Kiến thức chứng khoán - Kinh nghiệm đầu tư chứng khoán

Hiển thị các bài đăng có nhãn hàng hóa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hàng hóa. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 5 tháng 1, 2016

Xu hướng đầu tư 2016: Kim loại thất sủng, công nghệ lên ngôi

Cổ phiếu của các doanh nghiệp có liên quan đến ngành năng lượng và các thị trường mới nổi đã tụt sau S&P 500 tới hơn 50% trong 2 năm qua.

http://www.blogchungkhoan.com/2015/09/mo-tai-khoan-tu-van-au-tu-chung-khoan.html#.VouyoE-fesW

Đã có 3 làn sóng đầu tư lớn của doanh nghiệp trong 2 thập niên qua. Đầu tiên là thời kỳ bùng nổ dotcom 1997-2001 khi dòng tiền ồ ạt đổ vào việc xây dựng các mạng lưới điện thoại di động. Sau đó là cơn sốt đầu tư trên thị trường mới nổi giai đoạn 2003-2010, khi các doanh nghiệp phương Tây đã rót khoảng 2.000 tỉ USD vào các nhà máy và các cơ sở sản xuất khác tại những quốc gia như Trung Quốc và Ấn Độ. Giai đoạn 2005-2013 là cơn khát đối với hàng hóa, một phần thúc đẩy bởi nhu cầu lớn từ thị trường Trung Quốc. Các công ty năng lượng và kim loại trên thế giới đã bỏ ra 6.000 tỉ USD khai thác tài nguyên ở những vùng xa xôi của Úc và khoan dầu tại bang North Dakota (Mỹ) và tìm sâu dưới biển của Brazil.

Cơn bùng nổ dotcom đã xì hơi, các thị trường mới nổi giờ đang trong tình cảnh chông chênh, còn giá cả hàng hóa đã giảm mạnh trong năm qua. Vậy giờ các công ty sẽ đầu tư vào đâu? Một nghiên cứu mới của Hugo Scott-Gall, nhà nghiên cứu tại Goldman Sachs, đã phân tích số liệu về chi phí đầu tư cơ bản tại hơn 2.500 doanh nghiệp trên khắp thế giới và phát hiện một sự phân hóa đáng ngạc nhiên giữa các ngành.

Theo đó, các công ty năng lượng, khai thác mỏ và hóa chất dự kiến sẽ giảm mạnh ngân sách dành cho đầu tư cơ bản tới 20-50%. Các công ty bất động sản cũng đang cắt giảm, một phần phản ánh cơn sốt xây dựng tại Trung Quốc đã chấm dứt. Điều đó có tác động rất lớn đến các công ty trong ngành tư liệu sản xuất, chuyên cung cấp trang thiết bị, máy móc cho các ngành nói trên. Chẳng hạn, Caterpillar, chuyên sản xuất máy đào được sử dụng bởi các công ty khai thác mỏ và xây dựng, dự kiến đầu tư cơ bản trong năm 2016 sẽ giảm phân nửa mức của năm 2012.

Ngược lại, các doanh nghiệp internet, phần mềm và các công ty công nghệ khác lại tăng cường chi tiêu, với ngân sách dự kiến sẽ phình to thêm ít nhất 25%. Trong khi một số công ty công nghệ thuê năng lực xử lý và lưu trữ dữ liệu trên đám mây thì một số công ty khác, trong đó có cả các nhà cung cấp dịch vụ đám mây, lại đẩy mạnh đầu tư vào phần cứng. Trong năm 2016, tổng chi phí đầu tư cơ bản của cả Google và Apple được dự kiến là 24 tỉ USD, gần bằng ngân sách 28 tỉ USD của Tập đoàn Exxon.
Xu huong dau tu 2016: Kim loai that sung, cong nghe len ngoi
Tăng/giảm đầu tư cơ bản của thế giới

Nhìn bức tranh tổng thể, chi tiêu cơ bản của doanh nghiệp trên toàn cầu sẽ giảm 15% vào năm 2017 (tính bằng USD). Nếu tính đến việc đồng bạc xanh tăng mạnh kể từ năm 2014, mức giảm sẽ chỉ khoảng 5%. Con số này đã loại trừ chi tiêu vào lĩnh vực nghiên cứu và phát triển (R&D). Đáng chú ý là chi tiêu vào R&D đang tăng rất nhanh. Tại Mỹ, chẳng hạn, đầu tư vào xây dựng nhà máy suy giảm nhưng bù lại là chi tiêu vào phần mềm và R&D tăng mạnh.

