Chú Hỏa đã sáp nhập Công ty Hui Bon Hoa của cha mình để lại với Louis Ogliatro (một người Pháp ở đảo Corse) mang tên Công ty liên doanh Ogliastro-Hui Bon Hoa quản lý các tiệm cầm đồ ở Sài Gòn.

Lĩnh vực chính của công ty liên doanh này kinh doanh cầm đồ và bất động sản. Đến năm 1919, công ty liên doanh này quản lý 25 nhà thuốc trên toàn Đông Dương, trong đó có 6 nhà thuốc ở Sài Gòn.

Trong những năm 1920, gia đình Hui Bon Hoa đã xây dựng mới ba tòa nhà nguy nga ngay trên phần đất khởi nghiệp của Chú Hỏa được bao quanh bởi các con đường: Alsace-Lorraine (nay là Phó Đức Chính), Bác sĩ Calmette, d'Ayot (nay là Nguyễn Thái Bình) và Hamelin (nay là Lê Thị Hồng Gấm, P.Nguyễn Thái Bình, Q.1, TP.HCM).

1925, Tổng công ty bất động sản Hui Bon Hoa được thành lập để quản lý gần 30.000 căn nhà phố khắp Sài Gòn – Chợ Lớn và đặt trụ sở tại tòa nhà chính giữa mang tên chữ Hoa là “Huỳnh Vinh Viễn Đường” trong 3 tòa nhà vừa xây dựng xong, tên giống với tên công ty địa ốc mà Huỳnh Trọng Huấn đã lập ở Hạ Môn (Phúc Kiến, Trung Quốc) năm 1910.

Từ đó, người ta gọi luôn 3 tòa nhà là “Nhà Chú Hỏa”. và con đường chạy ngang qua trước cửa của tòa nhà là đường Alsace Lorraine là đường Chú Hỏa.

Xã Nessa, đảo Corse (Pháp) hiện nay cũng có một con đường mang tên Hui Bon Hoa, do dòng ho Hui Bon Hoa đã tặng cho dân làng khu vực này 25.000 fr để làm con đường này (ảnh tư liệu). 
Ba người con trai siêu hạng của Chú Hỏa
Chỉ riêng ngành bất động sản với những công trình xây dựng lớn còn tồn tại trong đời sống xã hội cũng như văn hóa của thành phố Sài Gòn mà Chú Hỏa và các con cháu của ông đã chọn làm nơi ngụ cư, xem như quê hương thứ hai của mình cho đến ngày khuất bóng.
Bên cạnh đó, các thế hệ con cháu trong dòng họ Hui Bon Hoa cũng nối tiếp con đường của cha ông mình.

Họ tổ chức nuôi cơm những người vô gia cư và xây dựng các công trình công cộng góp phần xây dựng các công trình giúp ích cho cộng đồng.

Đó là Phước Thiện Y Viện năm 1909 (nay là Bệnh viện Nguyễn Trãi), Chẩn Y Viện năm 1937 (nay là Bệnh viện đa khoa Sài Gòn), Bệnh viện Maternité Indochinoise năm 1937 (tên Việt là Bảo sanh viện Đông Dương, nay là Bệnh viện Phụ sản Từ Dũ), chùa Phụng Sơn (1949), chùa Kỳ Viên (1949-1952), Thành Chí học hiệu, nay là (Trường THCS Minh Đức) …
Ba người con trai siêu hạng của Chú Hỏa
Thành Chí học hiệu, nay là (Trường THCS Minh Đức, Q.1, TP.HCM) do dòng họ Hui Bon hoa xây dựng khi Chú Hỏa mất đã lâu - Ảnh: HỒ TƯỜNG
Ba người con trai siêu hạng của Chú Hỏa
Maternité Indochinoise (Bảo sanh viện Đông Dương, nay là Bệnh viện Từ Dũ) xây dựng trên miếng đất do dòng họ Hui Bon Hoa tặng và xây dựng trên đường Arras (nay là đường Cống Quỳnh, Q.1, TP. HCM). tòa nhà xây dựng 1937, tức 36 năm sau khi Chú Hỏa qua đời (1901), hai người con trai đầu cũng qua đời (1934), chỉ còn con trai út (mất 1951) - Ảnh tư liệu
Ba người con trai siêu hạng của Chú Hỏa
Bệnh viện đa khoa Sài Gòn (Q.1, TP.HCM) do người con út dòng họ Hui Bon Hoa xây dựng và hiến tặng thành phố Sài Gòn năm 1937 - Ảnh: HỒ TƯỜNG  

Tổng công ty Hui Bon Hoa còn xây nhiều trụ sở ngân hàng ở Sài Gòn – Chợ Lớn, khách sạn Palace Long Hải (nay thuộc Bà Rịa Vũng Tàu)…

Khách sạn Majestic nằm ở đầu đường Đồng Khởi do Tổng công ty Hui Bon Hoa xây dựng năm 1925, gồm 3 tầng với 44 phòng, trang bị máy điều hòa không khí đầu tiên ở Đông Dương.Tổng công ty bất động sản Hui Bon Hoa đã góp phần tạo nên diện mạo của “Sài Gòn – hòn ngọc Viễn Đông” với những dãy nhà phố nằm dọc theo mặt tiền của các con đường ở khu trung tâm mà nay là các đường Đồng Khởi, Nguyễn Huệ, Lê Lợi, Hàm Nghi và nhiều khu vực khác khắp Sài Gòn, Chợ Lớn và nhiều tỉnh ở Nam kỳ.
Ba người con trai siêu hạng của Chú Hỏa
Khách sạn Majestic xây dựng năm 1925, khi Chú Hỏa đã qua đời 24 năm - Ảnh tư liệu
Ba người con trai siêu hạng của Chú Hỏa
... và hiện nay, ở đầu đường Đồng Khởi (Q.1, TP.HCM) - Ảnh: HỒ TƯỜNG

- Năm 1865, ở tuổi 20, Huang Wen Hua di cư và đến Sài Gòn, xin vào làm  việc tại một hiệu cầm đồ mang tên Ogliastrocủa một người Pháp làm chủ: Louis Ogliastro.

- Năm 1887, ở tuổi 42, Huang Wen Hua xin vô quốc tịch Pháp, lấy tên là Jean Baptiste Hui Bon Hoa.

- Năm 1896, Chú Hỏa thành lập công ty bất động sản mang tên “Hui Bon Hoa và các con”, chuyên mua bán nhiều thửa đất ở Sài Gòn, Chợ Lớn cũng như nhiều nơi ở Nam kỳ. Danh tiếng Chú Hỏa lừng lẫy khắp Đông Dương. Các con của ông được du học và làm việc ở nước ngoài.

- Năm 1901, Chú Hỏa trở về Trung Quốc với vợ và mất ở đây, được chôn cất tại Tuyền Châu ở tỉnh Phúc Kiến.

Chính quyền Pháp lúc ấy đặt tên Hui Bon Hoa cho một con đường lớn chạy qua khu đất rộng lớn của ông, đến tháng 3-1955 con đường này đổi thành đường Lý Thái Tổ, địa giới quận 3 và quận 10 cho đến nay.
Đón đọc kỳ tới: Nhà chú Hỏa, "tòa nhà sang trọng bậc nhất Sài Gòn (1933)", được Tổng thống Mỹ Bill Clinton chọn khi thăm Việt Nam 
HỒ TƯỜNG - Tuổi Trẻ
 
Xem thêm:
Share:

Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2015

Doanh nhân gốc Việt khởi nghiệp công ty phần mềm 13 triệu USD

Từng tham gia phát triển Gmail, nay Christopher Nguyen là người sáng lập công ty Adatao, hiện đã nhận được 13 triệu USD từ các quỹ đầu tư lớn của Silicon Valley.

Christopher Nguyen cùng gia đình rời Việt Nam sang Mỹ vào tháng 9/1978. Lúc đó ông mới 12 tuổi. Giờ đây, ông đã có hai dự án khởi nghiệp lận lưng, từng tham gia xây dựng Gmail tại Google, và là CEO của Adatao, một công ty phần mềm có trụ sở ở Mountain View, California với 40 nhân viên.
 
Nguyen kể lại thời thơ ấu của mình, khi mới sang Mỹ, bên cạnh việc học tiếng Anh, trong thời gian rảnh, Nguyen thường đến thư viện tự học một trong những ngôn ngữ lập trình máy tính đầu tiên là BASIC. Ông có thói quen viết các chương trình ra giấy, rồi lưu trữ chúng trong máy tính ở một cửa hàng gần nơi ông sống, giúp ông thử nghiệm cách chúng hoạt động.
 
"Đó là cách tôi bắt đầu tìm hiểu về lập trình và nhận ra rằng mình có thể làm được nhiều thứ trong ngành này", Nguyen nói.
 
Lớn lên, Nguyen nhận được một học bổng toàn phần và chuyển đến Berkeley. Tại đây, ông đã thực tập ở Hewlett-Packard, Intel và Xerox.
Từ giảng viên đại học trở thành doanh nhân
Sau khi lấy bằng thạc sĩ và tiến sĩ ngành kỹ thuật điện tại Đại học Stanford, Nguyen làm giảng viên tại Đại học Khoa học và Công nghệ Hong Kong (HKUST) năm 1993. Ba năm sau, ông trở thành người đồng sáng lập của CyberTouch, một trong những dự án khởi nghiệp thuộc hệ thống Netscape. Chính đợt IPO năm 1995 của Netscape là mấu chốt quan trọng dẫn đến quyết định khởi nghiệp của ông. "Tôi tự nhủ với chính mình rằng tôi sẽ làm cho công ty trở nên tốt hơn người khác làm", Nguyen nhớ lại.
Sau khi CyberTouch được WPP Group mua lại năm 2000, Nguyen bắt đầu cho ra mắt công ty thứ hai là ACTGent Software.
ACTGent Software chuyên cung cấp phần mềm giúp các ngân hàng quản lý hệ thống kinh doanh chênh lệch giá. Năm 2006, Ngân hàng Công thương Trung Quốc (ICBC) đã mua lại ACTGent. Điều này khiến Nguyen phân vân về hướng đi mới của mình.
Ông đã rời khỏi Mỹ hơn 12 năm, học hỏi được nhiều điều, tạo lập mối quan hệ khắp toàn cầu. Tuy nhiên, ông và vợ lại muốn có một cuộc sống giản dị với 3 cô con gái nhỏ ở California. Nguyen chia sẻ, lúc đó Google đã nhìn thấy hồ sơ của ông rồi gọi điện. Và ông đã nhận công việc giám đốc phát triển kỹ thuật của Google Apps. "Đó là kế hoạch tái hòa nhập vào Mỹ của tôi", Nguyen nói.
Học hỏi kinh nghiệm khi làm việc cho Google
Nguyen chia sẻ, làm việc cho Google ông mới hiểu cách phục vụ cho hàng trăm triệu người. Điều này đã hình thành nên tầm nhìn dài hạn của ông đối với Adatao: Làm thế nào để gây dựng nên một công ty có thể phục vụ một tỷ người và hơn thế nữa, dù có phải mất nhiều công sức thế nào đi nữa.
Ông cũng học được bài học rằng muốn đổi mới cần đòi hỏi sự kiên nhẫn. Ông chứng kiến Google chỉ tiến hành chiến lược đổi mới khi các dịch vụ và sản phẩm mới có thể theo kịp với điều kiện công nghệ lẫn nhu cầu của khách hàng.

