Kiến thức chứng khoán - Kinh nghiệm đầu tư chứng khoán

Hiển thị các bài đăng có nhãn người Đức. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn người Đức. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 2 tháng 3, 2017

Giới siêu giàu kiếm tiền từ đâu?

Hiện thế giới có khoảng 200.000 người siêu giàu (tài sản trên 30 triệu USD) với tổng tài sản 27,7 nghìn tỷ USD trong đó 83% tài sản do các tỷ phú Mỹ, Đức và Nhật Bản nắm giữ.

Anh và Trung Quốc cũng là 2 quốc gia có nhiều cá nhân siêu giàu, theo khảo sát của công ty Wealth-X tại Singapore. Với việc ngày càng giàu lên, một ngày nào đó, tổng tài sản của giới siêu giàu tại các nước như Trung Quốc, Ấn Độ có thể vượt Mỹ. 

1. Mỹ

Số người siêu giàu năm 2013: 65.505 Tăng so với năm 2012: 8,7%
Tổng tài sản: 9 nghìn tỷ USD




Nhiều năm qua, Mỹ luôn được coi là quốc gia có số người siêu giàu nhiều nhất thế giới. Số tài sản của giới siêu giàu Mỹ chủ yếu tập trung ở thế hệ thứ nhất và hình thức gia đình kiểm soát, David Friedman, chủ tịch kiêm đồng sáng lập Wealth-X cho biết.

Trong số này có tỷ phú Bill GatesWarren Buffett – những tỷ phú sáng lập công ty từ hai bàn tay trắng và cũng là những người đạt được nhiều thành quả nhất.

Ông Friedman cho biết, nhìn chung, giới siêu giàu Mỹ chủ yếu hoạt động trong ngành công nghệ, tài chính, đặc biệt là quỹ phòng hộ. Người giàu nhất bang Texas giàu lên nhờ kinh doanh dầu và khí đốt trong khi người giàu nhất California là nhờ kinh doanh dịch vụ truyền thông và giải trí.

Số người siêu giàu của Mỹ được dự báo sẽ tiếp tục tăng một phần nhờ nền kinh tế đa dạng và khả năng hấp dẫn những cá nhân tài giỏi. “Khả năng thu hút nguồn lực tri thức toàn cầu vào Mỹ là nhân tố chính trong sự thành công của nước này”, ông Friedman nói. 

2. Đức

Số người siêu giàu năm 2013: 58.065
Tăng so với năm 2012: 13%
Tổng tài sản: 7,6 nghìn tỷ USD




Đức được coi là điểm sáng duy nhất khi hầu hết các nước khu vực đồng euro đều phải đối phó với suy thoái kinh tế suốt 2 năm qua. Đó cũng là lý do tại sao số người siêu giàu tại Mỹ tăng nhanh hơn bất cứ quốc gia châu Âu nào.

Tài sản của giới siêu giàu chủ yếu từ lĩnh vực xuất khẩu, Sigrid Seibold, giám đốc điều hành công ty quản lý tài sản Accenture tại New York cho biết. Đức hiện là nước xuất khẩu lớn thứ 3 thế giới và có thể sớm trở thành lớn thứ 2 thế giới.

Một trong những điểm khác biệt lớn nhất giữa Đức và Mỹ đó là tài sản của người giàu Đức tăng từ từ. “Ở Đức, người ta thường đi theo con đường nghề nghiệp lâu dài trong khi ở Mỹ linh hoạt hơn người ta muốn thử cái gì đó khác lạ”, Seibold nói.

Người Đức cũng luôn là những người tiết kiệm hơn ở các nước khác, điều này giúp họ tích trữ được của cải. Tỷ lệ tiết kiệm cá nhân của người Đức (thu nhập tiết kiệm được so với thu nhập khả dụng) là 10%, trong khi Mỹ là 3,9%, Anh là 5,4%.

