Kiến thức chứng khoán - Kinh nghiệm đầu tư chứng khoán

Hiển thị các bài đăng có nhãn ấn độ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ấn độ. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 16 tháng 4, 2017

Từ hai bàn tay trắng đến khối gia tài 5 tỷ USD

Doanh nhân 61 tuổi Radhakishan Damani đang được nhiều người ví như Sam Walton (nhà sáng lập Wal-Mart) của Ấn Độ. Giống như Walton, ông là một tỷ phú tự thân có khởi đầu khiêm tốn, và thắng lớn nhờ xây dựng được một công thức thành công về bán lẻ.


Thành tựu lớn nhất của Damani chính là công ty Avenue Supermarts do ông sáng lập 15 năm về trước. Cuối tháng 3 vừa qua, Avenue đã có đợt IPO thành công tới nỗi rằng giá cổ phiếu của hãng đã tăng hơn gấp đôi chỉ trong phiên giao dịch đầu tiên ở sàn chứng khoán Mumbai.

Chiến lược chính của Avenue là mang lại giá cả thật rẻ (thấp hơn 6-7% so với các đối thủ) cho người tiêu dùng trên khắp Ấn Độ, bất kể họ muốn mua thực phẩm hay bột giặt. Hãng có rất nhiều địa điểm phục vụ cho những người sống ở vùng ngoại thành các đô thị lớn của Ấn Độ, và có nhiều không gian để xe cho những người phải đi xa.

Tới nay, Avenue không chỉ thành công trong việc chống lại mối đe dọa từ các hãng thương mại điện tử mà còn đang bỏ xa họ. Ngay cả những ông lớn như Amazon, vốn đã đầu tư 5 tỷ USD vào Ấn Độ, và công ty thương mại điện tử nội địa lớn nhất Ấn Độ là Flipkart vẫn chưa kiếm được đồng lợi nhuận nào ở quốc gia đông dân thứ nhì thế giới. Trong khi đó, Avenue Supermarts cho biết họ có lợi nhuận ròng sau thuế là 3,2 tỷ rupee (49,3 triệu USD) cho năm tài khóa kết thúc vào tháng 3 năm 2016.


Một siêu thị D-Mart của Avenue Supermarts. Ảnh: livemint.com


Arvind Singhal, chủ tịch hãng tư vấn bán lẻ Technopak Advisors, cho biết: “Chiến lược chi phí thấp được Sam Walton xây dựng cho chuỗi Wal-Mart cũng đã trở thành tiêu chuẩn của Damani, người đã gắn chặt điều này vào siêu thị Avenue của mình. Giống như Walton, Damani đã theo đuổi một công thức duy nhất, và chủ động bán rất nhiều hàng hóa mang thương hiệu riêng của công ty ngay từ đầu.”


Lên, lên nữa, lên mãi

Trong phiên giao dịch đầu tiên (21/3) sau khi IPO, giá cổ phiếu Avenue Supermarts đã có lúc tăng lên 650 rupee trước khi đóng phiên ở mức 641,6 rupee, cao hơn gấp đôi so với mức giá chào bán ban đầu là 299 rupee. Từ đó tới nay, giá cổ phiếu Avenue tiếp tục tăng và hiện ở mức 780 rupee, đưa giá trị vốn hóa thị trường của hãng lên khoảng 487 tỷ rupee (7,56 tỷ USD).

Có xuất thân khá khiêm tốn, Damani lớn lên trong một căn hộ chung cư nhỏ bé ở Mumbai, nhỏ tới mức chỉ có đúng 1 phòng. Lớn lên, ông trở thành một nhân viên buôn bán vòng bi. Ở tuổi 32, Damani trở thành một nhà môi giới chứng khoán khi ông thừa hưởng lại công ty nhỏ của cha mình cùng với anh trai, dù lúc đó ông còn không biết chứng khoán là gì.

Tuy nhiên, Damani đã chứng tỏ mình là một người có thể học hỏi rất nhanh. Sau vai thất bại đầu tay, ông bắt đầu phát triển khả năng phán đoán trước 5-10 năm tương lai của một công ty. Từ đó, Damani bắt đầu được xem là một “Warren Buffett của Ấn Độ”, với những chiến thắng vang dội khi đầu tư vào các công ty con tại Ấn Độ của các tập đoàn đa quốc gia như Gillette hay 3M.

Là người có lối nói chuyện nhẹ nhàng và ưa thích mặc quần áo trắng (tới nỗi ông mang luôn biệt danh “Mister White and White”), Damani luôn tránh xa sự chú ý của giới truyền thông, và hầu như không bao giờ trả lời báo chí. Năm 2001, ở tuổi 46, ông bất ngờ rút lui khỏi thị trường chứng khoán, và quay sang mở chuỗi siêu thị.

Từ chỗ là tay mơ, Damani giờ đây được xem là huyền thoại sống của làng chứng khoán Ấn Độ. Ảnh: business-standard.com


Ngày nay, tổng số tài sản mà gia đình Damani nắm giữ, trong đó có khoảng 60% cổ phần Avenue, là hơn 5 tỷ USD. Con số này vượt xa các tỷ phú đình đám khác của Ấn Độ như Ajay Piramal, Anil Ambani và Kapil Bhatia, theo số liệu của Bloomberg Billionaires Index.

Đánh mạnh vào ngoại thành

Hiện tại Avenue đang có chuỗi 129 siêu thị mang tên D-Mart tại hơn 40 thành phố của Ấn Độ, với giá trị lớn hơn nhiều đối thủ khác cộng lại.

Arun Kejriwal, giám đốc của công ty tư vấn đầu tư KRIS, cho biết các cửa hàng D-Mart thường phục vụ khách hàng ở các vùng ngoại thành và ven đô thị của Ấn Độ. Một nhân tố thành công quan trọng là hãng luôn chủ động mua lại đất đai trước khi giá bất động sản trong khu vực tăng lên. Thay vì đi thuê đất, Damani luôn chủ trương là sở hữu đất luôn, để bảo đảm lợi nhuận lâu dài.

Neville Noronha, CEO của Avenue Supermarts, cho biết: “Chúng tôi quan sát khách hàng để từ đó lên kế hoạch chuẩn bị cho họ”, và mô hình kinh doanh của D-Mart đã tiến hóa khá nhiều kể từ khi mở cửa hàng đầu tiên vào năm 2002.