Trong số các ngành mà Goldman nghiên cứu, 22 ngành được dự báo sẽ giảm ngân sách (tính bằng USD) và 12 ngành dự kiến sẽ tăng chi tiêu. Tốp 22 công ty chi tiêu nhiều nhất vào R&D gồm các công ty như Samsung, Roche, Novartis và Microsoft chiếm tới 25% chi tiêu R&D toàn cầu của các doanh nghiệp niêm yết, theo Bloomberg. Với bức tranh này, có vẻ như giới doanh nghiệp đang đi vào giai đoạn đình đốn, khi chỉ có vài điểm nóng về đầu tư và tăng trưởng.

Vì thế, các nhà đầu tư có thể hy vọng rằng một nhóm các công ty mà xem công nghệ là xương sống và có đầu tư mạnh sẽ chinh phục các thị trường mới và gia tăng lợi nhuận nhanh hơn các công ty còn lại. Những người ủng hộ ở Thung lũng Silicon rất háo hức mỗi khi các doanh nghiệp công nghệ “tiết lộ” một lĩnh vực bành trướng mới nào đó, như đồng hồ thông minh, xe tự lái, máy bay không người lái phục vụ việc giao hàng...

Tuy nhiên, lịch sử cho thấy bất cứ lúc nào có một quan điểm gần như thống nhất về việc đầu tư vào cái gì thì thảm họa lại xảy ra khi các doanh nghiệp trong những ngành đó không còn giữ vững được nguyên tắc chi tiêu. Một ví dụ là cổ phiếu của các doanh nghiệp phương Tây có hoạt động liên quan đến ngành năng lượng và đến các thị trường mới nổi đã tụt sau chỉ số S&P 500 tới hơn 50% trong 2 năm qua.

Trong năm 2016, bức tranh sẽ rõ ràng hơn về việc liệu dòng vốn đổ mạnh vào các ngành dựa vào công nghệ sẽ phản ánh một thay đổi lớn trong cách mà nền kinh tế hoạt động, hay nó chỉ là triệu chứng của một môi trường đình đốn, nơi mà các cơ hội bị thổi phồng quá mức.
Nhịp Cầu Đầu Tư/The Economist 
Share:

Thứ Ba, 3 tháng 11, 2015

Quyết định táo bạo của tỷ phú Chanchai

Ngày 20/10/2015, các thành viên của câu lạc bộ golf Wentworth Club tại Surrey (Anh) được thông báo về việc phí gia nhập sẽ tăng từ 15.000 bảng Anh lên 125.000 bảng Anh (khoảng 192.000 USD). Như vậy, mức phí này đã tăng 833%, biến Wentworth Club trở thành một trong những câu lạc bộ golf đắt đỏ nhất thế giới. Có thể nói, đây là quyết định táo bạo mới nhất của Chanchai Ruayrungruang, chủ sở hữu Wentworth, trong chặng hành trình dài của mình.

http://www.blogchungkhoan.com/2015/09/mo-tai-khoan-tu-van-au-tu-chung-khoan.html#.VjhG126fdFp
Doanh nhân người Thái gốc Trung Quốc Chanchai Ruayrungruang có giá trị tài sản cá nhân vào khoảng 1,97 tỷ USD (theo Forbes). Ông được biết đến là người sáng lập và Chủ tịch công ty tư nhân Reignwood Group, một doanh nghiệp đa quốc gia chuyên cung cấp hàng hóa và dịch vụ cao cấp, sở hữu Trung tâm Reignwood, sân golf Pine Valley cùng chuỗi văn phòng, khách sạn tại trung tâm Bắc Kinh. 