Điều này đã giúp Nguyen hình thành ý tưởng tạo ra Adatao. Google cho phép thực hiện những tìm kiếm mà bất cứ ai cũng làm được, nhưng Nguyen luôn thắc mắc liệu điều tiếp theo sẽ là gì. Ông cho rằng, các nhân viên sẽ sớm có nhu cầu truy cập sử dụng Dữ liệu lớn (Big Data) cua doanh nghiệp bằng ngôn ngữ thường ngày. Lúc đó, họ sẽ muốn thực hiện thao tác chỉ bằng cách đặt câu hỏi hoặc gõ câu lệnh tiếng Anh đơn giản. Về cơ bản, điều này cũng giống như cách mọi người dùng Google.
Adatao đã tung ra thị trường các sản phẩm của mình từ tháng 4 năm nay. Được thiết kế với tính năng quản lý và phân tích khối lượng dữ liệu lớn, sản phẩm của Adatao có thể hỗ trợ hoạt động của các nhà nghiên cứu dữ liệu phức tạp cho đến những người bán hàng. Nguyen nói: "Chúng tôi muốn nâng tầm tư duy của con người thông qua trí tuệ nhân tạo".

Giờ đây, ưu tiên hàng đầu của Nguyen là tìm kiếm các khách hàng lý tưởng, và cả những nhà đầu tư muốn gắn bó lâu dài với công ty.

Đến nay, công ty đã ký kết với khá nhiều khách hàng và huy động được khoảng 13 triệu USD từ các nhà đầu tư, trong đó có quỹ đầu tư huyền thoại Andreessen Horowitz - những người đã từng rót vốn vào Twitter, Facebook, Buzzfeed, Groupon...

Nếu muốn công ty thành công trong dài hạn, theo Nguyen, điều cần thiết là phải lên kế hoạch rõ ràng, nắm thời điểm chiến lược, chuẩn bị nguồn tiền mặt dồi dào và cả sự may mắn.

"Mặc dù có nhiều bằng cấp và kinh nghiệm, nhưng điều quan trọng đối với một doanh nhân khởi nghiệp vẫn là nhìn thấy đúng điều cần làm", Nguyen nói. "Nếu không có vấn đề gì đáng để suy nghĩ mỗi tháng, thì chắc chắn là tôi đang đi sai hướng".

Ở tuổi gần 50, Nguyen hy vọng Adatao sẽ trở thành công ty cuối cùng mà ông sẽ điều hành trong sự nghiệp, và cũng sẽ là công ty thành công nhất.
Nhịp Cầu Đầu Tư/Inc
Share:

Thứ Hai, 21 tháng 9, 2015

4 phú hộ lừng danh đất Sài Gòn giàu cỡ nào?


Vào cuối thế kỷ 19, đất Sài Gòn - Chợ Lớn nổi lên bốn vị trọc phú có gia sản kếch xù, được mệnh danh là “Tứ đại phú hộ” mà tiếng tăm còn truyền lại đến bây giờ qua câu nói dân gian “Nhất Sỹ, Nhì Phương, Tam Xường, Tứ Định”.
 
Huyện Sỹ - Lê Phát Đạt: Giàu hơn vua Bảo Đại

Nhân vật số một của Tứ đại phú hộ là Huyện Sỹ (1841 – 1900), người có tên khai sinh là Lê Nhứt Sỹ, sinh ra tại Sài Gòn trong một gia đình theo đạo Công giáo. Từ nhỏ ông đã được các tu sỹ người Pháp đưa đi du học ở Malaysia. Tại đây, ông đổi tên thành Lê Phát Đạt do tên cũ của ông trùng với tên một người thầy dạy.


Sau khi về nước, ông được Chính phủ Pháp bổ nhiệm làm thông ngôn, từ năm 1880 làm Ủy viên Hội đồng Quản hạt Nam Kỳ. Dù đã đổi tên nhưng người quen vẫn gọi ông bằng tên cúng cơm, vì vậy mà cái tên Huyện Sỹ đã gắn bó với số phận của ông.


Sự giàu có nhanh chóng của Huyện Sỹ - Lê Phát Đạt bắt đầu từ một việc trớ trêu. Khi người Pháp chiếm Nam Kỳ, dân cư tản mát, nhiều ruộng đất trở nên vô chủ, bán rẻ mạt mà không ai mua. Chính quyền thuộc địa ép Lê Phát Đạt, khiến ông bất đắc dĩ phải đi vay mượn mà mua liều. Không ngờ ruộng của ông trúng mùa liên tiếp mấy năm liền, khiến ông bỗng chốc phát tài. Dù nhiều tiền của nhưng ông không tiêu xài phung phí mà còn dạy người nhà thói cần kiệm.
 Nhà thờ Huyện Sỹ

Là người mộ đạo, ông đã dùng gia sản khổng lồ của mình để xây các nhà thờ bề thế ở Sài Gòn, là nhà thờ Huyện Sỹ và nhà thờ Chí Hòa ngày nay. Người con trai của ông là kỹ sư Lê Phát Thanh cũng bỏ tiền ra xây nhà thờ Hạnh Thông Tây, nay thuộc quận Gò Vấp của TP HCM.

Các con cái của Huyện Sỹ đều là những đại điền chủ sở hữu vô số đất đai ở Nam Kỳ lục tỉnh, nhận nhiều bổng lộc từ triều đình nhà Nguyễn dù không phải người hoàng tộc. Sau này, một người cháu ngoại của Huyện Sỹ là Nguyễn Hữu Thị Lan đã trở thành hôn thê của vua Bảo Đại, được biết đến với danh xưng Nam Phương hoàng hậu. Mức độ giàu có của gia tộc Huyện Sỹ được đồn thổi là lớn hơn rất nhiều lần so với vua Bảo Đại.


Sự giàu có của Huyện Sỹ ngày nay còn được thể hiện một cách rõ nét qua các công trình xây dựng mà ông để lại. Nổi bật số đó là nhà thờ Huyện Sỹ, công trình mà ông đã hiến 1/7 tài sản cá nhân để xây dựng. Nhà được khởi công xây dựng từ năm 1902 và đến năm 1905 hoàn thành theo thiết kế của linh mục Bouttier, tiêu tốn khoảng 30 ngàn đồng bạc Đông Dương thời bấy giờ.



Huyện Sỹ - Lê Phát Đạt qua đời năm 1900, trước khi ngôi nhà thờ tâm huyết của ông được xây dựng. Sai khi vợ của ông là bà Huỳnh Thị Tài mất năm 1920, con cháu đã đưa thi hài hai ông bà về chôn ở gian chái sau cung thánh của nhà thờ Huyện Sỹ. Nơi đây cũng đặt tượng của ông cùng vợ và các con.
Ngày nay, nhà thờ Huyện Sỹ là một điểm đến thu hút khách du lịch, đặc biệt là đối với những ai muốn tìm hiểu về cuộc đời của đại gia giàu có bậc nhất Sài Gòn thời xưa.


Đỗ Hữu Phương: Tiến thân nhờ theo Pháp


Đỗ Hữu Phương (1841 - 1914), nhân vật số hai trong “Tứ đại phú hộ” sinh tại Sài Gòn, là con của Bá hộ Khiêm – một người giàu có của đất Nam Kỳ lúc đó. Ông được đánh giá là người rất khôn ngoan, có sự nghiệp gắn với chính quyền bộ máy thực dân Pháp.

Năm 1859, khi quân Pháp tiến đánh Gia Định, Đỗ Hữu Phương lui về Bà Điểm, Hóc Môn lánh thân và chờ thời. Năm 1861, ông được nhận làm cộng sự của người Pháp với sự giới thiệu của cai tổng Đỗ Kiến Phước. Sài Gòn Chợ Lớn thời đó chia làm 20 hộ. Đỗ Hữu Phương được chính quyền cho làm hộ trưởng, từ đó lần lượt leo lên nhiều chức vụ khác nhau.
Đỗ Hữu Phương (1841-1914).

Từ năm 1866 - 1868, Đỗ Hữu Phương chỉ huy hoạt động do thám phong trào chống đối Pháp và tham gia dẹp nhiều cuộc khởi nghĩa ở vùng Sài Gòn – Chợ Lớn và lân cận. So với những tay sai khác của Pháp, ông tỏ ra khéo léo và mềm mỏng, chủ trương tránh gây đổ máu, chuốc thù oán. Bằng sự khôn khéo của mình, ông đã thuyết phục nhiều nhân vật nổi dậy quy hàng, đồng thời xin chính phủ Pháp ân xá cho họ.

Dù vậy, Đỗ Hữu Phương tỏ ra rất không thương xót với những người nổi loạn cứng rắn. Ông đã thẳng tay trừng trị Thủ khoa Huân (Đỗ Hữu Huân) - một trong những bạn hồi thơ ấu, khi bị nhà lãnh đạo khởi nghĩa này bội tín. Bản thân Đỗ Hữu Phương đã có lần suýt chết vì sự chống trả của quân khởi nghĩa.


Với các công trạng của mình, Đỗ Hữu Phương tiếp tục thăng tiến. Đến năm 1872, ông trở thành hội viên Hội đồng thành phố Chợ Lớn và năm 1879 làm phụ tá Xã Tây Chợ Lớn cho Antony Landes.

Tận dụng chức vụ này, Đỗ Hữu Phương thường ngầm làm trung gian để giới thương gia người Hoa hối lộ cho các viên chức Pháp và bỏ túi những lợi nhuận khổng lồ. Ông giàu lên nhanh chóng, uy thế lớn đến mức quan Toàn quyền Paul Doumer cũng biết tiếng và ghé thăm. Lợi dụng cái bóng của Paul Doumer, ông thâu tóm được một diện tích đất ruộng lên đến 2.223 mẫu.


Trên đường quan lộ, Đỗ Hữu Phương vẫn thăng tiến như diều gặp gió, được thưởng tam đẳng bội tinh, thăng Tổng đốc hàm và nhận được nhiều ưu đãi khác. Năm 1881, ông gia nhập quốc tịch Pháp, các con đều được đưa sang Pháp du học.


Ông được người Pháp ca ngợi rằng: “Phương tích cực phục vụ cho sự nghiệp của nước Pháp, không chỉ với khả năng quân sự mà còn với sự hiểu biết tường tận về xứ này, đặc biệt là Chợ Lớn”. Trên thực tế, Đỗ Hữu Phương là một trong những tay sai đắc lực nhất cho các sĩ quan Pháp trong việc bình định xứ Nam Kỳ.


Ðỗ Hữu Phương mất năm 1914. Đám tang của ông được tổ chức rất trọng thể. Thi hài của ông được quàn nửa tháng mới chôn, mỗi ngày đón hàng trăm lượt khách viếng. Trâu, bò, lợn, gà được mổ liên miên để cúng và đãi khách.


Bá hộ Xường: Đại gia ngành thực phẩm

Bá hộ Xường (1842 – 1896) tên thật là Lý Tường Quan, tên tự là Phước Trai, là nhân vật thứ ba trong Tứ đại phú hộ đất Sài Gòn.