Hãng chủ yếu tập trung vào việc mang lại giá thật rẻ hàng ngày cho mọi người, tương tư như Sam Walton đã làm với Wal-Mart. Avenue cũng thường xuyên thu mua hàng ở mức giá thấp, và tránh phụ thuộc vào các chương trình khuyến mãi lẻ tẻ. Để mua hàng ở giá thấp, Damani chủ trương xây dựng quan hệ thật tốt với các nhà cung cấp, cũng như thanh toán cho họ trong vòng vài ngày thay vì vài tuần như các đối thủ cạnh tranh.


Lợi nhuận của chuỗi D-Mart đã tăng vọt trong vài năm trở lại đây. Ảnh: cloudfront.net


Ngoài ra, Avenue cũng không bao giờ hối hả trong việc mở rộng, thay vào đó công ty phát triển theo hướng chậm mà chắc. Trong vài năm đầu tiên, Damani gần như không mở rộng chuỗi, mà chỉ có vài địa điểm, cốt để nghiên cứu và hiểu thật rõ thị trường trước khi bắt đầu mở hàng loạt. Kể từ lúc thành lập tới nay là 15 năm, năm nào công ty cũng có lãi, và chưa bao giờ phải đóng cửa một địa điểm nào.


Đi theo cốt lõi

Singhal của Technopak cho biết: “Các siêu thị D-Mart được bài trí rất giản dị. Trong khi các nhà bán lẻ khác đổ xô mở siêu thị trong các trung tâm mua sắm hào nhoáng, mở ra nhiều cửa hàng to nhỏ khác nhau và cố bành trướng ra toàn quốc, thì D-Mart luôn luôn đi theo những gì thật căn cơ”.

Không như các hãng bán lẻ Ấn Độ khác, D-Mart không buồn thuê những nhân sự nổi tiếng, trả lương cao hay đổ tiền vào tiếp thị và quảng cáo.

Singhal cho biết: “Damani không có một công thức ma thuật nào cả, những gì họ làm lẽ ra phải là quy tắc cơ bản cho mọi doanh nghiệp bán lẻ ở Ấn Độ”.

Các cửa hàng của D-Mart tuân theo một thiết kế đơn giản: lối đi rộng trên nền sàn lát gạch trắng và phía dưới là đèn ống huỳnh quang. Thang máy di chuyển người mua hàng và xe đẩy giữa các tầng, khu bán hàng tạp hóa và thực phẩm nằm dưới khu bán đồ gia dụng và thiết bị thể thao, còn quần áo và đồ nội thất được bố trí ở các tầng trên.

Dù ít địa điểm, nhưng doanh thu và lợi nhuận trên mỗi siêu thị D-Mart đều cao gấp nhiều lần đối thủ cạnh tranh Future Retail, và biên lợi nhuận cao hơn gấp gần 3 lần. Ảnh: Bloomberg


Đem lại giá trị cho khách hàng

Varsha Nilesh Benke, một nhân viên văn phòng 35 tuổi, cho biết: “D-Mart cung cấp cho tôi giá tốt nhất, và gạo của họ rất sạch - đây là một lợi thế lớn so với các cửa hàng bán lẻ khác trong vùng”. Cô Benke thường đi đến siêu thị D-Mart ở vùng Seawoods (cách trung tâm thành phố Mumbai 35km ) với tần suất 2 lần/tháng. Cô nói thêm: “Vì tôi là người đi làm, nên tôi không có thời gian để rửa gạo cho thật sạch”.

Benke nói rằng cô sẵn lòng khi mua quần áo trực tuyến, nhưng khi đi mua thực phẩm thì muốn được nhìn thấy mọi thứ tận mắt. Benke cho biết thêm “D-Mart cũng cung cấp dịch vụ gói quà tặng miễn phí, giúp cho việc mua quà tặng ở đây rất tiện lợi”.

Một người đã về hưu là V.P. Sharma, sống ở thị trấn Navi Mumbai phía đông Mumbai, cũng nói rằng D-Mart có một lợi thế khác biệt so với các hãng thương mại điện tử. “Các dịch vụ bán hàng trực tuyến thường có hiện tượng ‘treo đầu dê, bán thịt chó’. Ngoài ra, họ hay giao hàng vào những giờ khá bất tiện”.
Thị trường bán lẻ Ấn Độ hiện có trị giá khoảng 600 tỷ USD. Ảnh: scroll.in


Hãng tư vấn Boston Consulting Group cho biết rằng đây vẫn chưa phải là lúc thị trường bán lẻ Ấn Độ tăng trưởng mạnh nhất, với dự đoán rằng quốc gia Nam Á này sẽ trở thành thị trường tiêu dùng lớn thứ ba thế giới vào năm 2025. Khi đó, tiêu thụ trong nước sẽ tăng gấp ba lên đến 4 nghìn tỷ USD, nhờ vào sự thịnh vượng gia tăng thúc đẩy nhu cầu của người dân thành thị.

Kejriwal của hãng KRIS nói: “Damani có thể chưa có tầm cỡ và quy mô như của Wal-Mart, nhưng chắc chắn rằng ông ấy đang trên bước đường trở thành một Sam Walton mới”.



NCĐT
Share:

Thứ Năm, 21 tháng 1, 2016

Kiếm hơn 600 triệu USD khi giá dầu lao dốc

Theo chỉ số Bloomberg Billionaires, tính đến cuối tuần trước, tài sản của Ambani đã tăng thêm 620 triệu USD - mạnh nhất trên thế giới trong năm 2016. Trong 13 tỷ phú Ấn Độ thuộc danh sách 400 người giàu nhất thế giới, Ambani cũng là người duy nhất có tài sản tăng. Hiện tài sản của ông là 20,8 tỷ USD.

Ambani năm nay 59 tuổi. Ông nắm 41% cổ phần Reliance Industries - hãng điều hành tổ hợp lọc dầu lớn nhất thế giới, đồng thời sở hữu mỏ khí đốt tự nhiên lớn nhất Ấn Độ. Công ty này đang hưởng lợi từ giá dầu thô giảm, nhờ biên lợi nhuận tăng mạnh tại mảng lọc dầu.
http://www.blogchungkhoan.com/2015/09/mo-tai-khoan-tu-van-au-tu-chung-khoan.html#.VqDtKE-AZFp
Tài sản của tỷ phú Ấn Độ - Mukesh Ambani đã tăng hơn 600 triệu USD năm nay. Ảnh: Celebsyard
Quý IV/2015, lợi nhuận của hãng tăng 42% so với cùng kỳ năm trước đó, lên 72,2 tỷ rupee (tương đương 1,07 tỷ USD), cao hơn dự báo 70,1 tỷ rupee của Bloomberg. Lợi nhuận từ lọc dầu tăng đã hỗ trợ hoạt động của công ty khi giá dầu quý IV thấp hơn 42% so với cùng kỳ năm trước.