Đồng thời, Reignwood Group là nhà phân phối độc quyền thức uống năng lượng Red Bull ở Trung Quốc. Năm 2014, Công ty đã mở rộng danh mục đầu tư bất động sản quốc tế của mình với các giao dịch lên tới 500 triệu USD cho bất động sản ở London và đảo Hawaii.

Sinh ra trong một gia đình nghèo ở tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc, Chanchai Ruayrungruang và gia đình chuyển đến Thái Lan từ khi ông còn nhỏ. Tại đây, Chanchai thành lập Công ty Reignwood năm 1984, với hoạt động ban đầu chỉ xoay quanh du lịch, thương mại tổng hợp và bất động sản. 

Qua thời gian, Reignwood đã phát triển thành một công ty đa quốc gia nắm giữ các khoản đầu tư vào y tế và chăm sóc sức khỏe, công nghiệp xanh, mỏ, năng lượng, hàng không, dịch vụ tài chính, hàng tiêu dùng, dịch vụ cao cấp và bất động sản. 

Năm 1990, khi đã có những thành công nhất định, Chanchai bắt đầu đầu tư tại Trung Quốc và mở rộng ra một số khu vực trên thế giới. Mặc dù Reignwood có các thương vụ kinh doanh trong lĩnh vực năng lượng, bất động sản, cho thuê tài chính và một số ngành công nghiệp khác, song Công ty được biết đến nhiều nhất tại Trung Quốc nhờ vào việc phân phối nước uống tăng lực Red Bull. Theo trang web của công ty, Red Bull Trung Quốc có doanh thu năm 2014 lên tới 20 tỷ nhân dân tệ (32 triệu USD).

Năm 1998, Chanchai bắt đầu xây dựng Công viên giải trí Wonderland, một phiên bản của của Disneyland, ngay gần Bắc Kinh, tuy nhiên dự án này sau đó đã buộc phải tạm dừng. Hai năm sau, Chanchai đã xây dựng khu du lịch lớn nhất Trung Quốc mang tên Pine Valley Resort ở Bắc Kinh. Đây là một khu nghỉ dưỡng cao cấp nhằm phục vụ cho các đối tượng giàu có. Năm 2009, Pine Valley Resort được đánh giá là có chất lượng hàng đầu Trung Quốc.

Reignwood mua lại sân golf Wentworth trong tháng 9/2014 với giá 135 triệu bảng Anh (219 triệu USD). Công ty sau đó đã đầu tư thêm hàng triệu bảng Anh để cải thiện cơ sở hạ tầng và nâng cao chất lượng dịch vụ. Việc Chanchai nâng phí tại Wentworth có lẽ không quá bất ngờ, bởi vị tỷ phú này muốn sở hữu các sân golf với đẳng cấp khác biệt.

Chanchai hiện đang sở hữu câu lạc bộ Reignwood Pine Valley Golf, tại vùng ven Bắc Kinh, gần Vạn lý trường thành. Đây là một trong những câu lạc bộ golf chỉ dành cho các thành viên thân thiết đầu tiên của Trung Quốc và mức phí tổi thiểu để tham gia là 250.000 USD. Theo một báo cáo của Sở thể thao Bắc Kinh vào năm 2009, danh sách các thành viên của câu lạc bộ này bao gồm những “ngôi sao sáng” như cựu Thủ tướng Thái Lan Thaksin Shinawatra, các tỷ phú giàu có, giới chính khách và một số ngôi sao giải trí...

Ngoài Trung Quốc, Chanchai còn đầu tư vào nhiều nơi trên thế giới, nổi bật là tại Singapore, Mỹ, Canada... Reignwood Group của Chanchai đã được Nữ hoàng Anh khen ngợi bởi những đầu tư vào Anh, đánh dấu mối quan hệ gắn kết trong kinh doanh và văn hóa giữa Trung Quốc và Vương quốc Anh.
Share:

Thứ Hai, 24 tháng 8, 2015

Bài học đầu tư: "Bán tháng Năm, nằm tháng Tám"?

Trong năm 2015 này, xem ra quyết định đầu tư hợp lý nhất là bán sạch mọi thứ vào tháng Năm rồi cứ thế đi chơi suốt cả mùa hè. 