Cuộc đời và sự nghiệp của Bá hộ Xường - Lý Tường Quan được ghi chép lại rất ít, hầu hết chỉ còn lưu lại trong những giai thoại. Theo đó, Lý Tường Quan là người Minh Hương (Hoa Kiều trung thành với nhà Minh) chống lại nhà Thanh nên đến lánh nạn ở miền Nam Việt Nam.

Thông thạo cả tiếng Hoa lẫn tiếng Pháp, Lý Tường Quan trở thành thông ngôn cho Pháp và được chính quyền thực dân tin tưởng, trọng dụng.


Tuy vậy, địa vị mà nghề thông ngôn mang lại không làm Lý Tường Quan thỏa mãn. Khoảng năm 30 tuổi, ông bỏ nghề này và nhảy vào thương trường.


Lĩnh vực mà Lý Tường Quan nhắm đến là cung cấp lương thực, thực phẩm cho Sài Gòn và các tỉnh lân cận. Biết tranh thủ thời cơ khan hiếm hàng hóa, lại giỏi lấy lòng quan Tây để được che chở, nâng đỡ, ông nhanh chóng trở thành đại gia số một trong lĩnh vực lương thực - thực phẩm lúc bấy giờ. Do Tường Quan còn có tên khác là Xường, lại rất giàu có, nên người dân thường gọi ông là Bá hộ Xường.


Với lợi nhận từ việc kinh doanh thịt cá, Bá hộ Xường bắt đầu mua đất xây cất biệt thự tại vùng Chợ Lớn để cho thuê và bán, gia sản lại càng được mở rộng.


Dinh thự của Bá hộ Xường rất bề thế, ngày nay tọa lạc trên đường Hải Thượng Lãn Ông, được nhà nước xếp hạng di tích kiến trúc nghệ thuật cấp thành phố.


Một công trình khác ông để lại là khu nhà mồ cổ xây dựng năm 1896, hiện thuộc địa phận quận Tân Bình, TP HCM. Toàn bộ công trình tuy không đồ sộ nhưng rất khoáng đạt và tinh tế, là sự kết hợp của lối kiến trúc gôtich với phong cách Á Đông.


Bá hộ Xường qua đời năm 1896. Sau khi ông mất, hầu hết tài sản bị con cháu ăn xài, tiêu phí hết.


Bá hộ Định và các “ứng viên” khác

Trong câu truyền miệng trong dân gian “Nhất Sỹ, Nhì Phương, Tam Xường, Tứ Định”, nếu ba vị trí đầu tiên của Tứ đại phú hộ được phân định rõ ràng thì vị trí thứ tư lại có nhiều “phiên bản” khác nhau. Đôi khi “Tứ Định” được thay thế bằng Tứ Hỏa, Tứ Trạch hoặc Tứ Bưởi.


“Tứ Định” ở đây chính là bá hộ Định, một thương gia có tên thật là Trần Hữu Định. Ông vốn là chủ tiệm cầm đồ rồi được chính quyền Pháp cho làm Hộ trưởng kinh doanh đất đai, xuất nhập khẩu vải sợi, phất lên thành đại gia nhờ biết nắm thời cơ những lúc hàng khan hiếm, tương tự như bá hộ Xường. Và cũng giống bá hộ Xường, sau khi bá hộ Định mất, gia sản của ông bị con cháu tàn phá tan hoang.


Trong vị trí thứ tư của Tứ đại phú hộ, “Tứ Hỏa”, thường được gọi là Chú Hỏa, là nhân vật gắn với nhiều giai thoại về sự giàu có.


Chú Hỏa (1845-1901) có tên thật là Hứa Bổn Hòa, có tổ tiên là người Hoa ở Phúc Kiến chống chính quyền mãn Thanh nên di cư sang Việt Nam. Vốn là người nhặt ve chai, Chú Hỏa đã trở nên giàu có một cách lạ kỳ.


Thiên hạ đồn rằng, khi đi nhặt ve chai Chú Hỏa đã nhặt được cả túi vàng nằm trong một chiếc ghế nệm cũ và dùng số vàng đó làm ăn rồi giàu lên nhanh chóng. Các phiên bản khác của giai thoại này thay túi vằng bằng bức tượng đúc đồng nhưng bên trong đầy vàng, hoặc những thứ đồ cực kỳ quý hiếm trong những món đồ vứt đi. 
 Khách sạn Majestic được chú Hoả xây dựng.
Rồi có cả những giai thoại cho rằng chú Hỏa an táng mộ cha đúng long mạch nên làm ăn phát đạt hay thừa hưởng cả một kho báu của nhà Minh để lại. Những giả thiết có phần thực tế hơn cho rằng Hỏa đã tích cóp để trở thành chủ đại lý ve chai, hoặc được một ông chủ người Pháp thương tình giúp đỡ, từ đó có vốn liếng để làm ăn.

Dù sự thật như thế nào thì Chú Hỏa đã chứng tỏ được mình là một nhà kinh doanh có tài. Ông là chủ nhân của công ty bất động sản Hui Bon Hoa, từng sở hữu trên 20.000 căn nhà ở Sài Gòn.


Công ty của Chú Hỏa đã xây dựng nhiều công trình có giá trị, còn tồn tại đến nay như Bảo tàng Mỹ thuật TP HCM, Khách sạn Majestic, Bệnh viện Từ Dũ, Trung tâm cấp cứu Sài Gòn, khu nhà khách Chính phủ v..v.


Ngoài ra, “Tứ Trạch” trong Tứ đại phú hộ là Trần Trinh Trạch (1872-1942). Tương truyền, ông xuất thân nhà nghèo, đi làm mướn cho một điền chủ nhập tịch Pháp nên có vốn chữ nghĩa tiếng Pháp. Sau này, ông đi làm viên chức cho tòa hành chính tỉnh Bạc Liêu. Nhờ vốn kiến thức về luật pháp mà ông giàu lên nhờ thu mua tài sản điền địa của các địa chủ thất vận.

Trần Trinh Trạch được xem là một trong những đồng sáng lập Ngân hàng Việt Nam năm 1927- ngân hàng đầu tiên do chính người Việt Nam sáng lập và điều hành, trụ sở đặt tại Sài Gòn.


Người con trai thứ ba của ông chính là Công tử Bạc Liêu, một cậu ấm ăn chơi khét tiếng cả Nam Kỳ.

“Tứ Bưởi” trong Tứ đại phú hộ chính là Bạch Thái Bưởi, người được xem là nhà tư sản dân tộc tiêu biểu thời cận đại trong lịch sử Việt Nam

(Theo Kiến Thức) 

>> Huyền thoại chú Hỏa: Tỷ phú 20 ngàn nhà mặt phố Sài Gòn
>> Tỷ phú Việt giàu nhất thế kỷ 20, không có tên đại gia thời nay
>> Bạch Thái Bưởi - Chúa sông Bắc kỳ
 
Share:

Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2015

Bạch Thái Bưởi - Chúa sông Bắc kỳ

Từ rất lâu rồi, người Việt, điển hình như Bạch Thái Bưởi đã giong buồm ra biển lớn với dáng vóc tự tin, đàng hoàng và những bài học về đối nhân xử thế, phép kinh thương…


Nội dung nổi bật:
- Sang Pháp: Năm 1895, khi mới 21 tuổi, nhờ thông minh, lanh lợi, giỏi tiếng Pháp, chàng trai Việt Bạch Thái Bưởi được sang Paris để giới thiệu sản phẩm gian hàng xứ Bắc Kỳ. Về nước, Bạch Thái Bưởi xin nghỉ việc vì "đã chọn được con đường riêng và muốn làm cho Hà Nội cũng tươi đẹp như Paris”.
- Làm ăn với Pháp: Ông là đối tác chính cung cấp nguyên liệu cho dự án xây dựng tuyến đường sắt lớn nhất Đông Dương lúc bấy giờ, bắt đầu bằng việc xây cây cầu dài 3.500 m nối Hà Nội với Gia Lâm.
- Kinh doanh nhiều lĩnh vực: Mở hãng cầm đồ ở Nam Định, mở hiệu cơm Tây ở Thanh Hóa, mở đại lý rượu ở Thái Bình, thầu thuế chợ tại chợ Nam Định; tỉnh Thanh Hóa; Vinh - Bến Thủy. Ông thắng lớn trước đối thủ là các thương thuyền Hoa kiều đang giữ vị trí độc quyền khai thác hai tuyến đường thủy Nam Định - Hà Nội, Nam Định - Bến Thủy.
-  Mở công ty ở Hải Phòng: Từ tháng 4.1916, Bạch Thái Bưởi chính thức lập nghiệp ở Hải Phòng. Cơ ngơi đồ sộ của ông nằm trên bờ sông Tam Bạc và thành lập Giang hải luân thuyền Bạch Thái công ty. 
- Chúa sông Bắc Kỳ: Đến năm 1919, Công ty Bạch Thái còn mở thêm chi nhánh ở nhiều địa phương khác. Tổng số tàu lớn nhỏ của ông lên đến 30 chiếc, chưa kể đến các thuyền phụ; 20 sà lan; 13 chiếc cầu tàu đứng, 16 chiếc cầu tàu nổi… 

