Kiến thức chứng khoán - Kinh nghiệm đầu tư chứng khoán

Hiển thị các bài đăng có nhãn làm giàu từ sản xuất. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn làm giàu từ sản xuất. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2016

Bán nước dừa đóng chai, công ty Việt này đang khiến đại gia giải khát ngoại như Coca-cola hay Pepsi phải dè chừng

Công ty CP XNK Bến Tre (Betrimex), một thành viên của Tập đoàn Thành Thành Công (TTC) vừa ra mắt sản phẩm nước dừa nguyên chất đóng hộp CocoXim được sản xuất ở nhà máy có vốn đầu tư 20 triệu USD ở tỉnh Bến Tre. Với công suất 37 triệu lít sản phẩm/năm, CocoXim sẽ là đối thủ đáng gờm mà các “đại gia” trong làng nước giải khát như Coca Cola, Pepsi hay URC, Tân Hiệp Phát phải dè chừng.

Bà Châu Kim Yến, Tổng giám đốc Betrimex cho biết: “Để đảm bảo an toàn cho sức khỏe người tiêu dùng và có thể giữ lại được gần như nguyên vẹn các dưỡng chất của nước dừa thiên nhiên, Betrimex đã hợp tác cùng Tập đoàn Tetra Pak (Thụy Điển) đưa vào sử dụng công nghệ UHT trực tiếp.

Với công suất dây chuyền sản xuất là 8.000 lít/h tương đương với 37 triệu lít sản phẩm/năm, Betrimex không chỉ cung cấp các sản phẩm nước dừa tươi thiên nhiên đóng hộp mang thương hiệu CocoXim cho thị trường nội địa mà còn định hướng xuất khẩu qua các quốc gia khác như Mỹ, Châu Âu, Hàn Quốc, Nhật Bản và Trung Đông”.

Sản phẩm nước dừa thiên nhiên đóng hộp CocoXim của Betrimex hiện có 4 hương vị riêng biệt: Dừa xiêm Xanh, Dừa xiêm Sen, Dừa xiêm Tắc, Dừa xiêm Dứa. Kênh phân phối của sản phẩm thông qua hệ thống chợ, siêu thị, cửa hàng tiện lợi và các cửa hàng bán lẻ trên toàn quốc với giá bán lẻ là 13.000 đồng/hộp.

Đây được xem là bước đi của Betrimex nói riêng và Tập đoàn Thành Thành Công nói chung nhằm đáp ứng nhu cầu tiêu thụ sản phẩm nước dừa của thị trường trong nước, đưa nước dừa trở thành một dạng nước giải khát phổ biến trên thế giới. Mang lại giá trị gia tăng cho cây dừa, nâng cao tính cạnh tranh, hoàn thiện chuỗi giá trị các sản phẩm từ dừa, phù hợp với chương trình phát triển ngành dừa đến năm 2020.

Được xem là thủ phủ dừa Việt Nam, tỉnh Bến Tre là địa phương có diện tích dừa lớn nhất cả nước với trên 70.000 ha, sản lượng hàng năm chiếm 44% sản lượng toàn quốc. Các sản phẩm từ dừa của Bến Tre được xuất khẩu đến trên 50 quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới, với kim ngạch xuất khẩu chiếm hơn 40% tổng kim ngạch xuất khẩu của Bến Tre.

Tuy nhiên trước đây, trong chuỗi giá trị của các sản phẩm từ dừa, nước dừa tươi chưa được khai thác vì chưa có công nghệ sản xuất hiện đại có thể giữ được chất lượng cũng như đóng hộp để đưa ra thị trường.

Theo Betrimex, việc đầu tư nước dừa đóng hộp đã nâng giá trị nước dừa lên khoảng 300 lần, tạo công ăn việc làm cho hàng ngàn người dân từ trực tiếp cho đến gián tiếp, giúp cải thiện cuộc sống cũng như góp phần vào sự phát triển bền vững của kinh tế xã hội tại địa phương.

“Nước dừa đóng hộp là ngành hàng đang có tốc độ tăng trưởng cao trên toàn cầu do xu hướng tiêu thụ nước giải khát dinh dưỡng có lợi cho sức khỏe. Theo ước tính, tổng doanh thu từ nước dừa đóng hộp của thế giới đạt hơn 1 tỷ USD.” ông Robert Graves, Tổng Giám đốc Tetra Pak Việt Nam chia sẻ.

Việt Nam hàng năm thu hoạch khoảng 1,2 tỷ trái dừa và Bến Tre được xem là khu vực có sản lượng dừa chiếm phần lớn của cả nước, tuy nhiên kim ngạch xuất khẩu của nước dừa đóng hộp chỉ chiếm dưới 5% tổng kim ngạch xuất khẩu sản phẩm dừa của tỉnh, do thiếu công nghệ phù hợp. Điều này dẫn đến thực tế là một lượng lớn nước dừa bị bỏ phí, hoặc được sử dụng để làm một số thực phẩm có giá trị thấp khác.

“Do đặc tính nhạy cảm khi tiếp xúc với không khí, vi sinh và nhiệt độ, nước dừa tươi được xem là thực phẩm khó giữ nguyên được hương vị và dưỡng chất tự nhiên trong quá trình chế biến. Việc chế biến nước dừa đòi hỏi một quy trình công nghệ khắt khe từ khâu lưu trữ nguyên liệu, chế biến tiệt trùng, rót sản phẩm tiệt trùng và bao bì cũng phải tiệt trùng thì sản phẩm mới đảm bảo các tiêu chí về tươi, ngon, bảo quản lâu dài và vệ sinh an toàn thực phẩm,” ông Robert Graves bổ sung.
(Theo Trí Thức Trẻ)

Share:

Thứ Ba, 10 tháng 11, 2015

Hai anh em 8x tay trắng tạo dựng công ty tranh gỗ

 
Dưới đây là những chia sẻ về con đường khởi nghiệp đầy gian truân với nghề chạm khắc tranh gỗ của anh Bùi Trọng Quân gửi tới bạn đọc VnExpress.

Tôi năm nay 26 tuổi, sinh ra trong một gia đình không được êm ấm. Bố mẹ ly thân từ khi tôi học lớp 4, còn anh trai lớp 6. Một mình mẹ bươn chải lên Hà Giang mưu sinh, để hai anh em ở với bố. Kinh tế gia đình lúc đó khó khăn nên anh trai vừa đi học ở trường, vừa phải học nghề chạm, đục gỗ.

Sau khi mẹ kiếm được tiền, mua đất làm nhà thì về đón tôi lên ở cùng. Học xong cấp 3, tôi về Hà Nội học trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch, còn anh trai ở với bố. Lúc chuẩn bị đi thi trường Mỹ thuật Hà Nội, anh không may bị ốm, đành gác lại việc học, sau đó ở nhà tiếp tục nghề điêu khắc gỗ.

Bản thân tôi, khi học xong ra trường có đi làm cho các khách sạn. Đến năm 2013 thì dành dụm được khoảng 100 triệu đồng. Sau đó, tôi dùng số tiền này mở cửa hàng giày dép với mục tiêu kiếm được nhiều lợi nhuận hơn để giúp gia đình. Thế nhưng, do non kinh nghiệm cùng nhiều nguyên nhân khác, chỉ sau một năm, cửa hàng tôi thua lỗ, đóng cửa và số tiền vốn 100 triệu đồng cũng mất sạch.

Trước thất bại này, tôi bị sốc, nằm suy nghĩ nhiều đêm liền và cảm thấy mọi thứ cứ mông lung, không biết sẽ làm gì. Nhưng rồi, tôi tự động viên mình phải tiếp tục gượng dậy, phải làm một cái gì đó để không sống trong những chuỗi ngày nhàm chán, buồn tủi.

Và rồi, tôi đã nghĩ đến anh trai - một người có kinh nghiệm đục, chạm tranh gỗ gần 15 năm, lại có hoa tay vẽ nhưng chưa có điều kiện phát huy, thành ra chỉ làm vài sản phẩm rồi bán nhỏ lẻ.