Reliance cho biết quý cuối năm ngoái, công ty kiếm được 11,50 USD cho mỗi thùng dầu đã được lọc, cao hơn so với 7,3 USD một năm trước và 10,6 USD quý III/2015. 

Nhiều nhà đầu tư đã mua cổ phiếu của Reliance, giúp họ trở thành công ty có hoạt động tốt nhất trong nhóm doanh nghiệp dầu khí được Bloomberg theo dõi 3 tháng qua. Sanjeev Panda, nhà phân tích tại Sharekhan nhận xét: "Lợi nhuận từ hoạt động lọc dầu tăng sẽ giúp lợi nhuận của Reliance cao lên đáng kể, do hoạt động kinh doanh này là lĩnh vực đóng góp lớn nhất cho công ty".

Giá dầu Brent đã giảm hơn 70% trong 18 tháng qua khi Tổ chức Các nước Xuất khẩu Dầu mỏ (OPEC) từ chối hạn chế sản xuất trong bối cảnh thị trường đang dư cung. Giá dầu thô hiện đã xuống quanh 28 USD một thùng.

Cổ phiếu Reliance tăng khoảng 14% năm 2015, kết thúc 7 năm tăng trưởng thấp hơn so với chỉ số S&P BSE Sensex của Ấn Độ. Giai đoạn 2008 - 2014, cổ phiếu này mất giá 37%, trong khi chỉ số chứng khoán Ấn độ tăng 35%. Nguyên nhân là công ty này đã chi hàng tỷ USD để tăng năng suất mảng hóa chất và 15 tỷ USD cho viễn thông.

Vikash Kumar Jain - nhà phân tích tại CLSA nhận xét: "Các dự án tổng trị giá lên tới 30 tỷ USD sẽ khiến 2016 trở thành năm đáng nhớ nhất trong lịch sử của Reliance".
(Minh Châu - Vnexpress/Theo Bloomberg)
>> Mở tài khoản chứng khoán - Tư vấn Đầu tư Chứng khoán
Share:

Thứ Ba, 13 tháng 10, 2015

Ấn Độ có gì mà Steve Jobs, Mark Zuckerberg phải đến 1 lần trong đời?

Có vẻ như, với cả Steve JobsMark Zuckerberg, chính văn hoá và nền Phật giáo Ấn Độ đã giúp thay đổi cách suy nghĩ, triết lý sống và truyền cảm hứng cho họ.

http://www.blogchungkhoan.com/2015/09/mo-tai-khoan-tu-van-au-tu-chung-khoan.html#.VhvP225mqsW

Dù không có thông tin chính xác nhưng một điều chắc chắn đó là trong khoảng thời gian từ giữa những năm 1974 và 1976, nhà đồng sáng lập Apple đã có chuyến du ngoạn đến Ấn Độ trong vòng từ 1 – 3 tháng.

Theo chia sẻ của Dan Kottke – người bạn đồng hành cùng Steve Jobs thì với niềm đam mê thế giới tâm linh phương đông và Thiền Phật, sau khi kiếm được một khoản tiền kha khá từ việc làm tại công ty video game Atari, Jobs đã quyết định bỏ học và thực hiện chuyến du ngoạn dài ngày để tìm sự giác ngộ. Và đích đến đầu tiên mà ông chọn lựa là Ấn Độ.

Gần đây, CEO của Facebook là Mark Zuckerberg cũng lần đầu tiên chia sẻ về hành trình tới Ấn Độ trong cuộc hỏi đáp với thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi tại “Town Hall”. Theo những gì Mark nói thì trong những ngày đầu của Facebook đầy khó khăn trắc trở khi vài người nghĩ rằng anh nên bán công ty cho một trong những nhà đầu tư đang rất hứng thú với mạng xã hội non trẻ này.

Vì vậy, Zuckerberg đã đến gặp Jobs, người mà anh mô tả là một trong những cố vấn của mình. Jobs đã nói với Zuckerberg hãy đến thăm ngôi đền có tên Kainchi Dham Ashram, tại Nainital, thuộc bang Uttarakhand, Ấn Độ mà ông từng đến. Chính vì vậy, Mark Zuckerberg đã dành gần 1 tháng để chu du khắp Ấn Độ.

Câu hỏi đặt ra là, đất nước đông dân bậc nhất thế giới Ấn Độ có điều gì khiến cả 2 nhà sáng lập tài ba là Steve Jobs và Mark Zuckerberg phải ghé thăm?

Dù thị trường Ấn Độ không được Apple đối xử một cách công bằng khi tới vài tháng sau khi công bố iPhone trên toàn thế giới, họ mới ra mắt sản phẩm tại đây. Thì có một thực tế đó là nhờ quãng thời gian du ngoạn tại Ấn Độ mà Steve Jobs có thể có được những trải nghiệm vô giá trong cuộc đời.

Mới đây, trong cuộc gặp gỡ với thủ tướng Ấn Độ Modi, CEO Apple là Tim Cook cũng đã thừa nhận rằng: “Ấn Độ và Apple có mối lương duyên rất lớn bởi cố nhà sáng lập của chúng tôi từng tới đây để tìm nguồn cảm hứng".

Trong suốt quãng thời gian đó, Steve Jobs cạo đầu, mặc quần áo truyền thống Ấn Độ và chu du khắp các con đường trên đôi chân trần. Được biết, lúc đó ông đã gặp gỡ đạo sư Neem Karori Baba, một tín đồ Hanuman. Thực hư cuộc gặp mặt này cho tới nay vẫn không được tiết lộ chi tiết nhưng Jobs kể lại rằng: “Chúng tôi đến Ấn Độ không phải để tìm kiếm một nơi giải thoát. Tới đây tôi mới nhận ra rằng Thomas Edison đã phải tốn rất nhiều công sức để giúp cải thiện thế giới này, nhiều hơn cả Karl Marx và Neem Kairolie Baba gộp lại”.