"Bán tháng Năm, nằm tháng Tám" (dịch từ câu tiếng Anh 'Sell in May and go away') là một lời khuyên mà giới đầu tư chứng khoán quốc tế hay dành cho những người thích đi nghỉ hè: Bán hết mọi thứ trong danh mục đầu tư vào tháng 5, rồi cứ thế mà an tâm đi nghỉ.

Xem ra trong năm nay, lời khuyên này đã ứng nghiệm gần như 100%, khi mà từ cuối tháng Năm đến nay một loạt chỉ số quan trọng đã gần như không tăng trưởng hoặc tụt dốc thảm hại.

Chỉ số chứng khoán Mỹ, Âu, Anh và Nhật hầu như không tăng suốt mấy tháng liền và đang trên đà đi xuống - Ảnh: Quartz
 Chứng khoán Trung Quốc, giá dầu, giá đồng và chỉ số hàng hóa GS đồng loạt rủ nhau đi xuống - Ảnh: Quartz
Nguồn Quartz/ Nhịp Cầu Đầu Tư
Share:

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2015

Hàn Quốc muốn xây chợ đầu mối khổng lồ tại Việt Nam

Sau khi chỉ ra “tử huyệt” của nông sản Việt Nam, Tổng Thư ký Phòng Thương mại Hàn Quốc tại Việt Nam cũng cho biết phía Hàn Quốc đang đề xuất xây dựng một trung tâm chợ đầu mối khoảng 300ha tại Hà Nội. Quy mô này lớn gấp 6 lần chợ Garak – chợ đầu mối hiện đại nhất thủ đô Seoul.
Mặc dù là một trong những mặt hàng có lợi thế nhất trong Hiệp định Thương mại Tự do Việt Nam – Hàn Quốc (VKFTA), nhưng nông sản Việt Nam có một điểm bất lợi, theo ông Hongsun - Tổng Thư ký Phòng Thương mại Hàn Quốc tại Việt Nam (Korcham), là Việt Nam chưa có một chợ đầu mối hiện đại – nơi tập trung nông sản của cả nước để đấu giá và bán lẻ, phân phối đi các nơi.

Tận dụng cơ hội này, ông Hongsun, cho biết một số tập đoàn Hàn Quốc đang đề xuất hợp tác với Chính phủ Việt Nam xây dựng một trung tâm chợ đầu mối hiện đại.

Mô hình chợ đầu mối này phải ở quy mô 200 - 300 ha, đi cùng với các khu chức năng khác để cho hệ thống phát triển như khách sạn dành cho thương nhân mua sắm và những nông dân đến bán hàng, một trung tâm thương mại không chỉ dành cho 100% bán buôn mà còn bán lẻ... cùng rất nhiều khu chức năng khác. Mô hình đầu tiên tại Việt Nam phải làm như thế thì chúng tôi cho rằng mới có thể thành công” – ông Hongsun cho biết.

* Trung tâm đầu mối phía Hàn Quốc đề xuất dự định sẽ xây ở đâu và bao giờ sẽ xây?

Dự án chợ đầu mối hiện vẫn đang trong quá trình làm thủ tục. Chủ trương lãnh đạo Việt Nam đã đồng ý, nhưng về mặt thực tế còn rất nhiều vấn đề phức tạp vì đây không phải là một tòa nhà nhỏ, mà là diện tích khá rộng. Chúng tôi đang thực hiện khảo sát, tuy chưa xác định rõ ràng nhưng địa điểm xây sẽ nằm trong địa bàn Hà Nội.

* Hàn Quốc xây dựng mô hình chợ đầu mối như thế nào?

Chợ đầu mối Hàn Quốc là mô hình rất phát triển và hiện đại. Mô hình chợ đầu mối không dừng lại ở một cái chợ bình thường với diện tích một vài ha, mà đi cùng với nó là các chức năng ICT, tức công nghệ - thông tin và truyền thông, và đi kèm hệ thống đấu giá. Các sản phẩm thì có xuất xứ tại Việt Nam, cũng có thể đầu mối ở tại cả Seoul, Bắc Kinh hoặc Tokyo.