Sau khi bàn tính với anh, chúng tôi ngay lập tức bắt tay triển khai. Tôi phụ trách đầu ra của sản phẩm, còn anh trai chịu về chuyên môn đục, chạm. Thế nhưng, mọi chuyện thật không dễ dàng. Những ngày đầu đi chào mời các showroom nội thất để kết hợp cùng làm, đến đâu người ta cũng lắc đầu từ chối vì họ thiếu niềm tin ở chúng tôi.
http://www.blogchungkhoan.com/2015/09/mo-tai-khoan-tu-van-au-tu-chung-khoan.html#.VkHg516fdFp

Trọng Quân (bên trái) cùng anh trai.

Điều này cũng dễ hiểu, vì anh em tôi không tên tuổi, không có tư cách pháp nhân... thì làm sao họ tin là có thể làm ra được những sản phẩm chất lượng. Nếu mời về tận nơi xem thì quá xa, mất thời gian nên họ không đi. Để giải quyết vấn đề, chúng tôi quyết định thành lập công ty vào tháng 1/2015 để phần nào tăng thêm niềm tin cho đối tác. Tôi làm giám đốc, còn anh trai là phó giám đốc. Mang tiếng là công ty, nhưng số vốn ban đầu gần như bằng không. Do đó, chiến lược của chúng tôi là khi khách đồng ý hợp tác làm sản phẩm thì họ sẽ ứng trước tiền để triển khai.

Khi đã phần nào chính danh, tôi lên đường rong ruổi khắp nơi chào hàng. Trong lúc tiếp thị, tôi trưng ra những tấm hình chụp sản phẩm mẫu, kèm theo đó là những lời cam kết nếu phát hiện sản phẩm làm bằng máy công nghiệp thì chúng tôi sẽ đền bù hợp đồng 200% giá trị sản phẩm. Song song đó, tôi đưa ra mức giá thấp nhất có thể để cốt làm sao kiếm được những hợp đồng đầu tiên.

Trời không phụ lòng người, sau nhiều tháng chạy khắp Hà Nội thì cuối cùng đã có một showroom đồng ý làm một tác phẩm tranh điêu khắc nghệ thuật "Mã đáo thành công" khá lớn. Tuy nhiên, do chưa thực sự tin tưởng nên họ yêu cầu chúng tôi đục chạm trước một bức nhỏ để kiểm chứng tay nghề. Sau đó, họ đã đồng ý ký hợp đồng. Nhận được đơn hàng đầu tiên này, tôi và anh trai vui muốn rơi nước mắt.

Để đáp ứng được chất lượng và thời gian hoàn tất, anh em tôi đèo nhau đi quanh làng thuyết phục một số thợ về làm cho mình. Nhưng có lẽ vì không mấy tin tưởng vào khả năng của chúng tôi nên hầu hết đều từ chối. Với sự quyết tâm cao, anh em tôi thuyết phục họ không được thì gặp bố mẹ họ để nói chuyện thêm. Có lẽ, vì thấy chúng tôi quá tâm huyết nên cuối cùng các thợ lành nghề này cũng đồng ý về làm chung.
hai-chang-trai-8x-khoi-nghiep-tu-tay-trang-1
Sản phẩm tranh gỗ điêu khắc thủ công của anh em Trọng  Quân.

Sau thời gian dài ròng rã làm việc không ngưng nghỉ, bức tranh dài 3,6m rộng 1,7m dày 11cm, nặng đến cả tấn cũng đã hoàn tất. Chúng tôi mời chủ showroom đến nghiệm thu để bàn giao sản phẩm. Nhưng để lấy được đồng tiền người khác quả rất nhiêu khê. Dù đã rất tỉ mỉ với từng đường nét chạm trỗ, nhưng họ vẫn tìm đủ lý do để không hài lòng và có những lời nói khó nghe, thậm chí xúc phạm.
Nếu làm vì số tiền họ trả thì chắc chắn lòng tự trọng của chúng tôi cao hơn thế rất nhiều và đã huỷ ngay hợp đồng. Nhưng vì làm với một sự quyết tâm đặt chữ tín lên hàng đầu nên hai anh em đành nhẫn nhịn hết sức có thể và chấp nhận điều chỉnh mọi thứ theo ý họ.

Tuy nhiên, cũng vì quá thật thà nên chúng tôi phải chịu thiệt thòi. Sau khi giao hàng đâu vào đấy, khách hàng chỉ trả một phần và tìm cách làm khó dễ để ăn chặn luôn 5 triệu đồng. Do vậy, tổng kết đơn hàng, chúng tôi chỉ đủ trả tiền công thợ còn hai anh em coi như "làm không công".

Tuy nhiên, chúng tôi không buồn, vì dù sao đó cũng là hợp đồng đầu tay của công ty và phần nào giúp anh em thấy tự tin hơn về khả năng có thể tạo ra những sản phẩm chất lượng. Sau đó, một vài hợp đồng khác được ký kết. Nhưng do vốn không có nên khách đặt đến đâu chúng tôi đi mua gỗ đến đó. Có những lúc phải mất 2-3 ngày đi tìm mới mua được gỗ. Điều này khiến cho hiệu suất làm việc không cao.

Bên cạnh đó, điều kiện làm việc thiếu thốn do nơi đặt cơ sở được anh em tôi mượn nhờ tại nhà người thân nên khá chật hẹp. Những ngày nắng nóng, thợ hay bị mệt phải nghỉ để dưỡng sức nên ảnh hưởng không nhỏ tới tiến độ công việc. Để đúng hợp đồng, chúng tôi phải làm thêm cả buổi đêm cho kịp yêu cầu của khách.

Sau những chặng đường ban đầu vất vả, đến nay công ty tôi cũng phần nào đi vào ổn định. Tuy nhiên, doanh thu mang về chủ yếu đủ trả tiền công thợ và một số chi phí khác chứ chưa có lợi nhuận nhiều. Chúng tôi vẫn đang ra sức tìm nhà đầu tư có tâm huyết với nghề này để mong có thể mở rộng cơ sở sản xuất và nguồn hàng dự trữ. Bên cạnh đó, còn thúc đẩy bán hàng để có tiền quay vòng vốn.

Trường hợp không tìm được người "chung chí hướng" để hỗ trợ vốn thì anh em tôi đã đặt mục tiêu trong vòng 3 năm phải có đủ tiền để mở rộng nhà xưởng và sau đó tiến hành phát triển các cửa hàng tranh gỗ tại Hà Nội, TP HCM... để phân phối sản phẩm do công ty làm ra. Còn lâu dài là hướng tới xuất khẩu đi Trung Quốc, Đài Loan, Nhật Bản...

Ngoài ra, ước mơ sâu xa của chúng tôi là làm sao có thể tạo ra được những tác phẩm để đời, và mỗi khi nói đến tranh gỗ đục tay thì ai cũng sẽ nói đến tranh gỗ của người Việt.
Trọng Quân
Share:

Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2015

Nghiệp kinh doanh lận đận của bà chủ lò bún 100 tỷ

Từ một cơ sở nhỏ lẻ, công ty sản xuất bún của bà Nguyễn Thị Bính tại TP HCM đã được đối tác Thái Lan định giá 100 tỷ đồng sau 15 năm.

Là đời thứ 5 trong gia đình có nghề làm bún gia truyền tại Hà Tây (cũ), bà Nguyễn Thị Bính đã học được cách làm bún tươi truyền thống từ nhỏ. “Cứ 2h sáng là bố đã gọi dậy để thấu bột làm bún. Nhiều khi đến lớp là ngủ gật”, bà Bính kể.

Khát khao được học luôn là niềm mơ ước của cô bé làm bún như Bính. Cuộc thi chuyển cấp năm ấy, cô thiếu 0,5 điểm để được vào cấp 3 vì không có thời gian ôn luyện. Không chịu thua, Bính đã "lấy trộm" của bố 10kg gạo đưa chị gái lớn bán lấy tiền làm chi phí đi lên Sở Giáo dục tỉnh Hà Tây lúc bấy giờ để gặp lãnh đạo xin thêm... 0,5 điểm, và đã thành công khi được xem xét lại.