Tuy nhiên, sau này Steve Jobs cũng phải thừa nhận một thực tế đó là ngoài Phật pháp, Ấn Độ hoàn toàn khiến ông thất vọng. Người ăn xin tràn lan trên khắp các đường phố, nghèo đói, bệnh tật triền miên. Bản thân Jobs đã bị quật ngã bởi bệnh tiêu chảy và mệt mỏi trong suốt mùa hè khắc nghiệt tại Ấn Độ.

Kottke nhớ lại: “Chúng tôi hoàn toàn mất phương hương, mọi niềm tin tan vỡ và chúng tôi chỉ còn biết cầu nguyện”. Tuy nhiên sau này khi trở về từ Ấn Độ, Jobs đã trở thành một Phật tử với ý chí mạnh mẽ hơn rất nhiều. Ấn Độ mang lại không ít đau khổ nhưng nó cũng đã thay đổi cuộc đời ông rất nhiều.

Trong cuốn tiểu sử về Steve Jobs, tác giả Walter Isaacson đã viết: “Những người dân sống ở các vùng nông thôn Ấn Độ không sử dụng nhiều lý trí như người phương Tây, thay vào đó, họ sử dụng trực giác… Với tôi, trực giác là một thứ gì đó đầy quyền uy, có sức mạnh lớn hơn cả trí tuệ. Nó là yếu tố có tác động lớn tới công việc của tôi”.

Về phía Mark Zuckerberg, được biết anh đã đến viếng thăm đền thờ Kainchi Dham Ashram và dành gần một tháng để du ngoạn khắp Ấn Độ. Tại đây, Zuckerberg quan sát mọi người dân, quan sát cách mọi người kết nối với vạn vật và nhận ra thế giới sẽ tốt đẹp hơn nếu tất cả chúng ta có khả năng kết nối mạnh mẽ hơn.

Chia sẻ với từ Business Insider, Mark nói: “Việc này tạo cho tôi cơ hội nhận thấy tính cốt lõi về tầm quan trọng trong mọi việc chúng tôi đang làm, và đó sẽ là điều mà tôi luôn luôn ghi nhớ”.

Có vẻ như, với cả Steve Jobs và Mark Zuckerberg, chính văn hoá và nền Phật giáo Ấn Độ đã giúp thay đổi cách suy nghĩ, triết lý sống và truyền cảm hứng cho họ.

Vậy nếu là một doanh nhân, bạn có nên đến Ấn Độ hay không? Dĩ nhiên là có. Nếu đủ tiềm lực để chi trả cho chuyến đi, đây sẽ là một việc làm hoàn toàn đúng đắn. Theo quan điểm của Steve Jobs và Mark Zuckerberg, bất kỳ ai cũng sẽ nhận lại được rất nhiều thứ khi sống và đắm chìm trong một nền văn hoá khác như Ấn Độ, nó giúp họ vượt qua những giai đoạn khó khăn trong cuộc đời.

Theo Trí Thức Trẻ/Gadgets/Inc.  
>> Hành trình tìm "quân sư" của Mark Zuckerberg
>> Steve Jobs và hành trình đi tìm sức mạnh của trực giác
Share:

Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2015

Hành trình tìm "quân sư" của Mark Zuckerberg

Trong những ngày mới khởi nghiệp, khi Mark Zuckerberg lưỡng lự giữa việc tiếp tục hoặc bán Facebook, nhà sáng lập đã nhận được lời khuyên từ Steve Jobs: Hãy mang hành lý đến Ấn Độ.


Ấn Độ dạy gì cho những nhà lãnh đạo

Trong một cuộc trò chuyện cùng Thủ tướng Ấn Độ Narenda Modi tại Town Hall, Mark Zuckerberg - CEO của Facebook - bật mí rằng khi đang gặp khó khăn trong những ngày đầu khởi nghiệp, mình đã dành một tháng để chu du đến Ấn Độ theo lời khuyên của Steve Jobs.

“Những ngày đầu phát triển công ty, khi đối mặt với nhiều khó khăn cũng như những lời chào mua rất hấp dẫn, tôi đã tìm đến Steve Jobs", Mark kể lại, "Ông khuyên tôi nên viếng thăm một ngôi đền ở Ấn Độ để tìm lại sự tin tưởng và sứ mệnh của công ty. Vì ông cũng đã đến đây khi còn trẻ và hành trình này đã giúp Steve Jobs biết được ông cần làm gì ở Apple”, Business Insider trích lời Zuckerberg trong cuộc thảo luận với Thủ tướng Ấn Độ.

Nhận lời khuyên từ Jobs, Zuckerberg đã đáp chuyến bay tới Ấn Độ, đến viếng thăm đền thờ Kainchi Dham Ashram và dành gần một tháng để du ngoạn khắp Ấn Độ. Tại đây, Zuckerberg quan sát mọi người dân, quan sát cách mọi người kết nối với vạn vật và nhận ra thế giới sẽ tốt đẹp hơn nếu tất cả chúng ta có khả năng kết nối mạnh mẽ hơn.

“Việc này tạo cho tôi cơ hội nhận thấy tính cốt lõi về tầm quan trọng trong mọi việc chúng tôi đang làm, và đó sẽ là điều mà tôi luôn luôn ghi nhớ”, Zuckerberg cho biết trên Business Insider.
Steve Jobs đã đưa ra lời khuyên ấy cho Zuckerberg sau những trải nghiệm của mình.

“Những người dân sống ở các vùng nông thôn Ấn Độ không sử dụng nhiều lý trí như người phương Tây, thay vào đó, họ sử dụng trực giác… Với tôi, trực giác là một thứ gì đó đầy quyền uy, có sức mạnh lớn hơn cả trí tuệ. Nó là yếu tố có tác động lớn tới công việc của tôi”, trích tiểu sử của Steve Jobs, tác giả Walter Isaacson.

Zuckerberg, tất nhiên, đã lựa chọn gắn bó với đứa con tinh thần của mình đến tận hôm nay, đưa một công ty startup thành một đế chế công nghệ hùng mạnh, giá trị thị trường trên 254 tỷ đô la.

Tầm quan trọng của các cố vấn

Giờ đây, các nhà lãnh đạo doanh nghiệp đã không thể có những tư vấn quý giá từ Steve Jobs. Tuy nhiên, lời khuyên là khi gặp bế tắc, bạn hãy nhấc điện thoại lên, gọi cho những cố vấn của mình. Một bữa ăn trưa, gặp gỡ, cà phê sẽ giúp mối quan hệ của nhà lãnh đạo với các nhà cố vấn gắn kết hơn, từ đó, bạn nhận được lời khuyên hữu ích, đúng cách, đúng thời điểm.