Hệ thống đấu giá giúp chúng ta quyết định giá cả theo thị trường, theo cung cầu.
Hiệu quả của mô hình này là tập trung hết các sản phẩm nông nghiệp, sau đó phân loại sản phẩm: Các sản phẩm tốt thì chuẩn bị các công đoạn tiếp theo để xuất sang nước ngoài, sản phẩm bình thường có thể để lưu thông ở siêu thị, chợ truyền thống; những sản phẩm khó để được lâu như cà chua có thể phân phối tới các nhà máy làm tương cà.

Đây là cách mạng trong nông nghiệp. Nếu ngày xưa chỉ đơn thuần là cách mạng về sản lượng, thì giờ là cách mạng trong phân phối hàng hóa.

Chi phí phân phối hàng hóa của Việt Nam khá đắt so với các nước tiên tiến khác. Trong khi ở các nước tiên tiến, chi phí logistics vào khoảng 10%, chi phí này ở Việt Nam là hơn 20%, tức tôi mua 1 sản phẩm giá 100 USD thì mất tới 20 USD cho vận chuyển. Điều đó rất bất lợi cho người tiêu dùng và người sản xuất. Việc cải thiện phân phối hàng hóa sẽ tạo điều kiện cho năng lực cạnh tranh của sản phẩm nông nghiệp Việt Nam.

Bây giờ, chợ đầu mối của Việt Nam chỉ là Long Biên hoặc một số chợ nhỏ khác, trong đó đa số sản phẩm không biết nguồn gốc, xuất xứ ở đâu. Người bán hàng mở thùng hàng rồi bán lẻ bên ngoài chứ người tiêu dùng không thể biết đấy là sản phẩm an toàn hay không. Nhưng ở mô hình chợ đầu mối hiện đại, phải đưa ra được xuất xứ của sản phẩm đó ở đâu, để đảm bảo chất lượng sản phẩm và an toàn cho người dùng.

* Hiện Hàn Quốc có bao nhiêu chợ đầu mối?

Seoul có vài chợ như vậy. Trong đó, Garak là mô hình chợ đầu mối phát triển nhất, hiện đại nhất và thành công nhất của cả thế giới. 50% tổng sản lượng của Garak đáp ứng nhu cầu tiêu dùng cho dân Seoul, 50% sản lượng còn lại sẽ đưa tới các cơ quan hải quan hàng ngày để kiểm dịch ngay tại chỗ. Chúng ta có thể truy ra sản phẩm ấy từ đâu đến và có an toàn hay không.

* Quy mô chợ đầu mối sắp xây ở Hà Nội so với các chợ đầu mối ở Hàn Quốc thế nào?

Quy mô các chợ đầu mối Hàn Quốc chưa đủ lớn. Những năm 1970s, chúng tôi chưa hình dung chợ đầu mối sẽ lớn lên bao nhiêu. Còn bây giờ, quy mô chợ đầu mối Hàn Quốc là 58 ha, nhưng chúng tôi rất hối hận vì không giữ được nhiều đất xung quanh. Nếu xây tại Việt Nam, quy mô chợ phải khoảng 200 - 300 ha. Bởi chỉ riêng chợ đầu mối không có tác dụng nhiều, mà phải đi cùng với các khu chức năng khác để cho hệ thống phát triển như khách sạn dành cho thương nhân mua sắm và những nông dân đến bán hàng, một trung tâm thương mại không chỉ dành cho 100% bán buôn mà còn bán lẻ... cùng rất nhiều khu chức năng đi cùng mới thành công.

Mô hình đầu tiên tại Việt Nam phải làm như thế thì chúng tôi cho rằng mới có thể thành công được.

* Với quy mô lớn như vậy, doanh nghiệp Hàn Quốc nào sẽ tham gia đầu tư dự án?

Đầu tư dự án này không chỉ là một công ty mà cần sự phối hợp với Tổng Công ty Nhà nước, và một số công ty tư nhân. Đây không đơn giản là một tòa chung cư hay một cái chợ, mà là một cái chợ khổng lồ. Chính vì thế, dự án phải được sự hợp tác giữa Chính phủ Việt Nam và Chính phủ Hàn Quốc. Dự án không chỉ đơn thuần là đầu tư tư nhân vì xây dựng chợ đầu mối là một thiết kế công cộng, vì vậy phải có hỗ trợ của Nhà nước, đặc biệt của Chính phủ Việt Nam mới có thể thành công được.