“Tôi muốn làm cho Hà Nội cũng tươi đẹp như Paris”
Có tài liệu cho rằng Bạch Thái Bưởi vốn họ Đỗ, nhà nghèo, mẹ buôn gánh bán bưng, cha mất sớm. Lúc ấy, có một người họ Bạch nhà giàu nhưng không có con trai, thấy ông ngoan ngoãn, chịu thương chịu khó nên nhận làm con nuôi và đổi sang họ Bạch.
Lại cũng có tài liệu nói rằng, hồi ông mới chập chững vào nghề kinh doanh đường thủy, có hùn vốn với bà phán Thái nên mới đặt tên là Thái - Bưởi. Còn họ Bạch là trắng, không lấy họ của riêng ai.
Những trang ghi chép về ông bắt đầu rõ dần từ năm 1895, khi hội chợ Bordeaux được tổ chức tại Pháp. Bấy giờ, Thống sứ Bắc kỳ muốn chọn một người Việt thông minh, lanh lợi, giỏi tiếng Pháp để giới thiệu sản phẩm của gian hàng xứ Bắc kỳ. Bạch Thái Bưởi được chọn, qua đề cử của Công sứ Bonnet. Sang Pháp, chàng trai Việt mới 21 tuổi choáng ngợp trước sự văn minh, tiến bộ của Paris hoa lệ nhưng không ai biết anh nghĩ gì trong đầu.
Chúa sông Bắc kỳ
Bạch Thái Bưởi (1874 - 1932), doanh nhân người Việt nổi tiếng, từ tay trắng làm nên nghiệp lớn. Ông được xếp vào danh sách bốn người giàu có nhất Việt Nam vào những năm đầu của thế kỷ 20 (nhất Sĩ, nhì Phương, tam Xương, tứ Bưởi)
Về nước, Bạch Thái Bưởi đến gõ cửa phòng chủ hãng thầu công chánh để xin nghỉ việc. Quyết định của Bạch Thái Bưởi khiến cho chủ hãng kinh ngạc. Ông không thể ngờ, có một người An Nam dám nghỉ việc khi hằng tháng được nhận đồng lương khiến nhiều người đang thèm muốn.
Ông Bưởi khẳng khái: “Thưa, tôi đã chọn đường đi của tôi!”. Nhưng ngay lúc đó chàng trai trẻ chưa biết chính xác con đường của mình là gì. Mãi sau này, ông mới kể lại: “Không biết. Nhưng tôi muốn làm cho Hà Nội cũng tươi đẹp như Paris”.
Chữ tín và lòng tin
Khi mà việc làm ăn với người Pháp chẳng bao giờ nằm trong suy nghĩ của những nhà buôn đất Hà thành thì Bạch Thái Bưởi lại tính một nước cờ rộng hơn: trở thành đối tác chính cung cấp nguyên liệu cho dự án xây dựng tuyến đường sắt lớn nhất Đông Dương lúc bấy giờ, bắt đầu bằng việc xây cây cầu dài 3.500 m nối Hà Nội với Gia Lâm.
Nhu cầu chính và quan trọng nhất lúc đó mà ông có thể đáp ứng được chính là các thanh tà vẹt. “Phải biết cung cấp cái mà người ta đang thiếu, cái mà người ta đang cần và phải kịp thời”, Bạch Thái Bưởi tâm niệm. Để có số vốn lớn, ông hùn tiền với một người Pháp cùng ý hướng. Họ chuyên khai thác gỗ làm tà vẹt bán cho Sở Hỏa xa Đông Dương.
Sau khi tích lũy số vốn lớn, Bạch Thái Bưởi quyết tâm lao vào một hướng đi mới. Không phải chờ đợi lâu, khi hay tin chính phủ bảo hộ mở cuộc đấu giá lĩnh trưng nhà cầm đồ Nam Định, Bạch Thái Bưởi tham gia. Kết quả ông đã thắng thầu. Đó là năm 1906.
Trong hãng cầm đồ của mình, ông chủ ý chỉ sử dụng người Việt giúp việc, ông muốn chứng minh rằng, ta không thua kém ai trên thương trường. Họ đã nắm các cương vị quản lý, giám định, thủ quỹ… Nhiều người nhà trong gia đình ông - kể cả vợ - không đồng tình, sợ rằng với số vốn lớn, với công việc như thế nếu giao tất tần tật cho người ngoài khi họ phản thì chỉ có vỡ nợ!
Ông chỉ cười nói: “Kinh doanh trên thương trường người Hoa hơn ta là ở chỗ có chữ tín. Chẳng lẽ người Việt ta không làm được như thế sao? Ta có thật lòng tin người thì người mới tin ta”.
Sau khi hãng cầm đồ ở Nam Định đã làm ăn phát đạt, ông về Thanh Hóa mở hiệu cơm Tây, mở đại lý rượu ở Thái Bình. Không những thế ông còn đứng ra kinh doanh ở nhiều lĩnh vực mà chưa mấy ai thấy được mối lợi to lớn. Ông đứng ra… thầu thuế chợ! Ông thâu tóm nguồn lợi thuế chợ Nam Định; tỉnh Thanh Hóa; Vinh - Bến Thủy. Công việc này chỉ chấm dứt vào năm 1912.
Bạch Thái Bưởi nắm được thời cơ và đã đi “một bước” trước người khác. Nhờ đó, ông trở nên giàu có. Sau khi ngưng thầu thuế chợ, ông là người Việt Nam đầu tiên ở miền Bắc thừa tiền để sắm… xe hơi vào năm 1913!
Nhà tư bản
Bạch Thái Bưởi nhận thấy rằng, tuyến đường thủy Nam Định - Hà Nội, Nam Định - Bến Thủy (Nghệ An) luôn đông khách, đó là một mối lợi lớn nếu biết khai thác. Đến lúc ấy chỉ có người Hoa, người Pháp thống lĩnh, chẳng lẽ mình lép vế đứng nhìn sao? Khát vọng này đã đưa Bạch Thái Bưởi trở thành người Việt Nam đầu tiên kinh doanh ngành vận tải đường sông.
Năm 1909 hãng Marty - D’Abbadie vừa hết hạn ký hợp đồng với nhà nước, ông thuê ngay ba chiếc tàu của họ và đổi lại thành tên Việt: Phi Phượng (Phénix), Phi Long (Dragon) và Bái Tử Long (Fai Tsi Long). Từ đây, Bạch Thái Bưởi cho tàu của mình chạy tuyến Nam Định - Hà Nội và Nam Định - Bến Thủy. Ông chấp nhận đối đầu với các thương thuyền Hoa kiều đang giữ vị trí độc quyền khai thác hai tuyến đường thủy này.
Sau khi đánh bại đối thủ cạnh tranh trên tuyến đường Nam Định - Hà Nội, Nam Định - Bến Thủy (Nghệ An), Bạch Thái Bưởi bắt đầu cho tàu chạy thêm tuyến đường Hải Phòng. Chỉ sau hai năm mở thêm tuyến đường Hải Phòng, Bạch Thái Bưởi khuếch trương thêm nhiều chi nhánh.

Kinh doanh trên thương trường người Hoa hơn ta là ở chỗ có chữ tín. Chẳng lẽ người Việt ta không làm được như thế sao? Ta có thật lòng tin người thì người mới tin ta



Ngoài trụ sở chính tại Nam Định thì ngày 1.6.1914, ông mở thêm chi nhánh Bến Thủy (Nghệ An). Ngày 1.8.1914, ông lại mở chi nhánh ở Hà Nội. Từ đây, trong lịch các tàu thủy chạy tuyến đường Hà Nội - Hải Phòng, Hà Nội - Nam Định, Hà Nội - Tuyên Quang, Hà Nội -Chợ Bờ... có tàu của Bạch Thái Bưởi.
Năm 1915, một lần nữa tên tuổi Bạch Thái Bưởi càng vang dội trên thương trường. Đó là năm Công ty Marty - D’Abbadie phá sản. Ngoài việc mua đứt ba chiếc tàu thuê lâu nay, ông còn mua luôn mấy chiếc khác nữa - kể cả chiếc thuyền bề thế nhất của công ty này. 
Từ tháng 4.1916, Bạch Thái Bưởi chính thức lập nghiệp ở Hải Phòng. Cơ ngơi đồ sộ của ông nằm trên bờ sông Tam Bạc. Bạch Thái Bưởi cũng chính thức tuyên bố thành lập Giang hải luân thuyền Bạch Thái công ty. Tại các trụ sở của ông, trên vị trí cao nhất người ta bắt đầu thấy phấp phới ngọn cờ hiệu màu vàng, có hình mỏ neo và ba ngôi sao đỏ.
Đến năm 1919, Công ty Bạch Thái còn mở thêm chi nhánh ở nhiều địa phương khác. Tổng số tàu lớn nhỏ của ông lên đến 30 chiếc, chưa kể đến các thuyền phụ; 20 sà lan; 13 chiếc cầu tàu đứng, 16 chiếc cầu tàu nổi… Ngoài tàu mang tên các anh hùng dân tộc, ông còn có các tàu Phi Thượng, Phi Long, Phi Hổ, Bái Tử Long, Khâm Sai, Kinh Lược, Tổng Đốc, Yên Bái, Phố Lu, Chợ Bờ… Các tàu này chạy trên 17 tuyến đường thủy từ Hà Nội, Nam Định, Hải Phòng cho đến Tuyên Quang…; kể cả vùng thượng du Bắc kỳ.
Nơi đến xa nhất là Bến Thủy do hai tàu Phi Hổ và Bái Tử Long đảm nhiệm. Tuyến khó đi nhất lên vùng thượng du Bắc kỳ, do tàu Chợ Bờ đảm nhiệm. Trong số các tàu, tàu chở nhiều hành khách nhất là tàu Phi Phụng chạy tuyến Hà Nội - Nam Định chở đến 1.200 người.
Ra biển lớn
Người đương thời xưng tụng ông là “Chúa sông Bắc kỳ”, nhưng khát vọng của chủ nhân Công ty Bạch Thái thì muốn giong buồm vượt vùng biển rộng lớn hơn nhiều. Dấu mốc cho khát vọng vượt biển để chinh phục thế giới chính là việc Bạch Thái Bưởi tổ chức thiết kế và tự thực hiện chiếc tàu lớn đầu tiên của Việt Nam, tàu Bình Chuẩn.
Một trong những chứng nhân khách quan nhất của hoạt động này là nhà báo người Hoa Quan Dục Nhân. Ông viết một bài dài về chuyện này, đăng trên các báo ở Quảng Đông như Nhân quyền báo, Tổng thương hội báo, Đại công báo… Nhà báo Thượng Chi đã dịch lại và cho in trên Nam Phong tạp chí số 32 (1920): “Người bạn đưa ta đến nhà máy Công ty Bạch Thái; trong công ty ấy vẫn có nhiều người Trung Hoa ta làm công.  Xem bấy nhiêu cũng đủ biết cái thương nghiệp của họ đã có cái cảnh tượng tiến hóa hẳn rồi”.
Bạch Thái Bưởi còn dự định tạo dựng nhiều công trình như xây một nhà máy xay gạo ở Nam Định với những thiết bị tân tiến mua tận Hambourg (Đức), chương trình đặt ống cống, xây nhà máy nước, dựng nhà máy điện cho thành phố Nam Định và cả việc đặt đường sắt Nam Định - Hải Phòng. Rất tiếc ông không thực hiện được những dự định này.
Bạch Thái Bưởi mất ngày 22.7.1932 tại Hải Phòng, sau một cơn đau tim, ở tuổi 58.
Thanh niên
Share:

Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015

Hành trình từ ‘vua mì gói’ trở thành người giàu nhất Việt Nam

 Tỷ phú Phạm Nhật Vượng là người Việt Nam đầu tiên lọt vào danh sách tỷ phú thế giới do Forbes bình chọn.

 Ngày 19/8, trang tin chuyên về kinh doanh của Nga Fastsalttimes đã đăng tải bài viết với tiêu đề “Hành trình từ mỳ gói và tua-vít trong túi đến người giàu nhất Việt Nam” ca ngợi tỷ phủ giàu nhất Việt Nam Phạm Nhật Vượng, người Việt Nam đầu tiên lọt vào danh sách tỷ phú thế giới do Forbes bình chọn, đồng thời nằm trong top 20 gương mặt mới nổi bật của Forbes năm 2013.

Mở đầu bài viết tác giả đưa ra nhận xét như sau: Cuộc chiến tại Ukraine khiến nhiều người lại nghĩ ngay đến nhà sáng lập thương hiệu mỳ ăn liền “Mivina” Phạm Nhật Vượng với ấn tượng khó quên, bởi các sản phẩm đồ ăn nhanh của ông rất cần thiết cho những người sống trong vùng chiến sự và cụm dân cư đói nghèo.

Các sản phẩm ăn liền của thương hiệu Mivina do tông Phạm Nhật Vượng lập ra ở Ukraine.