Dù cha luôn ngăn cản không cho đi học vì “con gái không nên học nhiều, sẽ bị ế chồng”, tốt nghiệp cấp 3, Bính quyết định trốn vào Nam để học lên bằng được. Năm 1987, người con gái quê Hà Tây may mắn trúng tuyển vào Trường trung cấp lắp máy Long Thành - Đồng Nai với chuyên nghành vẽ kỹ thuật và chế tạo cơ khí. Lúc đó ai cũng cười vì cho rằng con gái mà học nghành chỉ dành cho nam.
Nhưng trong lớp Bính luôn giành được điểm cao trong các kỳ thi khiến nhiều anh bạn phải nể phục.
“Khoảng thời gian này tôi phải vượt lên chính mình vì tự lo tiền ăn học. Tôi đi cấy, gặt lúa thuê; nhổ củ mì, hái điều... đến cả những việc nặng nhọc phụ hồ, xuống gạch, chở đá”, bà Bính ngày nay kể lại.
bun-2a.jpg
Bà Nguyễn Thị Bính vẫn duy trì thói quen trực tiếp có mặt trong từng khâu sản xuất. Ảnh: MH

Sau hơn hai năm theo học, tưởng chừng tương lai hứa hẹn trước mắt, nhưng Bính lại rơi vào thất nghiệp vì các nơi chỉ nhận nam, chứ không nhận nữ. Vậy là lại đi làm mướn. Sau 3 tháng phụ giúp việc nhà cho 11 thành viên trong một gia đình, Bính chỉ nhận được 40.000 đồng vì họ đã trừ 20.000 vào tiền thuốc thang khi đổ bệnh vì làm công việc quá nặng.

Một người quen vì xót cho hoàn cảnh của Bính đã xin cho vào giúp việc ở một cao ốc quận I, TP HCM. Nhận thấy mình không thể cứ làm thuê làm mướn cả đời, Bính nảy ra ý định học một nghề mà mình phải làm chủ công việc và bản thân, mới mong thoát nghèo. Thế là ban ngày giúp việc, tối đến cô gái trẻ âm thầm học nghề trang điểm cô dâu, và cô học rất nhanh. Sau một năm, Bính ra riêng và mở cho mình một tiệm uốn tóc.

Năm 1994, Bính lập gia đình trong khi đang học năm thứ hai nghành quản trị kinh doanh. Áp lực cuộc sống gia đình cộng với những năm tháng vất vả mưu sinh khiến Bính mang căn bệnh tim khá nặng. Việc học hành bị gián đoạn, bao nhiêu tiền dành dụm đều dùng để chữa bệnh. Quá bí bách, cô đành mượn 2,5 triệu đồng từ người thân để mở sạp bán thịt heo.

May mắn, Bính ăn nên làm ra với nghề bán thịt heo, nhưng suy nghĩ không nên sát sinh luôn khiến cô trăn trở. Lúc này Bính lại nhớ cha mình có dặn dò, phải sống bằng nghề tổ, cái nghề đã nuôi biết bao thế hệ trong gia đình trưởng thành cho đến hôm nay.

Cuối năm 1999, Bính bắt tay gây dựng lại cơ nghiệp nhiều đời của gia đình khi mở một lò bún nhỏ trên mảnh đất ở quận Tân Bình. “Khi tôi quay trở lại nghề bún thì bố mừng lắm. Ông vót tặng 3 cây nan tre (dụng cụ phơi bún), gửi bằng tàu lửa đưa vào. Vậy mà 6 tháng sau khi chưa kịp vào thăm tôi như đã hứa, ông đã qua đời”, Bính bùi ngùi kể lại.

Tuy nhiên lần quay lại nghề tổ này, Bính gặp không ít khó khăn. Do không đăng ký kinh doanh vì nghĩ đây là nghề gia truyền, cơ sở bị quản lý thị trường tịch thu hết đồ nghề, phương tiện kinh doanh. 
Chấp nhận đóng phạt 500.000 đồng, xin lại đồ nghề, làm giấy phép kinh doanh, Bính bắt đầu chào hàng lại, lập thương hiệu Bún Thủ Đức - Nguyễn Bính, địa danh nổi tiếng về bún ngon ở TP HCM và mở ra chương trình khuyến mại. Ai đi ngang sạp bún, Bính cũng tặng một ít để khách dùng thử, mặc dù đang hụt vốn. Cũng vì mới kinh doanh, cô chịu nhiều cạnh tranh của bạn hàng như bán phá giá, bôi bẩn sạp bán hàng để khách không dám lại gần. Đôi lúc muốn bỏ ngang, nhưng Bính lại nghĩ: chẳng ai làm như vậy suốt năm suốt tháng được. "Họ làm vậy suốt cả tuần, tôi cứ mặc kệ, đem theo cát để xử lý. Cả chợ thấy mình bị như vậy, nhiều người cũng xót thương”, bà Bính nói.

Trời không phụ lòng người, khách hàng thấy cơ sở làm ăn đàng hoàng, bún lại ngon nên dần tìm đến. Bán khoảng 6 tháng, bà Bính mướn người làm phụ, để có thời gian đi tiếp thị.

Do không sử dụng hóa chất, ban đầu Bún Thủ Đức - Nguyễn Bính không thể cạnh tranh nổi với "bún bẩn" có màu trắng sáng, giòn, dai rất bắt mắt. Không thể làm ngơ trước sức khỏe người tiêu dùng đang bị đe dọa, năm 2002, bà chủ Bính viết đơn gửi đến các ban ngành y tế, an toàn thực phẩm TP HCM để tố cáo hành vi dùng hóa chất trong làm bún. Từ sự việc này, bà Bính trở thành người đầu tiên dám công khai lên án các hành vi dùng hóa chất công nghiệp trong sản xuất bún.

“Vì không cho hóa chất vào, nên nhiều đại lý chê bún của tôi đen. Họ đặt hàng nhưng không bán mà trả về bắt buộc mình phải bỏ đi vì muốn tôi sạt nghiệp", bà Bính kể và cho biết năm 2006 tiếp tục phản ánh lên cơ quan chức năng về vấn nạn này. Hậu quả là gia đình bà liên tục nhận cuộc gọi từ số điện thoại lạ đòi dọa đốt, giết cả nhà, khiến chồng bà không dám chở con cái đi học mà nhờ người khác chở, rồi hôm nay đi đường này, mai đi đường khác. Thêm vào đó, từ số vốn ban đầu 150 triệu đồng, có lúc bà chỉ còn 6 triệu trong tay. Lúc đó chồng bà đã phải nói: “Em ơi, em lại phá sản nữa rồi”. Khi đó bà mạnh mẽ trả lời: “Anh yên tâm, mình có nghề, làm ăn đàng hoàng thì thất bại sao được”.

Sau 6 tháng kiên trì, khuya làm sáng ra chợ bán, kết hợp lý thuyết quản trị kinh doanh đã học, cộng với việc người tiêu dùng đã cảnh giác với bún bẩn, khách hàng đã an tâm quay lại với sản phẩm của bà Bính.

An tâm đã đứng vững trên thị trường, bà Bính quyết định thành lập công ty vào năm 2005. Tuy nhiên, đúng lúc đang trên đà phát triển thì một trận động đất dù không quá mạnh xảy đến ở thời điểm đó đã làm hư hại hơn 70 tấn gạo trong kho. Nhưng trong cái rủi có cái may, chính vì mất toàn bộ gạo dự trữ, bà đã chủ động đi tìm nguồn gạo mới ở khắp vùng Đồng bằng sông Cửu Long, trong suốt hai năm chỉ bằng chiếc xe máy. Đó phải là loại gạo thuần chủng, không cũ quá mà cũng không mới quá. Gạo Long An, Cần Thơ thì quá dẻo, gạo Cà Mau lại xám sợi bún, còn miệt Sóc Trăng chất lượng không đều. Chỉ có vùng đất cù lao Bến Tre, nhất là Ba Tri, Giồng Trôm, hạt gạo mới hội đủ yêu cầu làm bún ngon, khô, dẻo, dai...