Bây giờ, một vài tổng công ty về nông nghiệp, một số tập đoàn nông nghiệp của Chính phủ Hàn Quốc và một số công ty tư nhân đang tham gia chuẩn bị dự án này.

* Xin cảm ơn ông!
Theo Trí Thức Trẻ
>> Tại sao Hàn Quốc phát triển rực rỡ còn Việt Nam thì không?


Share:

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014

Tại sao giá cả hàng hóa cơ bản lại giảm?

Tại sao trong thời gian gần đây, giá của không chỉ dầu lửa mà các loại hàng hóa cơ bản nói chung đều giảm? Trong bài phân tích này, tác giả đưa ra cách lý giải dựa trên chính sách tiền tệ của Mỹ.

Suy trầm trên toàn thế giới?

Giá dầu đã giảm mạnh 40% kể từ tháng 6 – tin tốt cho các nước nhập khẩu dầu mỏ, nhưng lại là tin xấu đối với Nga, Venezuela, Nigeria, và các nước xuất khẩu dầu khác. Một số người cho rằng dầu sụt giá là do sự bùng nổ năng lượng đá phiến của Mỹ. Những người khác lại cho là do OPEC thất bại trong việc đạt được thỏa thuận về hạn chế nguồn cung.
Share:

Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2014

Cách kiếm tiền khi giá dầu giảm

Làm cách nào mà một nhà đầu tư đặt cược vào giá dầu có thể kiếm tiền khi giá dầu thô giảm tới 18% chỉ trong 1 tháng? Câu trả lời là bằng cách đồng thời đặt cược vào đồng USD. Đó là cách làm của Andrew J. Hall, nhà đầu tư vốn nổi tiếng thế giới 
Andrew J. Hall, nhà đầu tư vốn nổi tiếng vì đã dự báo chính xác về những biến động lớn trên thị trường, đã chứng kiến lợi suất thu được từ quỹ đầu cơ hàng hóa của ông tăng 1% trong tháng 11. Hall hiện đang rời khỏi chức vụ CEO của Phibro LLC, công ty giao dịch hàng hóa 100 tuổi hiện thuộc sở hữu của Occidental Petroleum Corp., để tập trung vào quỹ đầu tư của riêng mình.


Nhà đầu tư 64 tuổi nhận được mức lợi suất bất ngờ nhờ đặt cược vào đồng bạc xanh và kịp thời bán các hợp đồng phái sinh dầu thô ngay trước khi dầu rớt giá mạnh. 
Trong lá thư gửi tới nhà đầu tư hôm 1/12, ông vẫn nhận định rằng trong dài hạn dầu sẽ tăng giá và cuộc cách mạng dầu đá phiến ở Mỹ đã bị thổi phồng quá mức. Hall dự đoán giá dầu sẽ giảm xuống mức 50 USD/thùng trước khi hồi phục trong 6 tháng đầu năm 2015.
Hall nhận định Saudi Arabia đã hành động đúng đắn khi quyết định không cắt giảm sản lượng sau cuộc họp của OPEC hồi tháng trước. Nguồn cung trên thị trường đang dồi dào quá mức, khiến bất cứ nỗ lực nào nhằm bình ổn giá ở mức 90 USD/thùng đều trở nên “ngu ngốc”.
Ông cho rằng trong những năm gần đây thế giới đã đầu tư quá nhiều để đẩy tăng sản lượng, đặc biệt là ở Mỹ - nơi các nhà sản xuất có thể khoan giếng bằng những đồng tiền đi vay với chi phí thấp. Ông cũng thường xuyên nhận định bong bóng dầu sẽ đổ vỡ sớm hơn so với dự đoán. 