Tài sản của người giàu Đức chủ yếu từ ngành sản xuất. Một trong những người giàu có nhất nước Đức là bà Susanne Klatten với tài sản 14,3 tỷ USD, một phần từ cổ phần trong tập đoàn sản xuất xe hơi BMW. 

3. Nhật Bản

Số người siêu giàu năm 2013: 14.270
Tăng so với năm 2012: 3,8%
Tổng tài sản: 6,6 nghìn tỷ USD




Bất chấp gần 2 thập kỷ gần như không tăng trưởng, Nhật Bản vẫn là nước có nhiều người siêu giàu thứ 3 thế giới. Nếu như ở nhiều nước khác, giới giàu có phất lên nhờ chứng khoán thì giới giàu Nhật Bản không chuộng chứng khoán, David Wilson, chuyên gia quản lý tài sản tại công ty tư vấn Capgemini cho biết.

Một nửa số tài sản của giới siêu giàu Nhật Bản dưới dạng tiền mặt do đó không chịu ảnh hưởng bởi những biến động thị trường trong nước.

Nếu chương trình cải cách kinh tế của Thủ tướng Shinzo Abe có hiệu quả thì phương thức làm giàu của người Nhật Bản có thể thay đổi. “Chúng tôi nhận thấy thị trường sẽ đi lên… Cải cách có thể giúp tài sản của người giàu tăng hơn nữa”, ông Freidman nói. 

4. Anh

Số người siêu giàu năm 2013: 10.910
Tăng so với năm 2012: 3,8%
Tổng tài sản: 1,3 nghìn tỷ USD




Qua nhiều thế kỷ, người Anh tích lũy được một khối tài sản lớn. Tuy không ai biết chính xác bao nhiêu của cải đã được truyền từ thế hệ này cho thế hệ khác và số tiền mà người Anh kiếm ra trong thời đương đại nhưng Friedman cho rằng, ở Anh có nhiều cái gọi là “tiền cổ” hơn là Mỹ.

Tài sản của giới giàu Anh thời nay chủ yếu tạo ra nhờ lĩnh vực tài chính, ngân hàng. London là thành phố có số người siêu giàu nhiều nhất châu Âu. “Khi kinh tế toàn cầu tiếp tục phục hồi, chúng tôi cho rằng số người giàu ở Anh sẽ tiếp tục tăng. Kinh tế là động lực lớn đối với ngành tài chính Anh do đó nó cũng hưởng lợi từ đà phục hồi chung của kinh tế”, ông Friedman nhận định. 

5. Trung Quốc

Số người siêu giàu năm 2013: 10.675
Giảm so với năm 2012: 5,1%
Tổng tài sản: 1,5 nghìn tỷ USD



Mặc dù số người siêu giàu Trung Quốc có xu hướng giảm do thị trường chứng khoán năm 2013 đi xuống, nhưng theo xu thế dài hạn, Trung Quốc có thể trở thành nước giàu thứ 2 hoặc thứ 3 thế giới chỉ trong 2 năm nữa. Với việc GDP Trung Quốc tiếp tục tăng nhanh hơn các nước phát triển, ông Friedman dự báo, số người siêu giàu Trung Quốc sẽ nhiều hơn tất cả các nước châu Âu vào năm 2017, và vượt Mỹ vào năm 2025.

Chủ yếu trong số này là triệu phú tự thân, ông Seibold cho biết. Nhiều người làm trong lĩnh vực sản xuất và xuất khẩu, hoặc trong lĩnh vực dịch vụ tài chính, công nghệ. Trong hầu hết thập kỷ trước, GDP của Trung Quốc tăng với tốc độ 2 con số.

Ngoài tăng trưởng kinh tế, giá bất động sản tăng vọt cũng là yếu tố hỗ trợ giới siêu giàu ở nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới. Giai đoạn từ năm 2000 đến 2010, giá mỗi mét vuông đất tại Bắc Kinh tăng khoảng 180%, theo hãng nghiên cứu kinh tế BBVA.