Bill George, một chuyên gia lãnh đạo và tác giả cuốn sách quản trị Discover Your True Noth (tạm dịch Hãy đi về phương Bắc) cho rằng CEO trẻ có thể tìm một đội ngũ hỗ trợ lý tưởng hay không phụ thuộc rất nhiều vào cách họ lắng nghe và tiếp thu các lời khuyên của cố vấn.

Quan điểm trên của ông đến từ kinh nghiệm làm CEO của Medtronic (một công ty sản xuất thiết bị y tế nổi tiếng thế giới) giai đoạn từ năm 1991-2001. Và George dẫn chứng Mark Zuckerberg như là ví dụ tiêu biểu cho thế hệ CEO trẻ biết lắng nghe, ham học hỏi.

Vào năm 2005, Zuckerberg đã gặp Don Graham - CEO Công ty truyền thông Washington Post để bàn luận về vụ đầu tư 6 triệu đô la vào Facebook. Zuckerberg trả lời sẽ chấp nhận nếu đối tác đồng ý đầu tư vào mạng xã hội non trẻ này một khoản giá trị lớn hơn.

Graham đã rất ấn tượng trước sự cứng cỏi của vị CEO trẻ Zuckerberg. Cuối năm đó, Zuckerberg đã theo Graham trong nhiều ngày để có thể học hỏi kinh nghiệm làm một CEO. Chính Graham đã khuyên Zuckerberg thuê COO của Washington Post, Sheryl Sandberg và khuyến khích Sheryl đảm nhận vị trí trong ban quản trị của Facebook. Hiện tại, Graham là một thành viên quan trọng trong Hội đồng quản trị của Facebook và cũng đã học được từ Zuckerberg về cách tăng số lượng độc giả trực tuyến cho Washington Post.

Hơn thế nữa, từ kinh nghiệm có được từ các cố vấn, Zuckerberg có thể tìm ra những chuyên gia cố vấn nổi bật cho Facebook, đáng kể nhất là Bill Gates và Marc Andreessen.

“Mọi người sẽ thắc mắc rằng làm thế nào Zuckerberg có được sự khôn ngoan từ khi còn là một thanh niên 20 tuổi? Câu trả lời là, Zuckerberg đã tìm tòi và biết học hỏi từ những người thầy thực sự tốt", George nói.

Một trong số đó, người thầy ảnh hưởng mạnh mẽ nhất lên Zuckerberg chính là Steve Jobs, vì chính chuyến đi đến Ấn Độ đã trở thành chiếc chìa khóa khai mở thành công của Facebook.

Vì vậy, nếu bạn là doanh nhân và đang gặp một hoàn cảnh tương tự của Zuckerberg, Ấn Độ có thể là một giải pháp cho bạn. Tất nhiên, nếu bạn có đủ chi phí trang trải cho chuyến đi, bạn có thể học hỏi và khai mở được tầm nhìn thông qua trải nghiệm một nền văn hóa hoàn toàn mới.

Nếu bạn không có đủ kinh phí cho chuyến đi thì vẫn có một giải pháp khác cũng mang lại hiệu quả. Chỉ mất chi phí cho vài buổi cà phê, bạn đã có thể nuôi dưỡng mối quan hệ với các cố vấn hoặc xây dựng một đội ngũ chuyên gia hỗ trợ công việc.

Tóm lại, nếu không thể vượt vạn dặm để đạt được tầm nhìn sâu sắc, bạn hãy kết nối với những người mà bạn thật sự tôn trọng và muốn lắng nghe những gì họ nói.
DNSG

>> Vì sao đi đâu cũng thấy CEO gốc Ấn?
>> Steve Jobs từng khuyên gì Mark Zuckerberg từ thủa Facebook còn sơ khai?
Share:

Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2015

Thay đổi - “nỗi sợ lành mạnh” của CEO PepsiCo

12 năm sau khi chính thức trở thành "người của PepsiCo", năm 2006, Indra Nooyi được bổ nhiệm vào vị trí Tổng giám đốc (CEO), trở thành nữ CEO đầu tiên của thương hiệu nổi tiếng toàn cầu này.
Từng có nghi ngờ về khả năng điều hành của Nooyi. Nhưng trong 8 năm qua, nữ CEO này đã giữ ổn định thành tích đem về Pepsi 1 tỷ USD doanh thu mỗi năm với 22 thương hiệu dưới quyền.

Mauro Porcini - nguyên Giám đốc Thiết kế của Tập đoàn 3M, được giao chiếc ghế này, và được đáp ứng tối đa yêu cầu phục vụ công việc của mình, đó là có nguồn lực và có studio thiết kế.

Indra Nooyi cho biết: “Giờ đây tất cả các phòng ban đều lồng ghép thiết kế vào toàn bộ hệ thống, từ sáng tạo sản phẩm, tới bao bì và dán nhãn, tới hình ảnh sản phẩm trông như thế nào trên kệ, và cách người tiêu dùng tương tác với sản phẩm”.

Tuy nhiên, như thường lệ, công cuộc đổi mới không bao giờ nhận được sự ủng hộ hoàn toàn ngay từ đầu. Nooyi đã làm gì để có thể đưa “tư duy thiết kế” vào đời sống của toàn Công ty và nhận được sự đồng thuận từ tất cả mọi thành viên?

Bà cho biết, “điều quan trọng nhất là tìm đúng người”. Mauro là quyết định đúng đầu tiên của Nooyi.
Nooyi chia sẻ trên HBR: “Nhân sự mảng đồ uống ngay lập tức nhận thấy cách anh ấy giúp chúng tôi tư duy về thiết kế và phát triển sản phẩm. Rồi đến các nhà bán lẻ cũng yêu mến anh ấy và mời Mauro đến cửa hàng để trao đổi về cách thay đổi quầy kệ. Đội thiết kế của Mauro từ 10 người đã tăng thành gần 50 người”.

Thay đổi tư duy, đồng nghĩa thay đổi văn hóa của tổ chức, không bao giờ là việc đơn giản. Nhưng cuộc “cách mạng” của Nooyi xem ra lại không quá đỗi phức tạp. Bà đã để cho mỗi cá nhân tự quyết định “số phận” của mình trong tổ chức.