Bà Bính giải thích: “Nếu bún bẩn chỉ tốn 2-3 giờ để làm ra một mẻ, thì bún sạch phải mất ròng rã cả 7 ngày qua 15 khâu". Ngoài ra, để làm được sợi bún ngon, dai, giòn, bí quyết đầu tiên nằm ở khâu chọn gạo. Gạo được đổ vào thùng để dẫn xuống dây chuyền vo gạo. Sau khi ngâm 5 ngày trong thùng, gạo được rửa sạch và chuyển đến máy nghiền thành bột và cho vào máy tách bột. Bột sau khi trộn sẽ theo dây chuyền dẫn tới máy ép sợi vào hệ thống luộc bún. Sau đó bún được làm nguội bằng nước sạch, chạy máy tách nước, máy sấy khử vi sinh. Công nhân sẽ đưa bún lên sàn để chia cân đúng theo tiêu chuẩn đo lường chất lượng và đóng gói. Quy trình sản xuất được giám sát chặt chẽ, chỉ cần chểnh mảng ở một khâu là hỏng nguyên cả một mẻ bún lớn, bún sẽ bị chua, rã, lên mốc…

“Lúc đó tôi sử dụng nước giếng để làm bún. Do động đất nên độ PH tăng cao, bún làm ra bị đắng và hôi. Đi phân tích thí nghiệm nước, kiểm tra mọi thứ, mua từng bình nước suối để vo gạo, ngâm bột, luộc bún... mới phát hiện ra, nếu sử dụng nước giếng để làm như lâu nay, chất lượng sẽ không đạt, phải bằng nước máy thì bún mới ngon”, bà Bính chia sẻ.

Hai tháng trời phải trả lương công nhân, trong khi hoạt động sản xuất tạm ngưng, nợ ngân hàng lên đến 300 triệu đồng. Vậy mà đúng 30 Tết bà lại sốt xuất huyết đường ruột, đau dây thần kinh nằm liệt giường. Lúc ấy công nhân nản chí, nhiều người chuẩn bị tìm hướng để chạy. Lúc đó bà Bính phải đứng ra trấn an: "Các cháu yên tâm, tuy cô nằm một chỗ không dậy và không đi lại được, nhưng cô vẫn có khả năng điều hành và lo cuộc sống cho các cháu, miễn cô còn sống là các cháu sống được”.

Được một bạn hàng dưới Bến Tre cho ứng trước 20 tấn gạo làm vốn, Bính một lần nữa đã làm sống lại công ty bằng những cách tiếp thị riêng như: mua hàng tặng tập vở, viết thư gửi cho các bạn hàng, đi quảng cáo ở các chợ... Đây cũng chính là cột mốc phát triển mạnh của doanh nghiệp bún này. Hiện trung bình mỗi tháng công ty sản xuất ra khoảng 1.000 tấn bún, miến, phở, bánh canh...., và sắp cho ra sản phẩm đông lạnh để xuất đi nước ngoài. Có một điều thú vị là toàn bộ hệ thống dây chuyền sản xuất khá bài bản này đều do bà Bính nghiên cứu, thiết kế rồi đặt chế tạo.

Âm thầm quan sát sự phát triển của Bún Thủ Đức - Nguyễn Bính, cách đây 2 tháng, Công ty Thai Wah với bề dày 60 năm về thực phẩm của Thái Lan đã đánh tiếng muốn sở hữu 60% cổ phần sau khi đã định giá công ty khoảng 100 tỷ đồng. Và trong tuần rồi, công ty này đã tổ chức một đoàn 5 người sang Việt Nam để bàn cụ thể về thương vụ hợp tác.

“Đề nghị hợp tác này tôi thấy mừng, nhưng cần phải tỉnh táo, vì những thương vụ mua bán sáp nhập mà báo chí đã từng nêu còn nhiều điều cần rút kinh nghiệm”, bà Bính chia sẻ.
(Vnexpress)
Share:

Thứ Hai, 14 tháng 9, 2015

Ngược đời kiếm tiền tỷ: 9x bôi bẩn đồ mới thành cũ

Từ miếng gỗ mới tinh hay ống nước vẫn còn sáng choang,... qua bàn tay của Tùng lại biến thành những món nội thất cũ kỹ như đã tồn tại cả vài chục năm. Nhờ làm nội thất theo kiểu hoài cổ, xưởng sản xuất của Tùng có nguồn thu đều đặn 500-600 triệu đồng/tháng.

Làm bảo vệ, buôn quần áo

Mở xưởng để làm nội thất theo xu hướng hoài cổ, chàng trai sinh năm 1990 Chu Tuấn Tùng ở Trường Chinh (Hà Nội) cho biết: “Biến nội thất từ đồ cũ thành đồ mới thì quá dễ, nhưng để làm ngược lại, biến mới thành cũ thì không phải chuyện đơn giản. Tuy nhiên, mình vẫn thích làm vì niềm đam mê với xu hướng nội thất này”.

Theo Tùng, ở châu Âu, nội thất hoài cổ đã trở thành một xu hướng kiến trúc từ nhiều năm nay, còn ở Việt Nam, xu hướng này vẫn khá mới mẻ. Hiện trong TP.HCM mới có một vài cơ sở làm nhưng đều là người nước ngoài đầu tư vốn mở công ty, còn ở Hà Nội thì hầu như không có. Tùng là một những người đầu tiên làm loại nội thất này.

“Được làm từ nguyên liệu mới hoàn toàn, người thợ phải sáng tạo, chế tác sao cho thành những món đồ nội thất càng cũ kỹ càng tốt, song cũng phải đảm bảo được giá trị sử dụng, độ bền giống như nội thất mới”, Tùng nói.
Nội thất, nội thất hoài cổ, xưởng sản xuất, 9X, quán cà phê, cũ kỹ, kiến-trúc, nội-thất, nội-thất-hoài-cổ, xưởng-sản-xuất, hoài-cổ
Nhờ biến những nguyên liệu mới tinh thành những đồ nội thất cũ mà xưởng sản xuất của Tùng có doanh thu hơn nửa tỷ đồng mỗi tháng

Tùng kể: “Trước kia, khi còn ngồi trên ghế giảng đường Đại học Kiến trúc, Tùng làm khá nhiều việc khác nhau để kiếm sống như làm bảo vệ, hỗ trợ thêm cho các giảng viên, sang Trung Quốc buôn quần áo thời trang”.

Những lần sang Trung Quốc lấy hàng, Tùng được tham quan rất nhiều món đồ nội thất, một số sản phẩm được làm từ ống nước nhìn rất đẹp và sang trọng. Đến cuối năm 2013, Tùng chấm dứt việc kinh doanh quần áo thời trang và quyết định mở xưởng sản xuất với số vốn vỏn vẹn 10 triệu đồng. Lúc đó, xưởng chỉ có 1 người thợ, một máy cắt và một máy hàn. Song, công việc khá làm ăn khá thuận lợi do được thầy cô, bạn bè giúp đỡ.

Tuy nhiên, trong quá trình làm, Tùng thấy còn thừa quá nhiều những mẩu gỗ, ống nước bỏ đi nên đã nghiên cứu xu hướng kiến trúc hoài cổ để có thể tận dụng những đồ thừa này.

Kén khách nhưng giá thì vô kể

Tùng cho biết, biến nguyên liệu mới thành đồ cũ không chỉ phải thể hiện qua màu sắc, bề mặt bên ngoài, mà phải tạo cho sản phẩm có "mùi" của thời gian. Khi người dùng sờ vào sẽ cảm nhận như đồ cũ, thậm chí ngửi được mùi gỗ thơm tự nhiên. Cũng vì thế, chỉ những người thợ có óc sáng tạo, chịu khó tìm tòi học hỏi và đặc biệt là phải cực kỳ tinh tế.