Tài sản của người giàu chủ yếu tạo ra nhờ quan hệ kinh doanh với chính quyền để có được các hợp đồng lớn. “Ở đây muốn thành công bạn phải biết cách tiếp cận doanh nghiệp nhà nước và các cơ quan chính phủ”, ông Friedman nói.



Một trong những người giàu nhất Trung Quốc là nhà sáng lập kiêm giám đốc điều hành tập đoàn Baidu, ông Robin Li với tài sản 11,1 tỷ USD, theo Forbes.

>> Thói quen tằn tiện của giới siêu giàu  

Theo Fica

Share:

Thứ Ba, 4 tháng 10, 2016

Bố mẹ Việt Nam đừng cố nuôi con hoàn hảo, hãy học cách thức dạy con này của người Đức

Khác với Việt Nam, phụ huynh Đức coi trọng tính tự lập và xây dựng trách nhiệm cho trẻ từ khi còn nhỏ, họ cho phép con làm những việc mà chẳng đứa trẻ Việt nào được làm.

Mỗi quốc gia có phong tục, tập quán khác nhau và tất nhiên là cách dạy con cái cũng không hề tương đồng. Tại Việt Nam, những bậc phụ huynh Việt thường coi con cái là số 1 chính vì thế cách chăm sóc, chiều chuộng con cũng không giống như các quốc gia còn lại. Mặc dù vậy, đây không phải là điều lúc nào cũng tốt với trẻ nhỏ, cách thức dạy con của người Đức phía dưới đây có thể đáng để thử nghiệm.

Tại Đức, có thể mọi người ít gặp cảnh tượng bố mẹ bế rồi cưng nựng con như ở Việt Nam, họ có cuộc sống rất riêng biệt và con cái như một thành viên gia đình đích thực, các bé cùng tham gia vào các hoạt động của bố mẹ chứ không phải một "thiết bị" thu hút sự chú ý. Các cặp cha mẹ Đức thoải mái uống cà phê, chơi đùa cùng nhau và để mặc con cái làm những gì chúng muốn.


Cha mẹ Đức tập cho con cái tự lập từ khi còn rất nhỏ.

Lý do dễ hiểu vì người Đức tôn trọng sự độc lập và trách nhiễm của mỗi cá nhân, cha mẹ người Đức không để mặc con làm gì mình thích, họ tin tưởng ở con cái mình và cho chúng được phát triển theo những cách mà chúng trải nghiệm với cuộc sống.

Ngoài đặc điểm trên, những vị phụ huynh Đức còn có những cách thức dạy con vô cùng độc đáo khác.

Không ép trẻ em đọc sách, học bài

Trường mầm non tại Đức không cổ xuý học lấy thành tích hay có kiến thức cho trẻ nhỏ. Trong thực tế, giáo viên cùng nhiều bậc phụ huynh tại đây phản đối việc ép trẻ em đọc sách từ quá sớm, họ cho rằng đây là một quá trình mà trẻ phải phát triển, tích luỹ cùng bạn bè trong quá trình chúng lớn.

Trường mẫu giáo với người Đức là nơi để trẻ em chơi đùa và có những cảm nhận xã hội đầu đời. Điều này tiếp tục được kéo dài cho tới năm trẻ lên lớp 1, bé chỉ phải học nửa buổi mỗi ngày và trong khoảng thời gian này được giãn ra để bổ sung 2 hoạt động ngoại khoá hay tập thể dục.


Phụ huynh Đức không ép con cái học từ quá sớm và trường học cũng vậy, trẻ em được thoải mái chơi đùa mà không phải lo học tập từ sớm như các quốc gia khác.