Ông Phạm Nhật Vượng sinh năm 1968, quê gốc ở Hà Tĩnh nhưng sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, Phạm Nhật Vượng có tuổi thơ không được như các bạn đồng trang lứa khi được sinh ra vào đúng thời bao cấp khó khăn, lại sống trong gia đình đông anh em, cha là bộ đội. Cuộc sống nghèo khó khiến mẹ ông phải bán thêm quán nước chè để có thêm tiền trang trải và nuôi các con ăn học. Khi đỗ điểm cao vào trường Đại học Mỏ - Địa chất Hà Nội, nhờ thành tích xuất sắc về toán học, ông Vượng đã giành được một suất học bổng du học. Năm 1987, ông được chọn đi du học tại Matxcơva. Tại đây, ông học về chuyên ngành kinh tế và địa chất. Năm 1993, ông tốt nghiệp Học viện địa chất Matxcơva.


Ông khởi nghiệp với việc mở một cửa hàng ăn tại nhà số 5, cao tốc Aminevskoe, nơi có nhiều người Việt sinh sống vào những năm 1990. Sau khi kết hôn, ông chuyển tới thành phố Kharkov, tiếp tục vay 10.000 USD và đến Kiev, mở một cửa hàng ăn khác lấy tên Việt Nam Thăng Long.

Đến ngày 8/8/1993, ông lập thương hiệu Mivina và bắt đầu sản xuất mỳ ăn liền sau khi vay bạn bè 10.000 USD từ những người bạn Việt Nam với lãi suất 8%/tháng và tiếp tục vay Ngân hàng châu Âu với lãi suất 12% để mở rộng sản xuất sang các sản phẩm khác như rau thơm khô đóng gói, bột khoai tây, soup,…

Sự xuất hiện của mỳ "Mivina" vào năm 1995 rất đúng thời điểm nên nhanh chóng trở nên phổ biến ở đất nước Ukraine. Chỉ trong vòng một năm, Phạm Nhật Vượng đã bán được 1 triệu gói mỳ. Đến năm 2004, mức tiêu thụ mỳ Mivina ở Ukraine đạt mức cao kỷ lục, 97% người tiêu dùng sử dụng loại sản phẩm này.

Thương hiệu Mivina sau đó trở thành tên gọi chung cho tất cả đồ ăn nhanh ở Ukraine. Nguyên liệu sản xuất mỳ được nhập từ Việt Nam và Đài Loan.
Theo ước tính của tạp chí Forbes, tính đến tháng 8/2015, tổng tài sản của ông Vượng đạt 1,65 tỷ USD và là tỷ phú đầu tiên của Việt Nam, vốn hóa của Vingroup vượt 3 tỷ USD.

Năm 2010, tập đoàn Nestle của Thụy Sỹ đã chi 150 triệu USD để mua lại công ty Technocom – một công ty hàng đầu trong lĩnh vực đồ ăn nhanh của Ukraine do ông Phạm Nhật Vượng thành lập năm 1993.

Thời điểm này, Technocom có hai nhà máy ở Kharkov với doanh thu lên tới 100 triệu USD/năm. Technocom có 1.900 nhân viên, sản phẩm của công ty này được xuất sang 20 quốc gia, trong đó có Nga, các nước Baltic, Đức, Hungary, Israel, Ba Lan và Romania.

Những năm 1997 – 1998, ông Vượng chia sẻ chỉ nghĩ kiếm được 2 triệu USD sẽ ngừng kinh doanh về hưu, nhưng không dừng ở đó, ông quyết định về nước làm ăn.

Năm 2000, song song với việc điều hành công việc kinh doanh ở Ukraine, ông Vượng mở 2 công ty tại Việt Nam. Ông bắt đầu thu lợi nhuận từ các doanh nghiệp Ukraine đầu tư bất động sản ở Việt Nam sau khi thành lập Vinpearl năm 2000 và Vingroup vào năm 2002.

Năm 2007, Vingroup niêm yết trên sàn chứng khoán và hiện là một trong 5 công ty có vốn hóa lớn nhất trên sàn chứng khoán Việt Nam. Các dự án của tập đoàn này gồm có khu nghỉ dưỡng Vinpearl, trung tâm thương mại Vincom Bà Triệu và các tổ hợp căn hộ hạng sang tại Hà Nội, trung tâm mua sắm Vincom Center tại Sài Gòn và nhiều dự án khác.

Trước khi triển khai dự án Vinpearl, ông Phạm Nhật Vượng đã đích thân sang Phuket Thái Lan để học hỏi kinh nghiệm trong lĩnh vực kinh doanh khách sạn, và sang Singapore để tìm hiểu về trung tâm thương mại.

Năm 2009, vụ tai nạn máy bay A330 ở Đại Tây Dương đã gây ấn tượng mạnh với ông Phạm Nhật Vượng. Chiếc máy bay Airbus A330-203 thuộc hãng hàng không Air France trên đường từ Rio de Janeiro đến Paris đã rơi xuống biển, tất cả 228 người trên máy bay thiệt mạng.

Sau sự kiện này, ông Phạm Nhật Vượng đã xem xét lại thái độ của mình với cuộc sống: "Tôi đột nhiên nhận ra rõ ràng rằng tôi cũng có thể bị rơi xuống đại dương và biến mất không để lại một chút dấu vết. Điều đó thật khủng khiếp".

Suy nghĩ này đã giúp ông đưa ra quyết định bán công ty ở Ukraine và tập trung vào công việc kinh doanh tại Việt Nam, nâng cao đời sống và hình ảnh của TP.HCM, Hà Nội.

"Nếu tôi làm được điều này, tôi sẽ rất hạnh phúc. Tôi muốn để lại một dấu ấn nào đó, bởi người chết thì không cần tiền", Fast Salt Times dẫn lời ông Phạm Nhật Vượng cho biết thêm.

Hiện nay, theo ước tính của tạp chí Forbes, tính đến tháng 8/2015, tổng tài sản của ông Vượng đạt 1,65 tỷ USD và là tỷ phú đầu tiên của Việt Nam, vốn hóa của Vingroup vượt 3 tỷ USD.

Ông được ví là “Donald Trump Việt Nam”. Ngoài bất động sản, Vingroup còn đầu tư vào nhiều lĩnh vực khác trong đó có các dự án giáo dục và tham gia làm từ thiện, xây dựng các tổ hợp công viên như Công viên trung tâm ở New York, xây dựng các tòa nhà chọc trời, khu du lịch trên đảo Phú Quốc, tạo lập một hệ thống bán lẻ với 100 siêu thị và 1.000 cửa hàng. Ông đang thực hiện dự án thương mại điện tử e-commerce có giá trị tới 50 triệu USD mà mình ấp ủ từ năm 2006 và sẽ hoàn thành vào cuối năm 2015.

Ông Phạm Nhật Vượng có một mơ ước biến Hà Nội và TPHCM thành những nơi tốt hơn cả Hong Kong và Singapore.
Share:

Thứ Ba, 18 tháng 8, 2015

Người phụ nữ được báo Anh ca ngợi là 'Nữ hoàng khởi nghiệp Việt Nam'

Thủy Trương (tên đầy đủ là Trương Thanh Thủy) – một doanh nhân trẻ tại Việt Nam đã có những chia sẻ chân thực với tờ BBC về việc cân bằng giữa công việc và cuộc sống. “Tôi chỉ ngủ từ 4 – 5 tiếng một ngày và thậm chí không có thời gian đối mặt với sự mệt mỏi. Tôi không tin vào việc cân bằng giữa công việc và cuộc sống”.

Điều này phần nào có thể giải thích được tại sao Thủy Trương đã thành lập tới 3 doanh nghiệp trong 3 lĩnh vực khác nhau – bao gồm cả 1 công ty được mua lại bởi doanh nghiệp tại thung lũng Silicon khi chưa tròn 30 tuổi.

Dù sinh ra tại Việt Nam nhưng Thủy Trương sớm được đón nhận nền giáo dục của Mỹ khi gia đình cô chuyển tới đây vào năm 2003. “Giống như nhiều bậc cha mẹ khác tại Việt Nam, bố mẹ tôi tin rằng Mỹ sẽ mang lại nền giáo dục tốt hơn và họ muốn tôi được học tại đây”. Tuy nhiên, dù bố mẹ muốn cô ở lại Mỹ sau khi tốt nghiệp Đại học Southern California nhưng Thủy Trương đã không thực hiện theo ước nguyện này mà quay trở lại Việt Nam lập nghiệp.
Cô đã về Biên Hòa và thành lập công ty sữa chua đông lạnh với một số người bạn. “Chúng tôi đã huy động được hàng trăm nghìn USD và rất thành công trong lĩnh vực tiếp thị và xây dựng được một thương hiệu tốt. Tuy nhiên, lúc đó chúng tôi chưa biết cách làm thế nào để xây dựng được một thương hiệu bền vững. Vì vậy cuối cùng, sau 3 năm, công ty phải đóng cửa”.

Thủy Trương nói thêm: “Thống kê cho thấy 99% doanh nghiệp khởi nghiệp của Việt Nam thất bại. Vì vậy, bạn chỉ có 1% cơ hội thành công mà thôi”.

“Khi còn trẻ và muốn khởi nghiệp, sẽ rất đáng để làm một điều gì đó mà mình đam mê. Dù không có gì đảm bảo rằng điều đó sẽ thành công nhưng nếu thất bại, bạn sẽ vẫn nhận được những bài bài học đáng giá”.

Khởi nghiệp công nghệ

“Khi được làm những gì mình đam mê, tôi thật sự rất thích thú. Với tôi, không được làm việc giống như bị tra tấn vậy”.
Ngay khi doanh nghiệp sữa chua đông lạnh vẫn đang phát triển, Thủy Trương đã bắt đầu xây dựng công ty công nghệ đầu tiên của mình. Cùng với một người bạn cũ tại đại học Southen California, cô đã cho ra mắt công ty khởi nghiệp có tên là GreenGar. Công ty này được biết đến với ứng dụng Whiteboard. Giống như công ty sữa chua, startup này phát triển khá nhanh.

“Whiteboard đã đạt mốc 9 triệu lượt tải trong 4 năm đầu tiên và nó được các em học sinh tại hơn 100 quốc gia sử dụng”, Thủy Trương chia sẻ. “Chúng tôi đã kiếm được hàng triệu USD, công ty đã rất thành công nhưng chúng tôi đã thất bại trong việc mở rộng quy mô GreenGar”.

Lần thứ 3 may mắn

Phải đến doanh nghiệp thứ 3 với ứng dụng tin nhắn Tappy, Thủy Trương mới đạt được thành công vang dội. “Số lượng người dùng điện thoại thông minh tại Việt Nam đã tăng 10%/năm trong suốt 5 năm qua. Khi tới dự một sự kiện hay hội thảo kinh doanh, bạn có thể sử dụng Tappy để tìm và kết nối với những người xung quanh. Đơn giản, nó biến những địa điểm tổ chức sự kiện thành cộng đồng cho phép mọi người nói chuyện nhóm hay riêng tư”.

Khoảng 10 tháng sau khi ra mắt, Tappy đã được mua lại bởi Webby – một công ty công nghệ game di động có trụ sở tại thung lũng Silicon với mức giá lên tới "7 con số". Thủy Trương hiện là Giám đốc phát triển kinh doanh tại châu Á cho Webby.