Hiện ngoài bàn, ghế, giường, xưởng sản xuất nội thất của Tùng còn chế tác các đồ nội thất hoài cổ để trang trí khác, như: đèn ngủ, đồng hồ, giá sách, kệ để đồ,...
Nội thất, nội thất hoài cổ, xưởng sản xuất, 9X, quán cà phê, cũ kỹ, kiến-trúc, nội-thất, nội-thất-hoài-cổ, xưởng-sản-xuất, hoài-cổ
Nội thất, nội thất hoài cổ, xưởng sản xuất, 9X, quán cà phê, cũ kỹ, kiến-trúc, nội-thất, nội-thất-hoài-cổ, xưởng-sản-xuất, hoài-cổ
Nội thất, nội thất hoài cổ, xưởng sản xuất, 9X, quán cà phê, cũ kỹ, kiến-trúc, nội-thất, nội-thất-hoài-cổ, xưởng-sản-xuất, hoài-cổ
Những món đồ nội thất cũ kỹ nhuốm mày thời gian này đều được làm từng những thứ nguyên liệu mới tinh

Theo Tùng, khó khăn lớn nhất trong chế tác nội thất hoài cổ là ý tưởng. Từ một khúc gỗ nguyên bản hoặc những đồ hiện đại như ống nước, bánh răng xe... người thợ phải tưởng tượng làm sao để sản phẩm có vẻ ngoài cũ kỹ, tiện dụng nhưng vẫn hoà hợp với không gian xung quanh. Đồ mới, khi xử lý thành đồ cũ, ngoài nước sơn thì thợ phải xử lý sao cho bề mặt trở nên gai góc, cũ kỹ, sần sùi, thậm chí nhiều khi phải tạo ra những vết va quệt, vết nứt toác, màu mốc... theo kiểu món đồ đã bị phơi nắng, bị dầm mưa trong một thời gian rất dài.

Nội thất hoài cổ không có giá cố định. Có những món đồ giá chỉ vài trăm nghìn nhưng có món lên tới vài chục triệu đồng bởi giá của chúng phụ thuộc vào độ sáng tạo, sự tỉ mỉ. Công sức, nguyên liệu làm ra một sản phẩm nội thất hoải cổ chỉ chiếm 20-30% giá thành sản phẩm.

Tùng dẫn chứng: “Bên mình đang làm một chiếc đồng hồ cổ theo phong cách châu Âu cho một quán cà phê, giá 12 triệu đồng. Động cơ của chiếc đồng hồ chỉ vài trăm nghìn nhưng việc hoàn thiện những chi tiết xung quanh thì phải cần tới 3 người thợ, làm cật lực trong vòng 3 ngày mới xong”.
Tùng cho hay, không phải người nào cũng thích và biết chơi nội thất hoài cổ nên khách hàng chính của Tùng thường là những quán bar, quán cà phê, cửa hàng quần áo, quán ăn... Đây là những khách hàng thích sự bụi bặm, cũ kỹ nên họ chọn loại nội thất này để trang trí cho không gian thêm phần hoài cổ.

Mặc dù kén khách nhưng Tùng lại có một lượng khách hàng khá ổn định, đem lại nguồn thu 500-600 triệu đồng/tháng.
(Vietnamnet)

>> Chàng trai 8x bỏ nhà nước, lập công ty “ốc vít” giá triệu USD
>> Ông chủ trẻ kiếm doanh thu hơn 70 tỷ đồng từ gạch 6 lỗ

Share:

Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2015

Chàng trai 8x bỏ nhà nước, lập công ty “ốc vít” giá triệu USD

Từ bỏ một vị trí ổn định, lương cao trong một tập đoàn lớn của nhà nước để thử sức với những lĩnh vực mới đầy mạo hiểm với hai bàn tay trắng… Nhiều người nghĩ đó là một quyết định “điên rồ” nhưng chàng trai 8x gốc Nghệ An Phạm Trung Hiếu đã chứng minh quyết định của mình không sai lầm. 

Quyết định… khác người

Chàng trai Phạm Trung Hiếu sinh năm 1980, quê xứ Nghệ, học khoa Quản trị kinh doanh (ĐH Ngoại thương Hà Nội). Ngày đó, như bao sinh viên ngoại thương năng động khác, Hiếu vừa học vừa “bán dạo” kem, bàn chải đánh răng, mỹ phẩm cho một công ty của Pháp.

Năm thứ 2, Hiếu được tuyển vào làm biên tập và quảng cáo viên cho một tạp chí. Hiếu cứ cặm cụi làm vì nghĩ “trước mắt cần có ít tiền để tồn tại, hơn nữa còn trẻ học được thêm gì thì càng tốt”.
Không người định hướng, cũng chẳng có điều kiện tài chính, tự Hiếu cho rằng mình cũng chẳng quá thông minh cho nên xác định thế mạnh là cần cù chăm chỉ, luôn tham vọng nhưng không tham lam.

pham-trung-26-16541
Phạm Trung Hiếu bên cạnh những sản phẩm ốc vít của mình

Ra trường, may mắn được tuyển vào làm việc trong phòng kế hoạch của một tập đoàn viễn thông với mức lương khá ổn, nhưng cũng rất nhanh chóng và… “liều mạng”, Hiếu xin nghỉ việc để tìm hướng đi mới.

Đối mặt với sự phản đối gay gắt của gia đình vốn chỉ mong con cái có một công việc với thu nhập ổn định, Hiếu làm đủ thứ việc từ bán gạch ốp lát, máy bơm nước, dụng cụ cầm tay, đồ điện dân dụng... và kêu gọi bạn bè, đối tác góp vốn vào dự án hệ thống quán cafe 8X vốn “đình đám” một thời.

Cứ cặm cụi quần quật như vậy, qua rất nhiều công việc và giai đoạn đó Hiếu… thất bại nhiều hơn thành công. Nhưng cái được lớn nhất đối với Hiếu là kinh nghiệm, là cái nhìn thực tế về nơi mà người ta ví ác liệt hơn cả chiến trường. 

Cơ duyên… “ốc vít” và Internet

Khởi nghiệp sớm nhưng xuống dốc cũng nhanh, sau chuỗi thất bại đầu đời, Hiếu lân la tìm hiểu thời thế nơi các bậc đàn anh đi trước vốn cũng từng cay đắng trên thương trường.

Năm 2003, được một người bạn lớn tuổi giới thiệu ra mắt lãnh đạo tập đoàn về cửa nhựa, trả lời cho câu hỏi “Chú thì làm được cái gì?”, Hiếu chắc nịch: “Cái gì em làm cũng được, nếu các anh cho đơn hàng!”. Và thời điểm đó chính là lời “thách thức” cung cấp… ốc vít chất lượng cao, vốn đang là mảng phụ kiện còn tồn tại một số vấn đề trong sản phẩm của tập đoàn.

Chưa hề có kinh nghiệm trong lĩnh vực ốc vít nhưng với lòng “tự trọng”, đã hứa là phải làm được, Hiếu tận dụng vốn tiếng Anh và sục sạo trên mạng Internet tìm đối tác, kinh nghiệm từ khắp thế giới.

pham-trung-16-cf552

Chàng doanh nhân 8x (trái) rất "ngại" mặc sơ mi đóng thùng


Chỉ có một mình trước bài toán nan giải nhưng lanh lợi như một công dân trẻ của thế giới phẳng, Hiếu nghĩ cách đặt hàng khuôn từ Châu Âu và chuyển khuôn sang thuê gia công sản phẩm tại nước thứ 3 theo các tiêu chuẩn được anh nghiên cứu. Tất cả chi phí Hiếu tìm cách vay mượn được lúc đó chỉ là 13 triệu đồng để cuối cùng anh có 3 kg ốc vít chất lượng cao trong tay và tự tin chuyển tới làm mẫu.

Cho tới một chiều cuối năm… Hiếu đột ngột nhận được thư mời hợp tác cung cấp sản phẩm chính thức từ khách hàng khó tính này. Đó là một bước ngoặt lớn và “cuộc chơi ốc vít” của Hiếu bắt đầu đầy hứng khởi…

Hiếu bắt đầu tập trung vay mượn vốn liếng đầu tư máy móc, khuôn mẫu chất lượng cao sản xuất cung ứng đủ mọi loại ốc vít kỹ thuật cho khách hàng. Và một công ty ốc vít mới toanh - “đứa con tinh thần" của Hiếu, đã chính thức ra đời bằng lãi đơn hàng trước bù cho nâng cấp máy móc sản xuất của đơn hàng sau.
pham-trung-11-04a8e

Chỉ trong vài năm, từ 3kg ốc vít chào hàng ban đầu, nay Hiếu đã xây dựng được 2 nhà xưởng với hàng chục bộ thiết bị máy móc tự động hiện đại để sản xuất ra gần 400 sản phẩm linh phụ kiện từ nhựa và thép cung ứng ra thị trường trong nước và xuất khẩu.