Mặc dù vậy, đừng nghĩ điều trên khiến trẻ em Đức học tập kém, thống kê vào năm 2012 cho thấy học sinh 15 tuổi tại Đức có kết quả học tập cao hơn nhiều mức trung bình trên thế giới, những học sinh này có lượng kiến thức tốt thêm vào đó tính tự giác cao và sức khoẻ cùng nhận thức xã hội vượt trội.

Không ngại cho con cái nghịch lửa

Có lẽ đây là điều bất ngờ với nhiều phụ huynh Việt Nam khi lửa là thứ cấm kị vì nó có thể gây bỏng cho trẻ nhỏ, ở Đức điều này hoàn toàn ngược lại, trẻ em được tiếp xúc với lửa từ rất sớm. Nhiều bé thậm chí còn được nghịch bật lửa, diêm hay đốt nhiều thứ để chúng thoả sức trải nghiệm. Tất nhiên, những bài tập này đều được thực hiện dưới sự giám sát của giáo viên hoặc gia đình.

Tất nhiên, những hoạt động nguy hiểm như dùng pháo hoa hay các chất nổ đều bị cấm nhưng trẻ em Đức có thể thoải mái nghịch lửa từ khi còn rất nhỏ và chúng hiểu cách sử dụng cũng như những nguy hiểm lửa có thể gây ra khi trưởng thành hơn.

Cho phép con đi chơi một mình


Trẻ em Đức tự đi bộ đi học mà không cần sự giám sát của người lớn.

Trẻ em Đức tự đi bộ đi học cũng như đi chơi xung quanh nhà, chỉ trừ khi khoảng cách quá xa phụ huynh Đức mới đưa con đi còn lại chúng đều tự khám phá thế giới một mình. Một số phụ huynh thậm chí còn cho phép con tự đi xe bus hay tàu điện để đi học. Họ không sợ con mình bị bắt cóc nhưng có một số lo ngại về tai nạn giao thông được đẩy lên.

Mặc dù vậy, điều này có lẽ chỉ có thể được thực hiện ở Đức do tỷ lệ trẻ em bị bắt cóc cực thấp, không muốn nói là rất hiếm. Phụ huynh Đức làm điều này để con cái có được sự tự do trong di chuyển và một số nhà khoa học cho rằng đây là điều tốt cho trẻ.

Tổ chức tiệc ăn mừng trong ngày khai giảng

Người Đức có 3 dấu mốc quan trọng nhất đó là Einschulung (bắt đầu đi học lớp 1), Jugendweihe (trở thành thanh niên) và hôn nhân nên họ đều có cách ăn mừng đúng đắn cho từng dịp lễ quan trọng này.


Ngày lễ Einschulung khi trẻ em ăn mừng, vui đùa và được nhận quà tặng lớn trước khi đi học.

Tại Berlin, Einschulung là một buổi lễ rất lớn ở các trường học và nó được tổ chức vào ngày thứ 7. Trong ngày lễ này trẻ em sẽ được chơi đùa cùng nhau, được tặng một Zuckertute (món quà lớn với bút, đồng hồ, kẹo và các vật dụng học tập khác bên trong). Sau khi chơi đùa thoả thích, trẻ em sẽ về nhà và tiếp tục ăn mừng với người thân cùng bạn bè. Einschulung là một dịp lễ mà bất kì trẻ em Đức nào đều muốn tham dự, nó có tác động tích cực tới cuộc sống của trẻ em cũng như phần nào đó kích thích việc đi học ở các bé.

Jugendweihe bắt đầu khi bé bước sang tuổi 14, bữa tiệc này bao gồm ăn chơi nhảy múa, tặng quà đồng thời dặn dò trẻ trước khi chúng bước sang một giai đoạn mới của cuộc sống.

Cha mẹ Đức đưa con ra ngoài mỗi ngày

Có một thành ngữ tại Đức nói rằng: "Không có thời tiết xấu, chỉ có trang phục không phù hợp", giá trị của việc ra ngoài hàng ngày được người Đức truyền dạy qua trường học lẫn gia đình, tại Đức cũng có rất nhiều sân chơi cho trẻ em ở nơi công động để trẻ thoải mái vui đùa.