Viễn cảnh khởi nghiệp tại Việt Nam

Khởi nghiệp kinh doanh luôn luôn là một thử thách không hề nhỏ nhưng Thủy Trương tin rằng nó thực sự là vấn đề lớn tại những quốc gia như Việt Nam. “Mặc dù Việt Nam được xem là một trong những đất nước tiềm năng trong khu vực để khởi nghiệp nhưng công nghệ và luật pháp vẫn là những vật cản lớn”.

“Wifi có ở mọi nơi nhưng tốc độ truy cập internet vẫn còn chậm và nếu tìm được nhà đầu tư muốn rót tiền vào công ty, bạn sẽ phải mất ít nhất 6 tháng để hoàn thành các thủ tục. Những yếu tố này thực sự gây trở ngại cho tốc độ phát triển kinh tế của đất nước nói chung và yếu tố công nghệ nói riêng”.
Hiện tại, Thủy Trương thường xuyên di chuyển giữa Mỹ và châu Á. Cô chia sẻ rằng cả cha mẹ và ông bà đều tham gia kinh doanh từ rất sớm. Họ đã truyền cho tôi động lực làm việc thật chăm chỉ nhất là khi còn trẻ.
Share:

Thứ Ba, 17 tháng 2, 2015

Huyền thoại chú Hỏa: Tỷ phú 20 ngàn nhà mặt phố Sài Gòn

Có một điều không phải huyền thoại mà là sự thật, chú Hỏa xuất thân là người Trung Hoa di cư lánh nạn ngay trên quê hương mình và đã đi tìm đất sống ở Sài Gòn. 

Do chí thú làm ăn, biết tổ chức, điều hành công ty kinh doanh Hứa Bổn Hỏa và các con theo kiểu gia đình nhưng cực kỳ đoàn kết nên chú Hỏa đã trở thành một “doanh nhân” nổi tiếng trong tốp tứ đại phú hào với số tài sản kếch sù không chỉ để lại cho gia tộc, mà còn góp phần làm nên một “huyền thoại kinh doanh ngành bất động sản” của Sài Gòn.

Chỉ riêng ngành bất động sản với những công trình xây dựng lớn còn tồn tại trong đời sống xã hội cũng như văn hóa của một thành phố mà ông đã chọn làm nơi ngụ cư, xem như quê hương thứ hai của mình cho đến ngày khuất bóng, Hứa Bổn Hỏa cũng đã để lại cho người đời sự ngưỡng mộ hiếm có.

Một doanh nhân đẳng cấp

Chú Hỏa sinh năm 1845, mất năm 1901, hưởng dương 56 tuổi. Ông tên là Hui Bon Hoa hay Jean Baptist Hui Bon Hoa, phiên âm là Hứa Bổn Hỏa, hay còn gọi là Hứa Bổn Hòa là một trong “Tứ đại phú hào” của đất Sài Gòn vào nửa đầu thế kỷ 20 mà dân gian đã xếp hạng gồm: “Nhất Sỹ, nhì Phương, tam Xường, tứ Hỏa”.

Nhất Sỹ tên thật là Lê Phát Đạt (1841-1900) được phong huyện hàm nên gọi là Huyện Sỹ, người quê Bình Lập, Tân An. Ông học trường Dòng là một “đại phú hào” trong lãnh vực nông nghiệp và truyền bá đạo Thiên Chúa. Lúc sinh thời, ông đã bỏ tiền của ra xây 2 nhà thờ lớn ngay trên đất của mình: Nhà thờ Huyện Sỹ ờ Q1, và Nhà thờ Hạnh Thông Tây ở Gò Vấp. Cháu ngoại ông là Nguyễn Hữu Thị Lan, vợ vua Bảo Đại, tức Nam Phương Hoàng Hậu.

Nhì Phương là Đỗ Hữu Phương (1844-1914) được phong hàm Tổng đốc nên còn gọi là Tổng đốc Phương, người gốc Hoa sinh tại Sài Gòn, ngoài chữ Hán ông còn nói giỏi tiếng Việt, thông thạo Pháp ngữ. Ông Phương đương thời là một trong những người chủ xướng và bỏ tiền ra xây trường nữ trung học Collège de Jeunesfilles Indigènes vào năm 1915, tức trường Áo Tím, sau gọi là Trường nữ trung học Gia Long (nay là trường Nguyễn Thị Minh Khai) nằm trên đường Bà Huyện Thanh Quan.

Tam Xường hay Bá hộ Xường, ông tên thật là Lý Tường Quan người gốc Hoa, ngoài tiếng Quảng Đông và tiếng Việt ông thông thạo tiếng Pháp. Bá hộ Xường là “đại phú hào” kinh doanh trên lãnh vực lương thực, cung cấp độc quyền mặt hàng cá, thịt cho Sài Gòn và các tỉnh.

Tứ Hỏa là chú Hỏa, tức Hứa Bổn Hỏa. Cũng có một cách sắp xếp thứ hạng khác trong “Tứ đại phú hào” xưa : “Nhất Sỹ, nhì Phương, tam Xường, tứ Định”. Tứ Định là Trần Hữu Định, ông trùm trên lãnh vực đất đai, tiệm cầm đồ, xuất nhập cảng vải, sợi. Nhưng tài sản kết sù của ông về sau bị con cái hoang phí, tiêu tan sau khi ông mất. Có lẽ vì thế mà ông không còn nằm trong danh sách “Tứ đại phú hào” của Sài Gòn xưa mà người thế chỗ là Hứa Bổn Hỏa chăng?


Dù sao thì qua cách sắp xếp giai tầng doanh nhân Sài Gòn xưa, cho thấy Chú Hỏa là một trong “Tứ đại phú hào” Sài Gòn ngang vai vế với Trần Hữu Định, và tiếng tăm của chú Hỏa còn lẫy lừng tới ngày nay là điều không ai bàn cãi bởi những công trình về xây dựng có giá trị của ông để lại vẫn tồn tại theo thời gian và sự thật chú Hỏa làm giàu nhờ nghề buôn bán ve chai, đồng nát đã được người Sài Gòn qua nhiều thế hệ khẳng định.
chú hỏa, doanh nhân, tỷ phú sài gòn, doanh nhân thành đạt
 Đôi quang gánh tượng trưng cho thuở cơ hàn đi mua ve chai của chú Hỏa trong ngôi nhà 99 cửa

Tủ đồ phế thải chuyển thành vàng

Tuy nhiên, việc chú Hỏa phất lên, tạo cơ nghiệp, giàu nứt đố đổ vách lại không phải như lời đồn đãi do ông mua được chuông đồng hay nhặt được túi vàng trong chiếc ghế cũ, hay buôn bán cổ vật mà là nhờ có vốn ban đầu, nhờ có óc nhìn xa, nhạy bén với thương trường và quyết đoán trong công việc cộng với cơ hội đưa đến và biết nắm bắt cơ hội đã làm nên tên tuổi của một Hứa Bổn Hỏa. Đó là lần ông trúng thầu, mua được 20.000 cái máy truyền tin phế thải của Pháp với giá hời trong lúc những ông chủ thầu khác lại không mặn mòi gì với thứ đồ vật phế thải này vì bề ngoài nó vô giá trị. Nhưng dưới con mắt của doanh nhân Hứa Bổn Hỏa thì những thứ “vô giá trị” lại biến thành vàng, bởi 20.000 bộ máy truyền tin sau khi phân kim đã cho ông một số lượng vàng rất lớn.

Nhờ số vàng này chú Hỏa chuyển sang kinh doanh nhà đất, chiếm lĩnh thị trường bất động sản mà Sài Gòn thời đó hầu như vẫn còn bỏ ngõ. Và chính Hứa Bổn Hỏa chứ không ai khác nhìn ra tiềm năng của một vùng đất hoang phế, còn nhiều ao hồ quanh con rạch r 20 ngay trung tâm Sài Gòn đang có kế hoạch sang lấp để xây chợ Bến Thành. Chú Hỏa đã tung tiền ra mua toàn bộ vùng đất mới sang lấp quanh vị trí xây chợ và khi chợ Bến Thành xây xong, Hứa Bổn Hỏa có trong tay 20.000 cái nền nhà thuộc khu đất vàng, và ông lập tức biến nó thành 20.000 căn nhà phố cho thuê để hốt bạc dài dài.


Có được tiền bạc kếch sù, chú Hỏa đầu tư vào lĩnh vực xây dựng, chính “ Công ty của Hứa Bổn Hỏa và các con” đã xây dựng khách sạn Majestic nằm ở góc đường Tôn Đức Thắng - Đồng Khởi bây giờ, một công trình kiến trúc mang phong cách châu Âu mà ngày nay vẫn còn đẹp lộng lẫy. Rồi Nhà bảo sanh Từ Dũ trên đường Cống Quỳnh ngày nay, Bệnh viện Sài Gòn trên đường Lê Lợi, chùa Kỳ Viên, khu nhà khách chính phủ, nhiều trụ sở ngân hàng, khách sạn Palace Long Hải…
Đặc biệt là ngôi nhà của chính chú Hỏa tọa lạc tại số 97 đường Phó Đức Chính Q1 với kiến trúc độc đáo, gồm 99 cửa theo phong thủy trên khu tứ giác đắc địa của Sài Gòn… riêng ngôi nhà 99 cửa của ông Hứa Bổn Hỏa khởi thủy là tiệm cầm đồ của chú Hỏa, về sau mở rộng ra và xây dựng lại vào năm 1920.
Trải qua trên 100 năm ngôi biệt thự này vẫn đẹp lộng lẫy theo vẻ cổ kính hài hòa giữa hai trường phái kiến trúc Âu - Á rất kiên cố không suy suyễn theo thời gian mà ngày nay dùng làm Bảo tàng Mỹ Thuật thành phố.
Share:

Thứ Sáu, 19 tháng 12, 2014

Bộ tứ kiếm tiền giỏi nhất Việt Nam 2014: Kiếm thêm trên 1.000 tỷ

Cổ phiếu của Thủy sản Minh Phú và Vĩnh Hoàn đều có mức trưởng tăng ba con số trong năm vừa qua.

Thị trường chứng khoán đang bước vào những phiên giao dịch cuối cùng của năm 2014 nhiều thăng trầm. Cổ phiếu có lúc thăng hoa có lúc sụt giảm nhưng tính chung cả năm qua, phần lớn những người giàu nhất thị trường chứng khoán đều chứng kiến khối tài sản của mình tăng lên trong năm qua.

Về con số tuyệt đối, có 4 doanh nhân đã đạt được mức tăng tài sản trên 1.000 tỷ đồng gồm: ông Trần Đình Long, ông Đoàn Nguyên Đức, ông Lê Văn Quang và bà Trương Thị Lệ Khanh. Con số này bao gồm cả lượng cổ phiếu do vợ/chồng cùng nắm giữ cùng với cổ tức (sau thuế) đã nhận trong năm.
Ông Trần Đình Long và Hòa Phát tiếp tục có thêm một năm tăng trưởng tốt nhờ mảng thép và ghi nhận lợi nhuận từ dự án Mandarin Garden. Cổ phiếu Hòa Phát tăng 35% từ đầu năm đến nay giúp cho tài sản của gia đình ông Long tăng thêm 1.907 tỷ đồng, bên cạnh đó 188 tỷ đồng cổ tức – tương ứng với tổng mức tăng xấp xỉ 2.100 tỷ đồng.