Với quan điểm “chỉ sản xuất ra các sản phẩm chất lượng cao, phải để người Việt Nam tự hào về hàng hóa thương hiệu Việt…”, từ các các loại ốc vít đến nay, Hiếu đã cung ứng cho các khách hàng lớn tại Việt Nam như Panasonic, LG, Toto, Inax, Eurowindow, Austdoor.... và xuất khẩu đi 6 nước trên thế giới trong đó có các thị trường khó tính như Nhật Bản, Thụy Sỹ, Hàn Quốc...

Là người dân nước nhiệt đới gió mùa gặp nhiều mưa bão, chỉ một lần quan sát những chiếc đinh vít bắt mái tôn thường bị hoen gỉ, kém chắc trong mùa mưa, Hiếu còn tự tay sáng tạo ra chiếc ke bắt vít mái tôn bằng nhựa kỹ thuật kháng thời tiết.
pham-trung-10-733cc

Những sản phẩm ốc vít chất lượng cao do công ty Hiếu sản xuất cho thị trường khó tính


Thử nghiệm ở Phòng thí nghiệm gió - Viện Khoa Học Vật liệu xây dựng, mái tôn bắt vít với ke chống bão của Hiếu chịu được sức gió lên tới cấp 17 vẫn vững chãi, trong khi bắt bằng các loại vít thường thì chỉ gió cấp 8 – 12 là bay tứ tán.

Loạt sản phẩm ke nhựa chống bão của Hiếu nhanh chóng được ưa chuộng trên thị trường trong nước và xuất khẩu ra nước ngoài. Nhưng cũng rất nhanh sau đó Hiếu lại phải loay hoay với một trận “bão” khác với cấp độ cũng không kém phần ghê gớm – hàng giả, hàng nhái!
pham-trung-9-31957

Sản phẩm ke chống bão của Phạm Trung Hiếu (có logo chữ S) bị nhiều đơn vị làm giả, làm nhái.


Đến nay, sau nhiều thất bại cay đắng đến mức trở về hai bàn tay trắng, chàng sinh viên nghèo xứ Nghệ Phạm Trung Hiếu năm nào đã trở thành một tên tuổi không phải nhỏ trong ngành sản xuất ốc vít với những đơn hàng trị giá vài chục tỷ đồng là… bình thường.

Tuy nhiên, ai gặp chàng trai này có lẽ cũng sẽ rất ngạc nhiên khi giám đốc của một công ty lớn lại ăn mặc rất tuềnh toàng, không sơ mi áo trắng cổ cồn mà lại thường xuyên đi xuống thị trường, đi khảo sát địa bàn với trang phục mà nhiều người vào xưởng sản xuất dễ nhầm tưởng anh là… công nhân.

“Tôi xuất thân từ vùng quê nghèo khó nên không quen cung cách làm việc quá chỉnh tề với sơ mi, đóng thùng rồi ngồi điều hoà. Hơn nữa, công việc của tôi cũng khá thoải mái nên trừ khi đi gặp đối tác cần phải thật lịch sự, còn lại tôi thích ăn mặc giản dị thoải mái. Hiệu quả công việc mới quan trọng chứ không chỉ ở bộ quần áo.

Ước mơ lớn nhất của tôi trong tương lai đó là làm sao có thể sản xuất thêm nhiều sản phẩm khác xuất khẩu ra khắp thế giới để chứng minh được rằng, người Việt chúng ta có thể làm được nhiều thứ chứ không chỉ là mỗi ốc vít”, Phạm Trung Hiếu chia sẻ.
(Theo Dân Trí)

>> Chàng trai tay trắng thành ông chủ kiếm 3 tỷ/năm
>> Nghỉ việc thành phố, kỹ sư 9x về quê làm chất đốt thu tiền tỷ

Share:

Thứ Hai, 10 tháng 8, 2015

Bước thăng trầm làm túi xách Việt của đôi vợ chồng trẻ

Từ số vốn vỏn vẹn 40 triệu đồng, sau 6 năm cùng nhau khởi nghiệp, vợ chồng Liêm và Thư đã tạo dựng được một thương hiệu túi xách thuần Việt, cùng chuỗi 19 cửa hàng trên toàn quốc.
Ngay từ lúc còn nhỏ, Phạm Ngọc Liêm, sinh năm 1988 tại Phước Long, Bình Phước, đã tập tành phụ giúp ông bà buôn bán nông sản do gia đình sản xuất, nên máu kinh doanh có ở cậu thanh niên này từ khá sớm. 

Năm 18 tuổi, Liêm lên TP HCM học công nghệ thông tin rồi đi làm quản lý chi nhánh cho công ty thiết bị số một thời gian. Chính những công việc này cho Liêm nhiều kinh nghiệm dấn thân hơn trên thương trường, nhưng nhiều lúc anh lại tự hỏi: "Mình đang làm việc này vì điều gì? Mình đang được trả tiền để thực hiện ước mơ của người khác hay sao thay vì có ước mơ cho riêng mình?".

Những suy nghĩ ấy cứ thôi thúc Liêm phải làm một điều gì đó. Vào đầu năm 2009, anh quyết tâm từ bỏ một công việc tốt đang có và bắt tay vào xây dựng thương hiệu riêng với tên gọi Lee&Tee - xuất phát từ tên của hai vợ chồng Liêm và Thư. Đầu tiên là giai đoạn lựa chọn ngành nghề. Vợ chồng anh may mắn gặp được một người thợ may túi "bậc thầy" đã truyền thêm động lực lớn cho quyết định chọn lĩnh vực may mặc thời trang.
Sản phẩm túi xách mang thương hiệu Việt của Liêm và Thư.

Qua đó, bản thân Liêm nhìn thấy được thế mạnh của Việt Nam là một trong ba quốc gia sản xuất và xuất khẩu may mặc lớn nhất thế giới. Tuy nhiên, hầu hết các doanh nghiệp chỉ gia công và xuất đi các nước, chưa tập trung vào phát triển nhận diện thương hiệu ngay tại nội địa. Thời điểm này, vợ Liêm đang làm bên du lịch cũng chuyển qua học thiết kế để hỗ trợ cho dự án của hai vợ chồng.

Nhờ sự hỗ trợ và giúp đỡ của vị "sư phụ dạy nghề", hai vợ chồng bắt đầu thiết kế và may mẫu. Suốt hai năm nghiên cứu, khảo sát ý kiến khách hàng, Liêm và Thư mới cho ra đời những sản phẩm có thương hiệu riêng với gam trầm làm chủ đạo theo xu hướng phong cách cổ điển.

Năm 2011, cửa hàng đầu tiên của hai vợ chồng ra đời. "Lúc đó chúng tôi chỉ có vỏn vẹn 40 triệu đồng làm vốn cùng một cửa hàng nhỏ 10m2 trên đường Cách mạng tháng Tám, TP HCM. Ngay cả việc thi công cửa hàng, bạn bè cũng hỗ trợ rất nhiều, người phụ đóng gỗ thiết kế, người thì vẽ tặng bảng hiệu...", Liêm kể.

Vào thời kỳ đầu, chỉ có hai vợ chồng và hai người thợ già cùng nhau làm việc. Vốn không nhiều, mỗi lần sản xuất chỉ có vài sản phẩm, tức là làm tới đâu bán tới đó, rồi mới may thêm. Sáng sáng Liêm lại đi mua nguyên liệu, vẽ rập cắt may rồi cùng thợ lên mẫu. Mẫu lên lần đầu tiên sẽ bán rồi tham khảo góp ý của khách, rồi được chỉnh sửa hoàn thiện ở phiên bản thứ hai. Và cứ như vậy mọi thứ dần hoàn thiện giúp vợ chồng Liêm xây dựng được số lượng khách hàng thường xuyên. Khâu sản xuất cũng từ chỗ chỉ có hai chiếc máy may, đã được nâng lên 3 rồi 4 máy...