“Chúng tôi đã cho nhân viên từ 24 đến 36 tháng để thích ứng. Tôi đã nói với tất cả nhân viên rằng nếu họ không thay đổi, tôi sẽ rất vui mừng tham dự bữa tiệc về hưu của họ”, Nooyi cho biết.
“Thay đổi” trở thành triết lý sống của người phụ nữ Ấn Độ này. Nooyi chia sẻ: “Mỗi sáng bạn cần tỉnh giấc với nỗi sợ lành mạnh là thế giới đang thay đổi, và một niềm tin là để thành công, bạn phải thay đổi nhanh hơn và linh hoạt hơn những người khác”.

Và chính triết ấy đã giúp bà đạt được những thành công trong sự nghiệp của mình, như những gì bà chia sẻ sau đây:

“Tôi nhận vai trò lèo lái PepsiCo ngay sau khi công ty trải qua nhiều năm kinh doanh thành công. Sau đó mọi việc thay đổi. Chúng tôi phải đối mặt với những áp lực về luật định liên quan đến các sản phẩm thuộc nhóm ngon miệng, còn mảng các sản phẩm tốt cho sức khỏe chưa được hoàn thiện. Thị trường Bắc Mỹ tăng trưởng chậm lại và chúng tôi chưa đủ lớn mạnh trên thị trường quốc tế. Doanh số bán qua một số khách hàng lớn tại Mỹ chững mạnh. Đối thủ cạnh tranh trong mảng đồ uống của chúng tôi đã có sự chuyển đổi và đạt được thành công. Chúng tôi nhìn lại và nhận thấy mình là một công ty phi tập trung, rời rạc, cần được gắn kết lại. Văn hóa công ty cần phải thay đổi. Chúng tôi phải loại bỏ tình trạng dư thừa. Chúng tôi phải tinh giản bộ máy để tái đầu tư vào Nghiên cứu và Phát triển, quảng cáo và marketing, cũng như các năng lực mới. Tôi đứng trước sự lựa chọn. Tôi có thể đạp ga hết mức, cắt giảm chi phí tối đa, mang lại lợi nhuận trong vài năm, và rồi nói lời từ biệt.
Nhưng như vậy sẽ không đưa đến thành công về lâu dài. Nên tôi đã đề xuất trước HĐQT chiến lược tập trung vào danh mục sản phẩm chúng tôi cần xây dựng, điểm mạnh chúng tôi cần củng cố, năng lực cần phát triển. HĐQT đã nói: “Chúng tôi biết sẽ có những khó khăn trở ngại, nhưng bà có sự ủng hộ của chúng tôi, nên hãy cứ làm đi”. Chúng tôi bắt đầu triển khai chiến lược đó, và mang lại giá trị cao cho cổ đông trong khi vẫn củng cố thế mạnh của công ty trong dài hạn”.
(Doanh Nhân Sài Gòn)
>> Mỗi sáng CEO Pepsi tự khích lệ bản thân bằng cách nào?

Share:

Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2015

Chứng khoán Trung Quốc gặp may nhờ... thế chiến?

Trung Quốc có thể đã tìm cách để thị trường không giảm điểm trong dịp kỷ niệm kết thúc thế chiến thứ hai...

Chứng khoán Trung Quốc gặp may nhờ... thế chiến?
Hôm qua, thị trường chứng khoán Trung Quốc đã tăng điểm mạnh trở lại, chấm dứt chuỗi 5 phiên giảm điểm chóng mặt.
An Huy Trung Quốc từng có một quyết định được hoan nghênh là đóng cửa nhà máy và cấm ôtô ra đường để đảm bảo một bầu không khí trong lành cho sự kiện Thế vận hội diễn ra ở Bắc Kinh, năm 2008.

Tuy vậy, thông tin nước này cố gắng cứu chứng khoán để thị trường không giảm điểm trong dịp kỷ niệm kết thúc chiến tranh thế giới thứ hai sắp tới, có vẻ lại không được đánh giá cao như vậy.

Hôm qua, thị trường chứng khoán Trung Quốc đã tăng điểm mạnh trở lại, chấm dứt chuỗi 5 phiên giảm điểm chóng mặt khiến thị trường tài chính toàn cầu chao đảo theo trước đó.

Theo một số nguồn tin thân cận của hãng tin Bloomberg, sự phục hồi này có được một phần là nhờ động thái can thiệp của Chính phủ Trung Quốc.

Nguồn tin nói, Chính phủ Trung Quốc muốn ổn định thị trường chứng khoán trước khi diễn ra lễ diễu binh lớn ở thủ đô Bắc Kinh kỷ niệm 70 năm ngày nước này chiến thắng phát xít Nhật trong chiến tranh thế giới thứ hai.

Buổi lễ dự kiến sẽ diễn ra vào ngày 3/9 với sự tham dự của nhiều nhà lãnh đạo các quốc gia trên thế giới.

Động thái can thiệp là biện pháp mới nhất để đảm bảo không một điều gì có thể ảnh hưởng xấu tới cuộc diễu binh - một sự kiện mà Bắc Kinh coi là dịp để thể hiện sức mạnh quân sự và chính trị đang lên của mình.

Song theo nhà bình luận Justin Fox của Bloomberg, một thông điệp cũng có thể nhận thấy từ động thái trên là: hãy bán cổ phiếu, trước khi thị trường có thể sụt giảm trở lại vào ngày 4/9.

Một thông điệp nữa là Chính phủ Trung Quốc sẽ còn tiếp tục dò dẫm khi phản ứng trước sự lao dốc của chứng khoán và giảm tốc tăng trưởng.

Thứ Tư tuần này, chuyên gia về Trung Quốc Nicholas R. Lardy có một bài bình luận trên tờ New York Times, cho rằng nỗi lo về sự sụt giảm của chứng khoán Trung Quốc đã bị thổi phồng, bởi thị trường chứng khoán không có nhiều liên hệ với nền kinh tế thực của Trung Quốc, về nền kinh tế thực của nước này vẫn đang tăng trưởng.

Có thể Lardy đúng, nhưng nhà bình luận Fox của Bloomberg cho rằng, chính phản ứng lúng túng của Chính phủ Trung Quốc trước sự tăng giảm của thị trường chứng khoán nước này trong năm nay mới là điều đáng lo ngại.