Năm 2014, Hoàng Anh Gia Lai tập trung nguồn lực cho khu phức hợp tại Myanmar đồng thời có thêm nguồn thu mới từ bắp (ngô). Lợi nhuận của HAGL được kỳ vọng sẽ tăng đột biến khi đưa dự án Myanmar và cọ dầu vào khai thác; tuy vậy việc giá cao su giảm mạnh theo giá dầu sẽ là thách thức không hề nhỏ đối với HAGL.
kiếm-tiền, Trần-Đình-Long, Đoàn-Nguyên-Đức, Lê-Văn-Quang, Trương-Thị-Lệ-Khanh.
Biến động giá 4 cổ phiếu MPC, VHC, HPG, HAG trong 1 năm

Share:

Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

Vị thế đáng nể của ba đại gia nổi nhất xứ Thanh

Nhiều người nói, ở miền Trung, đại gia Thanh Hóa là chịu chơi số 1. Độ chơi của những đại gia xứ Thanh khiến đại gia khắp mọi miền phải nể phục.
Đại gia Cao Tiến Đoan
Doanh nhân Cao Tiến Đoan nổi tiếng không chỉ vì những thành công trên thương trường, mà còn bởi những gì ông “hưởng thụ” từ khối tài sản của mình.

Được biết, đại gia Đoan khởi nghiệp thầu xây dựng từ năm 21 tuổi. Năm 1996, ông thành lập Cty Bất động sản – Tư vấn Xây dựng Đông Á. Đến nay, từ số vốn vài trăm triệu, tài sản của ông đã lên tới hàng nghìn tỷ đồng.
Doanh nhân Cao Tiến Đoan có những đồ vật thuộc loại hàng hiếm
Vị doanh nhân này ghi dấu ấn bằng những dự án đình đám ở xứ Thanh. Ông nổi tiếng với lâu đài "Bạch Dinh" sang trọng tọa lạc trên khuôn viên 50.000m2 với thiết kế sang trọng, tinh tế bằng gam màu trắng.
Share:

Thứ Bảy, 18 tháng 10, 2014

Vũ Văn Tiền: Đại gia không siêu xe, hàng hiệu

Là một trong không nhiều “Sao Đỏ” đầu tiên của Việt Nam giữ được phong độ từ  năm 1999 đến nay, Chủ tịch Tập đoàn Geleximco Vũ Văn Tiền chia sẻ rằng, với doanh nhân phải vận động liên tục như dòng chảy mạnh mẽ, cả ý chí và tầm nhìn. Dòng nước dừng lại sẽ thành ao tù và vẩn đục!

1.
Không đồ hiệu, siêu xe, người không biết gặp Vũ Văn Tiền khó ngờ được ẩn sau con người với vóc dáng bé nhỏ, giản dị như vậy lại là ông chủ một tập đoàn kinh tế tầm cỡ của Việt Nam, một doanh nhân  có ý chí, bản lĩnh và tư duy kinh tế đặc biệt.

Share:

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

Doanh nhân tìm danh phận


(TBKTSG) - Không quá già để gọi là bảo thủ không còn trẻ để bị xem là bồng bột, họ nói gì về con đường tìm kiếm danh phận của những người theo nghiệp doanh nhân


Không quá già để gọi là bảo thủ, không còn trẻ để bị xem là bồng bột, họ nói gì về con đường tìm kiếm danh phận của những người theo nghiệp doanh nhân.

THÀNH ĐẠT LÀ CHÍNH TA TIẾN BỘ MỖI NGÀY
Phạm Phú Tuấn, Giám đốc
Công ty Bất động sản Phú Tuấn


- Ngoài xã hội, thành đạt biểu hiện qua địa vị, danh tiếng, tiền bạc hay thành quả lao động. Một người làm kinh doanh được nhận xét bởi các yếu tố bề ngoài và cá nhân của họ: tài sản, sức mạnh điều động nguồn lực, hình ảnh tên tuổi, địa vị xã hội. Chính vì thế mà phần đông xã hội lao vào tìm kiếm và xây dựng hình ảnh của mình tương tự như đã nhìn thấy của người khác để được gọi là thành đạt. Thành đạt hấp dẫn bởi nó đem đến cho ta niềm tin rằng ta đã sống có giá trị. Đôi khi ta có được cảm giác đó từ những lời ngợi khen, sự thán phục của bạn bè, người thân và cả những người mà ta không hề quen biết.

Theo đuổi để tìm kiếm thứ gì đó bên ngoài (như lời khen, điểm số, sự thán phục của đám đông...) để khẳng định cho giá trị thành đạt của mình chỉ là ảo tưởng và chưa thực chất.

Để đánh giá về sự thành đạt, cần phải nhìn sâu vào bản chất bên trong, cân bằng được giữa công việc và cuộc sống riêng, hạnh phúc thật sự từ yếu tố gia đình, có cuộc sống bình an, đóng góp theo khả năng cho xã hội và trưởng thành theo thời gian. Đành rằng khi nói đến sự thành đạt của một doanh nhân không thể không nói đến tài sản họ làm ra từ thành quả lao động. Tuy nhiên, tài sản không phải là tiêu chí quan trọng đầu tiên vì người nào chỉ nghĩ đến tiền thì không thể làm cho lý tưởng của mình đơm hoa kết trái. Đồng tiền còn làm cho kẻ khôn kém trí, đứa mất khôn dễ tội lỗi, chơi bời và ngày một ngu đi. Thế nên, tài sản sẽ chỉ xếp hàng thứ yếu trong việc đánh giá về một người thành đạt.

Thành đạt đúng đắn cho từng người là ta phải tiến bộ mỗi ngày về năng lực lao động, trí tuệ và đạo đức. Tôi luôn cố gắng nỗ lực mỗi ngày với một tâm niệm như thế.
Trần Ngọc Bình, Giám đốc
Doanh nghiệp tư nhân Hoàng Trần

TRƯỚC HẾT LÀ NGƯỜI TỐT CỦA GIA ĐÌNH

- Ai cũng có thể định nghĩa doanh nhân thành đạt là người thành công trên các khía cạnh: bản thân, gia đình, sự nghiệp, xã hội và vật chất. Ở đây tôi không bàn đến yếu tố sự nghiệp cũng như vai trò và sự đóng góp của giới doanh nhân cho xã hội vì đã có những tiêu chí đánh giá khá rõ.

Tôi chỉ chia sẻ thêm quan điểm một doanh nhân thành đạt hay một người được gọi là thành đạt trước hết phải là người sống lành mạnh, tích cực và được xem là người “tốt” của gia đình. Một người tốt của gia đình trước hết phải là người biết yêu quý gia đình, mang lại những giá trị tích cực cho gia đình, được các thành viên trong gia đình tôn trọng, yêu thương. Nếu một doanh nhân không được những người trong gia đình xem là người “tốt” thì dù doanh nghiệp của họ có thành công bao nhiêu, bên ngoài xã hội có nổi tiếng bao nhiêu thì theo tôi họ chưa phải là người thật sự thành đạt.

Về yếu tố vật chất, có lẽ khi được gọi là doanh nhân thành đạt thì đó là người giàu có hoặc họ chính là người tạo ra vật chất tốt. Phải nhìn vào xuất phát điểm để đánh giá vật chất mà người đó đang sở hữu. Có những người sinh ra đã có vật chất đầy đủ, được thừa hưởng tài sản từ gia đình, dòng tộc và bị phụ thuộc quá nhiều thì không phải là người thành công. Một người thành công khi chính họ tạo ra những giá trị vật chất tốt và đó chính là yếu tố mang lại sự thành đạt.

Đoàn Hữu Đức, Chủ tịch
Công ty Tư Vấn Việt Nam
NGÀY LÀ BẠCH THÁI BƯỞI, ĐÊM LÀ CÔNG TỬ BẠC LIÊU

Ở Việt Nam, nhìn về lịch sử mở nước, khi Đàng Ngoài theo văn hóa cung đình, xếp hạng thành đạt theo địa vị của một con người trong xã hội phong kiến; thì ở Đàng Trong, với văn hóa khẩn hoang, sự thành đạt đến đâu là tùy vào khả năng “mở cõi”, biết đón đầu tạo ra tài sản và biết tích trữ.

Ở miền Nam, từ người con trai lớn nhất trong gia đình, đến những doanh nhân thành đạt nhất ngoài xã hội thường có danh xưng chung là “anh Hai”. Có người giải thích, gọi là “anh Hai” để nhường vai “anh Cả” cho Hà Nội, và tự xếp mình trên “anh Ba” (người Hoa chợ Lớn). Anh Hai thường không có những giấc mơ vĩ cuồng để trở thành “siêu nhân” mà rất cụ thể, với văn hóa đánh nhanh, thắng gọn, theo thiên thời, địa lợi, nhân hòa.

Doanh nhân phương Nam sống theo bản năng, và chết theo niềm đam mê của mình.

TPHCM là một đô thị đa văn hóa, nhiều vùng miền, nhiều thế hệ nhập cư, nhiều thử thách và cũng là trung tâm kinh tế lớn nhất, tập trung nhiều hội đoàn của những doanh nhân thành công. Lớp doanh nhân trẻ thành đạt ngày càng có nền tảng học vấn vững chắc, trường học song hành cùng trường đời. Doanh nhân phương Nam học cách ứng phó linh động với thời thế, họ thấm nhuần lối đánh du kích trên chiến trường, phối hợp nhỏ kiểu Tiki-Taka trên sân bóng, và nếu cần cũng không quên kiểu “chụp giựt” của thời bao cấp.

Đối với doanh nhân thành đạt phương Nam, chuyện làm ăn là thuộc tính bản năng, thấy cơ hội thì nắm bắt, thích nhau thì kết nối, gặp thời thì triển khai, gặp mỹ nhân thì phải cảm, thấy micro thì phải hát, có thể tự quyết định cuộc đời và sự nghiệp. Họ sống tự nhiên, không gò bó, hạnh phúc với hợp đồng vừa ký cũng giản đơn như với tấm hình vừa “post” lên Facebook câu được nhiều “like”; hay cười khà khà cho dù bị “ném đá” hay bông đùa theo những câu chúc tụng mà không ngại ngần mất hình ảnh vì họ luôn là chính họ với những giá trị tự thân khác biệt.

So với hàng trăm ngàn doanh nghiệp đã “chết”, những doanh nhân Việt còn trụ lại đến giờ này đều đáng để vinh danh “doanh nhân thành đạt”.
Làm doanh nhân phương Nam không phải chỉ biết kiếm tiền mà còn phải biết và dám tiêu tiền, bởi qua cách xài tiền họ thể hiện tính cách của mình. Doanh nhân thành đạt Sài Gòn ảnh hưởng văn hóa miền Tây, đo sự giàu có của một con người không phải là số tiền họ có trong ngân hàng, mà là số tiền họ dám đầu tư cho sự nghiệp, đóng góp cho cộng đồng, thậm chí dám cá cược cho các cuộc vui, hay không tiếc tiền cho các người đẹp “chân dài”. Ban ngày, họ khôn ngoan lanh lợi như Bạch Thái Bưởi, còn về đêm thì có thể ngông cuồng như công tử Bạc Liêu.