Với tư cách là CEO của Phibro, Hall nổi danh trong cuộc khủng hoảng 2009 nhờ nhận được mức lương 9 con số khi Phibro vẫn thuộc sở hữu của Citigroup Inc. Trước khi Occidental mua lại Phibro, công ty này có lãi trong mọi năm tài chính kể từ năm 1997. 
Trong quá khứ, chiến lược của Hall là mua vào các hợp đồng tương lai với mức giá thấp hơn giá hiện tại bởi ông tin rằng giá chắc chắn sẽ tăng. Hồi tháng 2, giá dầu WTI giao tháng 12/2019 ở mức 76 USD/thùng trong khi mức giá trên thị trường là 100 USD/thùng. Đến tháng 7, các hợp đồng giao năm 2019 được bán với giá 88 USD/thùng, tức tăng 16%. 



Tuy nhiên, đến tháng 8 và tháng 9, Hall tuyên bố sẽ cắt giảm rủi ro và bán một lượng lớn các hợp đồng dầu mỏ tương lai. Với dầu WTI hiện ở mức giá 62,53 USD/thùng, Hall đã thắng lớn. 
Khi giá dầu giảm, ông đầu tư vào đồng USD. Trong khi giá dầu lao dốc không phanh và chạm đáy thấp nhất 5 năm, chỉ số Bloomberg Dollar Spot Index đã tăng giá so với 10 đồng tiền chủ chốt khác và tăng tổng cộng 15% trong tháng 11.
Là một trong những công ty giao dịch hàng hóa có lịch sử lâu đời, Phibro giúp hình thành nên thị trường giao dịch dầu mỏ hiện đại với hơn 2.000 nhân viên hoạt động trên toàn thế giới. Năm 1981, công ty này đã phát triển đến mức đủ lớn để mua lại ngân hàng đầu tư Salomon Brothers.
 
Được thành lập năm 1901 với cái tên Philipp Brothers và tập trung giao dịch các loại kim loại và hóa chất, Phibro bắt đầu bước vào thị trường dầu mỏ từ năm 1973, khi lệnh cấm vận dầu mỏ áp đặt lên Arab khiến giá dầu tăng cao và buộc các công ty lọc dầu Mỹ phải tìm kiếm nguồn cung khác. 

>> Mở tài khoản chứng khoán - Tư vấn đầu tư chứng khoán - Ủy thác đầu tư
Theo Infonet
Share:

Thứ Hai, 24 tháng 11, 2014

Bloomberg: Nhiều người Việt giàu lên nhờ hạt tiêu

Khi những người sản xuất khác đang đau đầu vì giá hàng hóa giảm, từ dầu thô, sắt cho đến đậu tương, người trồng hạt tiêu Việt Nam lại đang phất lên.

Giá hạt tiêu đen thế giới hiện ở mức 9 USD một kg, gần gấp 5 so với một thập kỷ trước. Trong khi đó, hạt tiêu trắng lên gần gấp 3, ở 13 USD, theo Hội đồng Hạt tiêu quốc tế. Lượng tiêu thụ đã vượt cung suốt 8 năm qua, do nhu cầu gia vị tăng khi người châu Á ngày càng tiêu thụ nhiều thịt, ông Greg Estep - Giám đốc mảng rau và gia vị toàn cầu tại Olam International (Singapore) cho biết.

Quy mô thị trường xuất khẩu hạt tiêu toàn cầu đã tăng lên 2,5 tỷ USD. Sản lượng tại Việt Nam tăng 15 lần trong 2 thập kỷ qua, vượt Ấn Độ thành nhà cung cấp hạt tiêu lớn nhất thế giới, Tổ chức Nông Lương Liên hợp quốc (FAO) cho biết.

"Tôi đến mảnh đất này với hai bàn tay trắng. Nhưng thu nhập nhờ hạt tiêu đã giúp tôi nuôi cả gia đình, mua xe máy và xây nhà", anh Nguyen Van Thanh (54 tuổi) - một nông dân trồng hạt tiêu tại Dắk Lắk cho biết.
Công nhân đang lọc hạt tiêu tại một nhà máy ở Hà Nội. Ảnh: Bloomberg
Thanh hiện thu hoạch khoảng 4,5 đến 5 tấn hạt tiêu mỗi năm trên 1,5 hecta đất tại Tây Nguyên. Anh bán được với giá 190.000 đồng mỗi kg, gấp hơn 9 lần chi phí sản xuất.
Share:

Trang

Nổi bật

Giới siêu giàu kiếm tiền từ đâu?