Cách phản ứng của Bắc Kinh khiến giới quan sát có ấn tượng rằng đang có một điều gì đó tồi tệ hơn những gì người ta tưởng, nhưng các nhà lãnh đạo Trung Quốc không thực sự biết rõ về điều đó.

Fox cũng thích thú với một câu nói của một sếp công nghệ Ấn Độ về tình hình Trung Quốc hiện nay.

“Trung Quốc hắt hơi, và chúng ta không biết họ bị dị ứng, nhiễm virus hay điều gì nghiêm trọng hơn. Ngoài ra, bệnh nhân này cũng rất bí hiểm, nên chúng ta không thể biết gì về bệnh sử của họ”, ông Rostow Ravanan, Giám đốc điều hành Mindtree, một công ty dịch vụ IT tầm trung ở Ấn Độ, nói.

(Vneconomy)

>> Kinh tế Mỹ tăng vượt dự báo, FED có thể sớm tăng lãi suất 
Share:

Thứ Tư, 12 tháng 8, 2015

Vì sao đi đâu cũng thấy CEO gốc Ấn?

Nhờ bổ nhiệm Sundar Pichai làm tân giám đốc điều hành, Google đã chính thức gia nhập "hội" các tập đoàn đa quốc gia điều hành bởi lãnh đạo người Ấn, bao gồm: Microsoft, Pepsi, Deutsche Bank, MasterCard, Adobe Systems, Diageo, người khổng lồ sản xuất hàng tiêu dùng Reckitt Benckiser và nhà sản xuất bán dẫn GlobalFoundries.

Quê hương, lý lịch, chuyên ngành khác nhau

Thoạt nhìn, các CEO người Ấn cũng không có nhiều điểm tương đồng cụ thể. Về độ tuổi chung, tất cả đều đang cuối "đầu 4", xấp xỉ "đầu 5", đây là độ tuổi để sự nghiệp của một nhà lãnh đạo lên tới đỉnh cao.

Phần lớn các CEO người Ấn sau khi học trong nước xong đều tốt nghiệp đại học ở Anh, Mỹ. Du học chính là bàn đạp họ cần trước khi nhập cư tới một vùng đất mang văn hóa khác lạ. Trong số đó, những người từng có kinh nghiệm quản lý khi còn ở Ấn Độ sẽ bắt đầu sự nghiệp tại các tập đoàn quốc tế, điều này là dĩ nhiên vì trước đó họ mới chỉ xuất phát từ những công ty gia đình, chiếm hai phần ba số lượng doanh nghiệp trong nước, khó lòng nhảy vọt trong thời gian ngắn.

Lý lịch của các CEO cũng mỗi người một khác. Họ đến từ những vùng miền khác nhau của Ấn Độ: đồng CEO DeutscheBank Anshu Jain đến từ Jaipur; Indra Nooyi - CEO Pepsi và Sundar Pichai - tân CEO Google cùng đến từ Chennai...

Một số nhân vật như Indra Nooyi, Ajay Banga (CEO Mastercard) , Ivan Menezes (CEO Diageo) từng theo học tại Học viện Quản trị Ấn Độ - trường kinh doanh thành lập bởi chính phủ Ấn Độ từ những năm 60 nhằm đào tạo ra những nhà quản lý xuất sắc cho nước nhà.

Nhưng đại đa số những người còn lại thì không: Narayan, Rakesh Kapoor (CEO Reckitt Benckiser) và Nadellay học ngành cơ khí; Ajay Banga (CEO MasterCard) tốt nghiệp kinh tế và kinh doanh. Sundar Pichai từng theo học tại viện công nghệ Kharagpur - một trong những học viện danh giá hàng đầu Ấn Độ. Sau đó ông sang Mỹ, nhận 2 bằng thạc sỹ tại đại học Stanford và Pennsylvania.

Nhưng đều mang điểm chung của người lãnh đạo

Tuy nhiên, hẳn phải có lý do nào đó thì các nhân vật thành công tại những công ty khổng lồ mới có bao gồm nhiều người đến từ Ấn Độ đến thế, thay vì các quốc gia như Brazil, Nga hay Trung Quốc. Câu trả lời đến từ các bài nghiên cứu mang đề tài văn hóa quản trị Ấn Độ.

Quan tâm và yêu quý nhân viên

Theo nghiên cứu của Đại học St. Gallen, Thụy Sĩ, các CEO Ấn Độ thường nghiêng về phong cách "quản trị phối hợp", tức nhân viên cùng tham gia quản lý với cấp trên, từ đó xây dựng được mối quan hệ sâu sắc với cấp dưới.

"Người Ấn Độ xưa nay quen áp dụng những phong cách lãnh đạo thúc đẩy được mối quan hệ tình cảm giữa cấp trên với cấp dưới. Cảm giác được công ty thực sự quan tâm là thứ có sức mạnh khiến nhân viên trung thành sâu sắc hơn cả phần thưởng tài chính", trích trong bài nghiên cứu.

Trong đội ngũ CEO Ấn Độ, không một nhà quản lý nào đi theo phong cách độc tài. Indra Nooyi phát biểu: "Chúng ta cần nhìn thẳng vào nhân viên và nói: "Tôi coi anh là một con người. Tôi biết ngoài PepsiCo, anh còn có cuộc sống khác nên tôi sẽ trọng anh cũng như toàn bộ cuộc sống riêng ấy. Tôi không coi anh như một cỗ máy làm việc cho mình".

Khi Nadella thay thế Steve Ballmer ngồi ghế CEO ở Microsoft, thì vị thế của Nadella cùng sự tín nhiệm của đồng nghiệp dành cho ông là nguyên nhân lớn nhất dẫn đến quyết định thăng cấp quan trọng đó.

Khiêm tốn, kiên trì và hoài bão

Nghiên cứu năm 2007 của trường Đại học Southern New Hampshire có so sánh các nhà quản lý của Ấn Độ và Mỹ. Họ thấy rằng người Ấn khiêm tốn hơn. Không phải ngẫu nhiên mà bức thư đầu tiên gửi cho nhân viên Microsoft của Nadella với tư cách là giám đốc điều hành có nói: "Đây cũng chỉ là một ngày rất khiêm nhường của tôi".