Trong các sân chơi ở Đức, trẻ em tự vui đùa cùng nhau qua các trò chơi bên trong mà không cần sự giúp đỡ của bố mẹ.

Không quan trọng thời tiết bên ngoài mưa hay nắng, nóng hay lạnh... người Đức đưa con ra ngoài hàng ngày, để chúng vào công viên sau đó cho chúng tự chơi với những bé đồng trang lứa khác.

Với những cách thức trên, không những trẻ em Đức rèn luyện được đức tính tự lập từ khi còn rất nhỏ mà phụ huynh cũng "nhẹ gánh" hơn nhiều để tập trung tâm trí vào những công việc khác, các lưu ý vẫn luôn được thực hiện và cha mẹ Đức luôn sẵn sàng giúp đỡ con cái bất kì lúc nào chúng cần.

 Van Vu
Theo Trí Thức Trẻ/TIME
Share:

Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014

Vì sao người Đức không thích chơi chứng khoán?

Có vẻ như người Đức nhìn nhận sở hữu cổ phiếu giống như một trò cờ bạc.
Đầu năm 1923, đồng mark Đức ở mức 7.260 mark đổi 1 USD. Đến tháng 10, siêu lạm phát khiến tỷ giá lên tới 65 tỷ mark. Các khoản tiết kiệm và đầu tư mang lại thu nhập cố định trở thành thứ vô giá trị. Tuy nhiên, có một khoản đầu tư vẫn giữ nguyên giá trị. Theo Frederick Taylor, cổ phiếu của các doanh nghiệp Đức vẫn có thể theo kịp lạm phát và có thể bảo vệ một số ít người đã đầu tư vào chúng.
Share:

Thứ Tư, 3 tháng 12, 2014

Tại sao người Đức làm việc ít mà năng suất cao nhất thế giới?

Mỹ vẫn được xem là nước có nền khoa học kỹ thuật tiên tiến, năng suất lao động cao trên thế giới. Thế nhưng gần đây, ngay cả người Mỹ cũng phải cảm thấy nể phục người Đức khi biết rằng người Đức có kỷ luật lao động tốt và năng suất lao động rất cao.
Khi người Mỹ cũng như thế giới nghĩ về nước Đức, những ký ức về chiến tranh thế giới thứ 2 và chủ nghĩa phát xít Hitler thường ngay lập tức xuất hiện. Thế nhưng, một điều nữa mà thế giới phải công nhận, đó là nước Đức chính là cái nôi của nền công nghiệp châu Âu, là nhà sản xuất hàng đầu các sản phẩm chất lượng cao xuất sang các nước trên thế giới. Chính nước Đức đã cứu khu vực đồng Euro thoát khỏi đổ vỡ vào năm 2012 khi khủng hoảng tài chính nổ ra. 

Người lao động Đức cũng được bảo vệ tốt nhất và có thời gian làm việc ít hơn so với người lao động của các nước.  Họ làm việc trung bình 35 giờ mỗi tuần nhưng lại có năng suất lao động cao hơn nhiều so với thế giới. Lý do nằm ở đâu? 

1. Giờ làm việc nghĩa là giờ làm việc 

Một chân lý rất đơn giản, nhưng không phải nền sản xuất nào cũng “thấu” được chân lý này. Trong văn hóa doanh nghiệp của Đức, khi một công nhân làm việc, họ chuyên tâm vào công việc hơn là bất cứ một thứ gì khác. Lướt facebook, tán chuyện với đồng nghiệp và sau đó vẽ lăng nhăng ra giấy khi thấy sếp bước vào phòng đều bị xem là những hành vi không thể chấp nhận đối với người lao động ở Đức.