Những tưởng sẽ tiếp tục kinh doanh tốt, một năm sau đó,  Liêm quyết định mở cửa hàng thứ hai nhưng mọi chuyện bắt đầu đi xuống từ đó. Lượng khách mua không đủ để hoàn vốn trả nợ hàng tồn đọng nên hai vợ chồng rơi vào khủng hoảng tiền bạc.

Mặt khác, do thói quen sử dụng các sản phẩm nhập từ bên ngoài, nhiều màu sắc của người tiêu dùng thời kỳ đó, trong khi Liêm lại tập trung phát triển sản phẩm theo gu thiết kế với tông màu trầm cổ điển, cũng là một trong những nguyên nhân gây khó khăn. Hơn nữa, việc cập nhật, đa dạng và thay đổi mẫu mã theo xu hướng mới đòi hỏi những người thợ phải thành thạo kỹ thuật tốt mới đảm bảo chất lượng.
liem-7385-1438885248.jpg
Gia đình Liêm và Thư.

Khó khăn chồng chất khiến đôi vợ chồng trẻ nhiều lúc muốn từ bỏ giấc mơ còn đang dang dở, nhưng rồi Liêm lại tự trấn an rằng: “Tại sao phải bỏ? Đây là niềm kiêu hãnh của hai vợ chồng. Từ bỏ là thua cuộc. Chỉ cần có sản phẩm tốt, chắc chắn sẽ có người ủng hộ sản phẩm Việt do mình làm ra. Nhiệm vụ của mình là cố gắng tập trung làm ra sản phẩm đáp ứng đúng mong đợi của khách hàng là được." anh bộc bạch.

Với suy nghĩ đó, hai vợ chồng cố gắng gượng duy trì sản xuất, kiên trì đeo bám thị trường và khách hàng quen, thêm vào đó nhờ sự giúp đỡ từ bạn bè, người thân, dần dà Liêm cũng từng bước vực dậy được cơ sở. Hơn 3 năm từ ngày có cửa hàng đầu tiên, sản phẩm túi xách của vợ chồng anh hiện đã phát triển thành 19 cửa hàng ở các thành phố lớn như TP HCM, Hà Nội, Cần Thơ, Đà Nẵng… và một xưởng gia công sản xuất với gần 100 công nhân.

Liêm cho biết, từ lúc bắt đầu đến nay, việc đầu tư và phát triển thương hiệu đều hoàn toàn dựa trên vốn tích góp mà có, không vay hoặc huy động sự đóng góp từ doanh nghiệp nào. Trong tương lai, anh cho biết sẽ mở rộng ra thị trường quốc tế để người Việt có thể tự hào với một thương hiệu Việt vừa chất lượng vừa đẹp về mẫu mã không thua kém so với các thương hiệu khác trên thế giới.

Ông chủ trẻ này tâm sự thêm, trải qua một số công việc và tiếp xúc nhiều lĩnh vực khác nhau, anh nhận thấy tất cả các công việc kinh doanh đều có một cấu trúc giống nhau, điểm khác biệt là ở sản phẩm và lĩnh vực mình kinh doanh là gì. Và khi bắt đầu lựa chọn một sản phẩm hay lĩnh vực nào đó, muốn kinh doanh tốt thì ít nhất mình phải là một chuyên gia hay chuyên viên tư vấn có kiến thức sâu rộng về lĩnh vực đó.
Share:

Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2015

Kỹ sư 9x bán chả cá doanh thu 6 tỷ đồng một năm

Dành nhiều tình cảm cho sản phẩm chả cá quê hương, Nguyễn Văn Sơn - chàng kỹ sư hoá dầu sinh năm 1990 đã nhiều phen lao đao, tưởng chứng không thể vượt qua vì kinh doanh thua lỗ.
 
Từ năm 2010, Sơn và 5 người bạn đã bắt đầu tập kinh doanh khi gom góp được 2 triệu đồng mua hơn 20kg chả cá Nha Trang ở quê lên Sài Gòn bán. Tiếp thị không thành công, chàng sinh viên hóa dầu trường Đại học Công nghiệp TP HCM đành đem phân phát cho bạn bè, phần còn lại nấu thành nồi lẩu lớn chỉ có độc chả cá. 

Không từ bỏ giấc mơ bán đặc sản quê hương, Sơn tiếp tục huy động vốn mở quán kinh doanh đặc sản Nha Trang, nhưng tồn tại chưa đầy một tháng, quán phải đóng cửa. Dự án kinh doanh đổ bể này khiến Sơn phải bán xe máy, laptop và các thiết bị, vật dụng của quán để trả nợ.

Dù thất bại, nhưng Sơn không thôi nghĩ đến việc kinh doanh chả cá, nhất là khi trên thị trường vẫn còn nhiều loại chả không ngon, pha nhiều bột. Từ đây, chàng sinh viên bắt đầu nghĩ đến việc làm thương hiệu cho chả cá và mở rộng thị trường.
CHA-CA.jpg
Chàng giám đốc 25 tuổi hướng đến năm 2020 sẽ đưa thương hiệu chả cá ra 10 quốc gia trên thế giới. 

Gom góp được 350.000 đồng, tháng 8/2012, Sơn lại tiếp tục lấy vài kg chả cá để bán. Với chiếc bếp gas mini và cái chảo, Sơn bán chả cá chiên ngay trên vỉa hè đường Phan Văn Trị, quận Gò Vấp. Với cách làm này, có ngày Sơn bán được cả chục kg.

Chuyện làm ăn cứ thế phát đạt dần, chỉ sau thời gian ngắn, doanh thu của Sơn đã đạt mức 15 triệu đồng mỗi tháng và tăng gấp đôi ở tháng tiếp theo. Quyết tâm làm lớn, Sơn liên tục mở thêm đại lý phân phối, bán ra trung bình hơn 3 tấn chả cá mỗi tháng. Tháng 12/2012, anh vay thêm 150 triệu đồng cộng với số vốn tích lũy để mở xưởng sản xuất chả cá tại quê.

Không may, bước vào mùa lạnh, lô chả cá của chàng sinh viên trẻ gặp vấn đề khi thịt cá mấu dùng để chế biến chả cá có mỡ làm cho miếng chả khi hấp không dai, khi chiên lên thì bở. Hơn 3 tấn chả cá kém chất lượng không bán được, Sơn phải bán rẻ cho những người nuôi heo với mức giá 1.500 đồng một kg.

Hơn 300 triệu mất trắng, một nửa đại lý bỏ hợp tác, rồi nợ lương công nhân, uy tín của Sơn bị ảnh hưởng nặng nề.

“Suốt 3 tháng trời tôi không tìm ra được phương án để giải quyết, người ta sợ mình giựt nợ, nên mọi nguồn thu đều bế tắc. Tôi gỡ bỏ nút thắt khó khăn này bằng cách gặp chủ nợ thương lượng để họ giãn nợ và chấp nhận phương án trả góp, dùng hàng để đổi hàng. Tôi tập trung vào những đại lý còn lại để tăng khoảng 10% doanh số. Xưởng chỉ sản xuất vừa đủ để bán, không lấy thêm hàng”, chàng trai sinh năm 1990 kể.

Phương án này được lặp đi lặp lại gần hai năm, đến giữa năm 2014 công việc bắt đầu mới ổn định dần, Sơn đưa cha mẹ vào thành phố và mở Minh Sơn quán để ổn định thu nhập cho gia đình. Mỗi ngày quán cũng được hơn 300 khách ghé ăn.

Công việc bán chả cá dần đi vào quỹ đạo, tháng 6/2014 Sơn thành lập Công ty cổ phần và xây dựng thương hiệu chả cá Nha Trang Mạ. “Mạ có nghĩa là mẹ, nên tôi lấy tên này làm thương hiệu. Với tôi, những món ăn mẹ chọn luôn ngon và an toàn, tình cảm mà mẹ dành cho con lúc nào cũng thiêng liêng và đẹp nhất”, Sơn chia sẻ.