Nghiên cứu cũng cho thấy người Ấn có tầm nhìn xa trông rộng, họ tập trung vào chiến lược dài hạn. Narayen (CEO Adobe) từng nói: “Nếu anh có thể kết nối được mọi điểm giữa những gì anh đang thấy ngày hôm nay và những nơi anh muốn tới, thì như thế là chưa đủ tham vọng và cảm hứng”.
Trong email của mình, Nadella cũng nhắc đến quan điểm tương tự: “Chúng ta cần phải tin tưởng vào những điều không thể và bỏ đi những gì không còn phù hợp”.

Quan trọng nhất, các CEO Ấn Độ rất kiên trì. Phần lớn những cái tên được nhắc tới ở trên đều đã kiên nhẫn trải qua một quá trình thăng tiến lâu dài qua từng cấp bậc trong công ty để học hỏi từ mọi góc độ.

Nooyi tham gia Pepsi vào năm 1994, Jain mới đi làm ở Deutsche Bank vào năm 1995, Menezes đến với Diageo vào năm 1997, Narayen được Adobe nhận vào làm năm 1998, phần thưởng cho 22 năm cống hiến ở Microsoft của Nadella chính là ngai vàng của người lãnh đạo. Pichai cũng đã song hành với Google được 11 năm trước khi đứng ở vị trí của ngày hôm nay.

Đồng cảm, khiêm nhường, kiên nhẫn và có hoài bão chính là những phẩm chất làm nên đội ngũ CEO người Ấn giữa hàng triệu con người thành đạt vượt trội trên toàn thế giới.

(Theo Trí Thức Trẻ/Bloomberg)
Share:

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2015

Từ sàn catwalk tới Bộ trưởng Nhân lực Ấn Độ

Bộ trưởng Bộ Nhân lực xinh đẹp, 39 tuổi của Ấn Độ có một tiểu sử thú vị khi từng là người mẫu, diễn viên, người dẫn chương trình và cũng từng là bồi bàn của hãng McDonald’s.

Smriti Zubin sinh năm 1976, cô là một cựu người mẫu, diễn viên truyền hình, từng tham gia rất nhiều bộ phim dành cho các bà nội trợ. Cô cũng là một nhà sản xuất và sở hữu một công ty giải trí riêng.
Irani sinh ra trong một gia đình trung lưu ở Delhi. Là con cả trong 3 chị em gái, cô phải đi làm từ năm học lớp 10 để đỡ đần kinh tế gia đình. Ngày đó, cô kiếm được 200 rupi mỗi ngày nhờ công việc quảng bá cho một sản phẩm làm đẹp.

Số phận Irani thay đổi từ khi tham gia cuộc thi Hoa hậu Ấn Độ năm 1998. Tuy không đạt giải nhưng cô cũng lọt vào vòng chung kết cuộc thi. Cuối cùng cô quyết định tới Mumbai thử vận may. Để nuôi sống bản thân, ở đây cô làm bồi bàn cho hãng McDonald’s. Vừa đi làm, Irani vừa bắt đầu đi thử vai. Sự nghiệp nghệ thuật của Irani bắt đầu từ đó.

Cô từng dẫn chương trình truyền hình, đóng phim, giành nhiều giải thưởng cho các vai diễn và sản xuất phim dưới danh nghĩa công ty riêng.

Năm 2001, cô kết hôn với doanh nhân Zubin Irani và có 2 đứa con. Cô cũng là mẹ kế của cô con gái riêng của chồng với người vợ trước.

Cô từng dẫn chương trình truyền hình, đóng phim, giành nhiều giải thưởng cho các vai diễn và sản xuất phim dưới danh nghĩa công ty riêng.

Smriti Zubin, người mẫu, Bộ trưởng, Ấn Độ, nữ quyền, phụ nữ
Smriti Zubin có 2 con, 1 trai, 1 gái

Năm 2003, Irani tham gia Đảng Bharatiya Janata (BJP). Năm tiếp theo, cô được bổ nhiệm làm Phó chủ tịch Hội Thanh niên Maharashtra. Cô cũng được bầu là thành viên điều hành ủy ban trung ương của Đảng này. Sự nghiệp của Irani tiếp tục thăng tiến khi trở thành Bí thư Đảng và chủ tịch hội phụ nữ của BJP năm 2010.

Từ tháng 9/2011 tới tháng 5/2014, cô là thành viên của Ủy ban Than và Thép. Tháng 8/2012, cô trở thành thành viên của Diễn đàn nghị viện về Quản lý thiên tai và là thành viên của Ủy ban tư vấn cho Bộ Phát triển đô thị.

Nhìn thấy quyết tâm và phẩm chất lãnh đạo ở người phụ nữ này, cô được bổ nhiệm vị trí Bộ trưởng Bộ Nhân lực vào tháng 5/2014 và trở thành thành viên trẻ nhất Nội các Ấn Độ.

Nhận chức Bộ trưởng Bộ Nhân lực Ấn Độ, Irani đã phải đối mặt với những phản đối từ các Đảng đối lập cũng như truyền thông trong nước. Tranh cãi chủ yếu xoay quanh trình độ học vấn của cô khi mà 2 lần tuyên bố về bằng cấp của Irani lại không thống nhất với nhau. Năm 2004, cô tuyên bố có bằng Cử nhân chuyên ngành Nghệ thuật của ĐH Delhi khóa 1996, nhưng đến cuộc bầu cử năm 2014, Irani lại nói rằng chuyên ngành của cô là Thương mại khóa 1994.

Tranh cãi lại càng nóng lên khi Irani khẳng định cô còn tốt nghiệp ĐH Yale danh tiếng của Mỹ. Cô khẳng định bất cứ ai nghi ngờ khả năng lãnh đạo và chuyện học vấn của cô có thể nộp đơn lên cơ quan luật pháp Ấn Độ để tìm ra sự thật.
Smriti Zubin, người mẫu, Bộ trưởng, Ấn Độ, nữ quyền, phụ nữ
Irani thời trẻ
Smriti Zubin, người mẫu, Bộ trưởng, Ấn Độ, nữ quyền, phụ nữ
Người mẫu thời trẻ và chính trị gia hiện tại
Smriti Zubin, người mẫu, Bộ trưởng, Ấn Độ, nữ quyền, phụ nữ

Smriti Zubin, người mẫu, Bộ trưởng, Ấn Độ, nữ quyền, phụ nữ

Smriti Zubin, người mẫu, Bộ trưởng, Ấn Độ, nữ quyền, phụ nữ

Nguyễn Thảo(dịch)/Vietnamnet

Share:

Trang

Nổi bật

Giới siêu giàu kiếm tiền từ đâu?