Đối với các nước công nghiệp khác, thói quen chuyên tâm công việc có thể được rèn giũa qua người quản lý nhưng đối với người Đức, đây được xem như bản tính vốn có. Trong bộ phim tài liệu “Hãy biến tôi thành một người Đức” của BBC, một phụ nữ Đức trẻ đã lý giải cú sốc văn hóa mà cô gặp phải trong một chuyến trao đổi công việc ở Anh: “Tôi đến Anh trong một chuyến trao đổi công tác…Tôi ở trong văn phòng và thấy người ta nói chuyện suốt cả buổi về những thứ rất riêng tư, chẳng hạn như tối nay bạn sẽ làm gì, rồi họ uống café suốt cả buổi”. Người Đức không như vậy và họ cảm thấy ngạc nhiên về những điều đó. 

2. Đánh giá cao việc hướng tới mục tiêu, làm việc trực tiếp 

Văn hóa doanh nghiệp Đức có tính tập trung cao và giữ các mối liên lạc công việc trực tiếp. Các công nhân có thể trực tiếp phản ánh với giám đốc về một sản phẩm, sử dụng ngôn ngữ công việc một cách thẳng thắn mà không phải đề cao những ngôn từ văn hoa lịch sự mất thời gian.

Chẳng hạn, một người Mỹ sẽ nói: “Thật tuyệt vời nếu anh có thể nộp báo cáo cho tôi trước 3 giờ chiều”. Trong khi đó, một người Đức sẽ nói: “Tôi cần báo cáo trước 3 giờ chiều”. 

3. Cuộc sống ngoài công việc 

Chính vì giờ làm việc được tập trung vào công việc nên giờ nghỉ đối với người Đức cũng thực sự là giờ nghỉ. Người Đức thường quan niệm sự tách bạch giữa công việc và cuộc sống riêng tư. Thậm chí chính phủ Đức còn đang xem xét một lệnh cấm những thư điện tử liên quan đến công việc được gửi cho người làm sau 6 giờ chiều, nhằm tránh sự lạm dụng các phương tiện điện tử làm ảnh hưởng đến giờ nghỉ của nhân viên.

Nhờ có năng suất lao động cao, người Đức cũng được hưởng nhiều ngày nghỉ mà vẫn được trả lương, lên tới 25 – 30 ngày/năm. Nới rộng số ngày nghỉ được trả lương nghĩa là các gia đình có thể sắp xếp thời gian tới gần cả tháng ở bên nhau, cùng đi du lịch mà không phải bận tâm nhiều với công việc. Và đây cũng là cách để họ sẽ chú tâm với công việc, nâng cao năng suất lao động hơn sau mỗi kỳ nghỉ.
Theo VietNamNet
Share:

Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

Đầu tư thận trọng như người Đức

Nhiều người dân Đức có thói quen gửi tiền vào ngân hàng hơn là đầu tư vào cổ phiếu và các khoản đầu tư mạo hiểm. Tuy nhiên, lãi suất tại Đức đang biến động một cách tiêu cực. 
Share:

Thứ Ba, 25 tháng 11, 2014

Bí quyết làm ít được nhiều của người Đức: 'Tắt Facebook trong giờ làm'

Làm cho ra làm, trao đổi thẳng thắn và xả hơi thoải mái giúp người Đức chỉ cần làm việc 35 tiếng mỗi tuần nhưng kinh tế vẫn mạnh nhất châu Âu 
Nhắc tới Đức, chúng ta thường nghĩ ngay tới bia hay bóng đá. Tuy nhiên, không thể quên Đức với vai trò của một trong những đầu tàu kinh tế ở châu Âu. Ngày nay, Đức ngày càng thể hiện vai trò dẫn dắt nền kinh tế thế giới khi họ đưa châu Âu thoát khỏi cuộc khủng hoảng 2012. Đây cũng là quốc gia có nền công nghiệp phát triển bậc nhất. 