Sẽ khó nói doanh nhân thành đạt nam và nữ ai nhiều hơn ai ở đất phương Nam. Bước vào chợ Bến Thành gọi tên các chủ sạp lớn nhất, nhìn sang các siêu thị lớn, lò bánh mì, tiệm hủ tiếu thành công nhất hay về miền Tây tìm những công ty thủy sản tầm cỡ, công ty địa ốc mạnh mẽ đều thấy dáng dấp những bà chủ thành đạt, hào sảng. Họ đều giống nhau từ lòng nhiệt thành với tôn giáo, đến cách ăn mặc sành điệu, hay lòng hảo tâm dễ lay động.

Điểm chung ở đây, doanh nhân được xem là thành đạt phương Nam dù nam hay nữ là những người độc lập.

Họ không là “sân sau” của ai đó nhưng lại cần có hội đoàn và luôn chăm chỉ tìm kiếm những cơ hội mới mỗi ngày.

Sự lớn mạnh của các câu lạc bộ trong vài năm qua chứng minh tính cách hướng về cộng đồng và nhu cầu kết nối của doanh nhân. Doanh nhân không thể thành công nếu thiếu cộng đồng hỗ trợ, và không thể gọi là thành đạt nếu không được cộng đồng thừa nhận. “Buôn có bạn, bán có phường” là vậy!

Chris Harvey một doanh nhân Mỹ thành đạt tại Việt Nam đã từng vò đầu bứt tai không hiểu tại sao hàng chục cửa hàng san sát nhau trong chợ, trên đường phố Sài Gòn bán những mặt hàng giống hệt nhau, với giá cả tương tự nhau mà vẫn tồn tại, dửng dưng với định luật khác biệt trong cạnh tranh. Sự khác biệt ở đây chính là bản thân mỗi ông bà chủ cửa hiệu cùng những mối quan hệ bạn hàng riêng với văn hóa ủng hộ người quen biết, làm nên sự thành đạt của doanh nhân. Doanh nghiệp của họ có thể không lớn, nhưng lại độc đáo nhờ vào chính bản thân của mỗi doanh nhân thành đạt. Và như vậy dù ở lứa tuổi U20 hay U50, họ vẫn hấp dẫn đối tác, bạn bè và thấp thoáng đó đây là những người đẹp hâm mộ.

Có rất nhiều sách vở viết về các tính cách của một doanh nhân thành đạt, nhưng tất cả đều bắt đầu bằng việc doanh nhân phải yêu thích công việc mình làm. Để thành đạt doanh nhân phải thực hiện nghiêm túc và kiên trì công việc, có đội ngũ nhân sự tốt... và phần còn lại cuối cùng là may mắn. Với tôi, “Vua Lốp” Nguyễn Văn Chẩn là doanh nhân thành đạt vì những nỗ lực sáng tạo của ông và sự kiên trì đấu tranh cho công lý, và tinh thần khởi nghiệp bất kể những sóng gió cuộc đời, cho dù tài sản cuối đời chỉ là một miếng đất nhỏ.

Trong tình hình kinh tế hiện nay, với những biến động đã xảy ra trên thị trường trong mười năm qua, dự báo về những thử thách trong ba đến năm năm tới; so với hàng trăm ngàn doanh nghiệp đã “chết”, những doanh nhân

Việt còn trụ lại đến giờ này đều đáng để vinh danh “doanh nhân thành đạt”. Và như vậy trở thành doanh nhân thành đạt không quá khó, chỉ cần giữ cho doanh nghiệp bạn không “chết” theo thời gian.
BẢN LĨNH VÀ TRUNG THỰC

John Châu, Chủ tịch
CQD Associative Group
- Hễ bất cứ ai bán món hàng gì dù lớn hay nhỏ cũng được gọi là người đi kiếm tiền. Nhưng trong công việc kiếm tiền, khi những lợi ích người đó mang lại không chỉ dành riêng cho cá nhân, gia đình, cơ sở kinh doanh của mình mà xa hơn nó ảnh hưởng tới cộng đồng xung quanh, tạo nên những giá trị tích cực thì người đó được gọi là một doanh nhân thành đạt. Sự thành đạt của một doanh nhân phải được xã hội quan sát, đo lường và công nhận, chứ không phải do chính người đó hay một nhóm người suy tôn mà được.

Trong những tiêu chuẩn đánh giá về một người thành đạt trong xã hội, theo tôi có một tiêu chuẩn cần xem xét lại và hiểu cho rộng để có cái nhìn chính xác hơn. Đó là sự bản lĩnh và tính trung thực. Tại sao như vậy? Vì một doanh nhân trung thực dám nói ra những hạn chế của mình mà không hề e ngại sẽ làm cho đối tác yên tâm và kính trọng. Một doanh nhân biết đưa ra giải pháp để doanh nghiệp ngày một hoàn thiện hơn sẽ củng cố được lòng tin và duy trì sự hợp tác lâu dài với đối tác. Một doanh nhân có bản lĩnh (trung thực) để nói thật đáng kính trọng hơn rất nhiều những doanh nhân bản lĩnh bất chấp thủ đoạn để làm lợi cho mình. Khi người tiêu dùng còn chọn sản phẩm vì lòng tin thì tôi vẫn đặt nặng hai tiêu chí trên cho một doanh nhân thành đạt.

Có những doanh nhân họ không giàu về tài sản, nhưng khi cần họ có thể huy động được những khoản tiền lớn. Những người đó mới thật sự là doanh nhân thành đạt, họ giàu cái đức, cái tài và có khối tài sản là “chữ tín” rất lớn.

Một doanh nhân thành đạt không nhất thiết phải sống có lý tưởng lớn mà thay vào đó hãy sống và làm tròn vai của mình trên mặt trận kinh tế, xã hội và trong gia đình. Chỉ cần mỗi doanh nhân làm tốt vai trò của mình thì khi gộp lại Việt Nam mới có một nền kinh tế mạnh, thế hệ kế thừa ưu tú, quốc gia sẽ tự khắc hùng cường.
Chẳng cần một doanh nhân nào tự xưng danh, hô hào những lý tưởng to tát nhưng khi nhìn quanh tất cả chỉ là sự độc hành...


Chúng ta đang thành đạt trong lúc im lặng và hành động, trong từng suy nghĩ về công việc đang làm, hoàn thành mục tiêu mỗi ngày trong mối quan hệ kết giao chung quanh. Biết giới hạn lòng ham muốn vừa phải thì sự thành công đạt tới sẽ không quá nặng nề mệt mỏi.
Share:

Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2014

Đại gia 100 tàu cá, 2 trực thăng: Ra tù dựng nghiệp

Ông Phạm Ngọc Lâm, 14 tuổi đã vào đời bằng nghề phụ xe, 29 tuổi trở thành ông trùm quyền lực trong giới kinh doanh, 31 tuổi bị kết án chung thân vì buôn lậu xe hơi, 37 tuổi được ân xá. Từng trải qua rất nhiều sóng gió trong cuộc đời, giờ đây đại gia bất động sản Sài Gòn Phạm Ngọc Lâm lại nổi như cồn với dự án có một không hai: sắm trực thăng và cả trăm tàu thủy tiến ra biển.

Sắm máy bay, mua trăm tàu lớn
Đại hội cổ đông Công ty Đức Khải của đại gia chuyên buôn bán ô tô, sản phẩm điện tử và bất động sản Phạm Ngọc Lâm đã thông qua nghị quyết có một không hai: Đầu tư 100 tàu đánh cá với công suất 500 - 1.500 mã lực và 2 trực thăng để ra biển cùng ngư dân.

Ông Lâm sẽ đích thân sang các nước hàng đầu về công nghiệp đóng tàu như Hàn Quốc, Nhật, Úc mua cả trăm con tàu cũ có công suất lớn để về kinkhai thác thủy sản và cung cấp dịch vụ trên biển.

Kế hoạch này thu hút sự quan tâm đặc biệt bởi sự chuyển hướng đột ngột của một đại gia BĐS có tiếng tăm tại Sài Gòn và lượng tàu mua lến đến 100 chiếc cùng hai trực thăng để ra biển trong bối cảnh Biển Đông đang dậy sóng.


Ông Phạm Ngọc Lâm từng trải qua rất nhiều sóng gió trong cuộc đời


Share:

Chuyện đời đại gia nhặt lông vịt tích đủ hai tấn vàng

Cuộc đời của đại gia tài hoa Bùi Xuân Hải diễn ra như một câu chuyện cổ tích, vô cùng đặc biệt và phi thường.

Ông Bùi Xuân Hải hay còn được gọi với tên quen thuộc là "Hải đồ cổ" sinh ra và lớn lên ở huyện Ân Thi (Hưng Yên) trong một gia đình rất nghèo. Hải là anh cả trong gia đình có 5 anh chị em. Ngoài lúc đi học, Hải đi chăn trâu giúp gia đình, nhưng Hải toàn rả rông trâu ngoài đồng rồi đi khắp thôn xóm nhặt nhạnh lông vịt, lông ngan bán lấy tiền mua gạo cho cả nhà.

Mang khát vọng làm giàu cho Tổ quốc từ bé, nên Hải rất mê môn địa lý, đặc biệt quan tâm đến những vấn đề kinh tế vĩ mô của quốc gia và quốc tế.

Năm cuối phổ thông, cậu học sinh này đạt danh hiệu học sinh giỏi quốc gia, được tuyển thẳng vào Khoa địa lý Kinh tế, Trường Đại học Sư phạm Hà Nội.
Là sinh viên xuất sắc, nên ra trường, Hải được nhận ngay về Trường PTTH Phù Cừ (Hưng Yên) giảng dạy môn địa lý. Trong suốt 13 năm giảng dạy, Hải liên tục là giáo viên dạy giỏi cấp quốc gia.

Share:

Thứ Hai, 9 tháng 6, 2014

Đại gia Lê Ân và những cái nhất "có một không hai"

Chịu chơi nhất, lấy được vợ trẻ nhất, nhiều vợ nhất,... là những cái "nhất" "có một không hai" của đại gia Lê Ân.

Nhiều vợ nhất

Ông Lê Ân, chủ khu du lịch Chí Linh (tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu) nổi tiếng khi lên báo chia sẻ về 5 bà vợ còn trinh trắng. Tuy nhiên, trong 5 bà vợ mà ông Lê Ân tuyên bố thì có đến 3 bà phụ bạc ông, bỏ ông mà đi hoặc ngoảnh mặt khi ông gặp sóng gió.

Người vợ đầu tiên của đại gia Lê Ân là bà Lê Thị Ngọc L. (năm nay đã 70 tuổi). Hai người đã có 5 mặt con với nhau. Tuy nhiên, trong thời gian ông ở tù, người vợ này đã làm đơn ly dị, gửi vào tù cho ông ký và lấy hết sạch tài sản của ông.

Người vợ thứ hai là một phụ nữ lai Mỹ, ở với ông Lê Ân được một năm thì đi làm ăn xa và mất tích, để lại cho ông một đứa con trai.
Share:

Trang

Nổi bật

Giới siêu giàu kiếm tiền từ đâu?