Dù phát triển khoa học và kinh tế rất mạnh, chúng ta lại chưa bao giờ nghe tới điều thần kỳ của người kỹ sư Volkswagen như vẫn thường nghe về người kỹ sư Toyota hay Honda. Thay vì làm việc chăm chỉ cần cù để tạo ra kỳ tích như người Nhật, nước Đức lại được biết tới với luật bảo về quyền lợi người lao động cực kỳ nghiêm khắc và có thời gian làm việc trung bình ít hơn nhiều so với các quốc gia phát triển khác.

Vậy tại sao một quốc gia chỉ làm trung bình 35 giờ mỗi tuần, trung bình được 24 ngày nghỉ phép mỗi năm, lại là nơi có năng suất làm việc cao vượt trội so với các quốc gia khác?

Dưới đây là một số lý do mà trang Business Insider của Mỹ đưa ra, lý giải tại sao người Đức có năng suất mà đến người Mỹ cũng phải ghen tị:


Người Đức: “Làm việc là làm việc”


Trong văn hóa kinh doanh của ĐỨc, khi một nhân viên nói họ đang làm việc, điều đó có nghĩa là họ sẽ không làm gì khác ngoài công việc. Facebook, tán gẫn với đồng nghiệp, bình luận trên diễn đàn hay giả vờ làm việc khi sếp xuất hiện là những hành vi không thể chấp nhận.

Tất nhiên, ở Mỹ những hành vi này cũng sẽ bị quản lý trừng phạt nghiệp khắc. Tuy nhiên, điều khác biệt là tại Đức, kể cả đồng nghiệp của bạn cũng không bao giờ chấp nhận cách làm việc như vậy.

Trong bộ phim tài liệu “Make me a German”, một phụ nữ Đức trẻ tuổi đã nói cô ấy bị “sốc” trước văn hóa làm việc khi chuyển tới Anh.

“Tôi đã làm việc ở Anh trong kỳ trao đổi nhân viên … Tôi đã ở văn phòng và thấy mọi người suốt ngày ngồi tán gẫu những câu chuyện cá nhân … “Tối nay có kế hoạch gì không?”,... và suốt ngày đi uống cà phê”.

Cô gái người Đức tỏ ra khá ngạc nhiên với cách làm việc của người Anh. Cô cho biết, tại Đức, Facebook bị cấm sử dụng trong văn phòng. Thậm chí cả những email có nội dung riêng tư cũng không được phép. 

Trao đổi thẳng thắn 

Văn hóa làm việc của người Đức tập trung nhiều vào việc trao đổi trực tiếp. Trong khi người Mỹ thích các cuộc nói chuyện riêng và duy trì bầu không khí lạc quan, người Đức hiếm khi quanh co. Họ sẽ trao đổi thẳng thắn với quản lý về việc đánh giá hiệu suất công việc, đi thẳng vào vấn đề trong các buổi họp, và sử dụng những câu nói thẳng trực tiếp mà không cần nghĩ tới việc nói giảm, nói tránh. Chẳng hạn, người Mỹ sẽ nói: “Tốt hơn anh đưa cho tôi văn bản này lúc 3 giờ chiều”, người Đức sẽ nói: “Tôi cần văn bản này vào 3 giờ”.

Khi làm việc, người Đức tập trung và chăm chỉ hơn, vì vậy họ cũng đạt hiệu suất cao hơn trong thời gian ngắn hơn. 

"Xả hơi" thoải mái 

Người Đức làm được chơi được. Nếu trong thời gian làm việc, họ thực sự tập trung và chăm chỉ, thì đến lúc nghỉ ngơi, họ cũng nghỉ ngơi thực sự thoải mái. Cũng bởi văn hóa công sở rất khác biệt, nên người Đức không cần thiết phải tụ tập với đồng nghiệp sau khi đi làm về. Họ tách biệt giữa công việc và đời tư.

Chính phủ Đức hiện đang lên kế hoạch cấm gửi các email liên quan đến công việc sau 6 giờ tối để ngăn người sử dụng lao động bóc lột nhân viên của họ.

Để tận hưởng kỳ nghỉ, hầu hết người Đức có tham gia một Verein (câu lạc bộ) để gặp gỡ và chia sẻ sở thích với mọi người.  Sở thích của người Đức xoay quanh thể thao, ca hát, leo núi, … và nhiều loại câu lạc bộ khác nữa.

Ngay cả những ngôi làng nhỏ nhất tại Đức cũng có những Vereinen để thu hút cư dân. Thay vì cắm đầu vào TV sau khi đi làm vè, hầu hết người Đức tìm tới cộng đồng cùng sở thích với mình.

Người Đức cũng có số ngày nghỉ phép nguyên lương khá nhiều. Trung bình họ được trả nguyên lương 25 – 30 ngày nghỉ trong năm (Luật pháp Đức quy định là 20). Việc kéo dài kỳ nghỉ giúp các gia đình có nhiều thời gian bên nhau và đi chơi thoải mái hơn. 

Chế độ thai sản lý tưởng 

Nước Đức có hệ thống Elternzeit (thời gian nghỉ thai sản cho cả bố và mẹ) rất chặt chẽ để bảo đảm quyền lợi cho những gia đình có em bé. Vì bảo vệ quyền lợi ... quá tốt, hệ thống này cũng nảy sinh nhược điểm đó là nhà tuyển dụng có thể tránh tuyển dụng phụ nữ (vì sợ họ sẽ lợi dụng luật pháp để nhận được quá nhiều ưu đãi).

Nó cũng là một yếu tố khiến Đức cũng là quốc gia có hệ thống quản lý mà nam giới chiếm đa phần. Dù Chính phủ đã có những bước để cân bằng lại tỉ lệ này, Đức vẫn là quốc gia có nam giới nắm vai trò lãnh đạo lớn nhất trong số các quốc gia phát triển.

Ở Đức không có khái niệm lao động tự do. Bất kỳ người lao động nào cũng phải ký hợp đồng với nhà tuyển dụng. Do đó, tất cả những người đã ký hợp đồng lao động được một năm đều sẽ nhận được ưu đãi từ hệ thống Elternzeit. Người lao động có thể được nghỉ tới 3 năm không lương mà không bị hủy hợp đồng. Họ chỉ “nghỉ thai sản”.

Với những người lao động làm việc bán thời gian trên 30 giờ/tuần, họ cũng sẽ nhận được những ưu đãi đầy đủ như những người làm việc toàn thời gian khi nghỉ thai sản. Các bậc cha mẹ có thể nghỉ làm tới một năm, cả 2 chứ không chỉ riêng người mẹ được hưởng đặc quyền này.

Ngoài ra, để bảo vệ hợp đồng cho người lao động, Nhà nước cũng sẽ đứng ra chi trả 67% lương của họ (trung bình 1.800 euro/tháng) trong vòng 14 tháng. Các gia đình có thể tuy chọn họ muốn nhận tiền vào tháng nào.

Trang Business Insider kết luận, văn hóa làm việc của người Đức tỏ ra rất khác biệt. Tuy nhiên, cũng có rất nhiều thứ có thể học hỏi từ họ. Chẳng hạn, việc họ có thể tách biệt hoàn toàn thời gian chơi và làm giúp họ có cuộc sống cần bằng hơn, không làm việc sau giờ làm giúp họ khỏe khoắn hơn khi quay trở lại công ty,... 

Sao chúng ta không thử học tập họ, tắt Facebook đi và tập trung vào công việc, trao đổi một cách thẳng  thắn để làm việc hiệu quả hơn, và tham gia hết mình vào cộng đồng sau giờ làm? 
Share:

Trang

Nổi bật

Giới siêu giàu kiếm tiền từ đâu?