Sơn quan niệm chả cá phải có mặt ở các điểm bán sau 8 tiếng sản xuất,  còn vận chuyển và phục vụ khách hàng trong vòng 24 giờ thì mới đảm bảo chất lượng và sự tươi ngon. 

Hiện nay công ty Sơn có 46 đại lý phân phối là quán ăn, chợ với hai mặt hàng chả cá thu và chả cá truyền thống, ngoài ra còn bán đặc sản mực, nem. Mỗi đại lý  tiêu thụ trung bình 3 tấn mỗi tháng, giúp Sơn có doanh thu doanh thu 6 tỷ đồng một năm. Sơn cho biết đang hướng phát triển mạnh vào phân khúc chợ và siêu thị. Anh đặt ra mục tiêu đến tháng 7/2016 phải đạt mốc 300 đại lý. Ngoài ra chàng giám đốc trẻ này đang nghiên cứu để nhắm đến thị trường xuất khẩu. Hiện sản phẩm của công ty đã ra được nước ngoài theo hướng xách tay, nhưng sắp tới sẽ chuyển qua hướng chính ngạch.
“Tuy nhiên để chơi những cuộc chơi lớn, phải thử sức ở những cuộc chơi trong nước. Cách tốt nhất hiện nay là đem sản phẩm chả cá đến với nhiều người hơn”, Sơn nói.

Chia sẻ về kinh nghiệm chế biến sản phẩm, Nguyễn Văn Sơn cho biết chả cá không được dùng hàn the, do đó, để tạo được độ dai và trắng cho miếng chả, người thợ cần xay kỹ, pha nhiều cá đỏ thì miếng chả sẽ dai, còn cá thu sẽ làm cho miếng chả cá trắng hơn.

Dự án xây dựng thương hiệu chả cá Mạ của Sơn đạt giải 3 cuộc thi “Khởi nghiệp 2014” và “Best Innovation A Ward” do Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam VCCI phối hợp tổ chức.
(Diễm Phạm - Vnexpress)

>> 9x học xong đại học về quê nuôi lợn rừng kiếm 1,2 tỷ đồng

Share:

Thứ Năm, 22 tháng 1, 2015

Cô gái 15 tuổi trở thành tỷ phú nhờ kinh doanh dép xỏ ngón

Trong khi phần lớn bạn bè cùng tuổi còn đang “mài đũng quần” trên ghế nhà trường, Madison Robinson (15 tuổi, người Mỹ) đã kiếm được cả triệu USD từ kinh doanh dép xỏ ngón.

Năm 2013 được coi là một “đại thành công”  với Madison Robinson (15 tuổi, Texas, Mỹ) khi đã thành lập nên “Fish Flops” (Công ty kinh doanh dép xỏ ngón). Cô gái đã gây được sự chú ý của hàng triệu người với thương hiệu “Fish Flops” và thương hiệu của cô đã trở thành thuật ngữ được tìm nhiều nhất trên Internet…

Thành công nhờ sự khác biệt

Khi lên 8, Madison nảy ra ý tưởng chế tạo những đôi dép xỏ ngón trang trí bằng hình sinh vật biển và gắn đèn nhấp nháy.  Bố cô - Dan Robinson - một nhà thiết kế áo phông đã giúp cô biến những bức vẽ thành sản phẩm mẫu.

Đến năm 2006, Madison đã lên kế hoạch thực hiện ý tưởng thành lập công ty chuyên sản xuất giày dép, quần áo... cho trẻ em từ chính các thiết kế của mình.

Sau khi triển lãm một vài đôi dép mẫu tại hội chợ thương mại, hơn 30 cửa hàng khác nhau đã liên hệ với cha con Madison. Năm 2011, công ty của Madison ra đời với cái tên "Fish Flops". Thương hiệu thời trang dành riêng cho trẻ em này nhanh chóng trở nên nổi tiếng.

Mỗi đôi dép xỏ ngón có giá 25 USD (hơn 500 nghìn đồng Việt Nam) và có hơn 60.000 đôi đã được bán trong năm 2012, tạo ra doanh số bán lẻ ít nhất là 1,2 triệu đô la Mỹ. Ngoài ra, công ty còn chuyên cung cấp sản phẩm cho các cửa hàng thời trang nhỏ lẻ khác. 
  Madison Robinson - cô bé thành công từ những đôi dép xỏ ngón

Chưa dừng lại ở đó, Madison Robinson còn có dòng sản phẩm dành riêng cho các bé gái từ 9-13 tuổi. Những mẫu sản phẩm thông minh và phong cách đó được đánh giá là nổi bật hơn so với các sản phẩm thông thường cho nhóm tuổi này.

Mới đây, Madison  đã ký hợp đồng với hai đại gia bán lẻ thời trang là Macy's và Nordstrom. Macy's thậm chí còn đề nghị Madison thiết kế dòng sản phẩm cho người lớn.

Sản phẩm của Madison được trẻ em yêu thích bởi có in hình các con vật ngộ nghĩnh như cá voi, rùa biển, bạch tuộc… Madison không chỉ bán mũ, áo phông mà còn viết sách cho trẻ em và lên ý tưởng thiết kế trò chơi online dưới thủy cung cho trẻ em.

16 tuổi, Madison đã là một doanh nhân khôn ngoan và giàu có. Thương hiệu thời trang của cô ngày càng nổi tiếng giúp cô kiếm bộn tiền. Tạp chí Forbes đã đưa ra dự đoán, Madison có thể lọt top 400 tỷ phú trong tương lai.

 “Không cho phép mình bỏ cuộc”

Madison cho biết, việc kinh doanh đã giúp cô bé có thêm nhiều kỹ năng sống. Trong việc kinh doanh, Madison không chỉ tự thiết kế, chọn màu trên máy tính, mà còn phải học cách đóng gói hàng, vận chuyển, giám sát kho, đặt giá, marketing trên mạng xã hội, theo dõi doanh thu và quản lý gian hàng trong hội chợ thương mại…

Cô bé còn từng viết thư tay để tiếp cận các nhà bán lẻ, sau đó thuyết phục họ bằng những mẫu thiết kế khả thi của mình.

Tại nơi Madison sinh sống, ai cũng tỏ ra ngưỡng mộ trí thông minh và tài năng kinh doanh của cô bé. The Houston Chronicle (một tờ báo Mỹ) đã đặt tên cô ở vị trí đầu tiên trong danh sách những người hấp dẫn nhất năm 2014, dưới đó là các ngôi sao như: các vận động viên, rapper, chính trị gia, các nhà hoạt động của thành phố…

Trước đó, rất nhiều ấn phẩm như tạp chí Seventeen, Forbes, tạp chí Success, Bloomberg Business Week, tạp chí Tatler và Times của Ấn Độ, đã dành nhiều “đất” đăng tải câu chuyện kinh doanh của Madison. Hình ảnh Madison xuất hiện trên trang bìa các tờ  Fox Business Network, Inside Edition, CNBC’s Nightly Business Report, ABC News, CBS News và những chương trình phát sóng khác

Ngoài ra, 2 nhà xuất bản sách giáo khoa trung học còn đưa Madison vào 1.000.000 cuốn sách cho học sinh Mỹ và Canada. Mới đây, tổ chức Junior Achievement vùng Đông Nam Texas cũng đã mời cô bé đến chia sẻ kinh nghiệm kinh doanh của mình với 8.000 sinh viên.

Kiên nhẫn là thứ quý giá nhất Madison có được từ công việc kinh doanh
Kiên nhẫn là thứ quý giá nhất Madison có được từ công việc kinh doanh

Madison thừa nhận không hề dễ dàng khi cùng lúc đảm nhận hai vai trò học sinh và doanh nhân. "Đôi khi tôi cảm thấy căng thẳng với việc học ở trường và việc kinh doanh. Tôi học đến 17:00 mỗi ngày, sau đó phải hoàn thành bài tập về nhà trước khi nghĩ đến núi công việc của công ty. Chưa kể, việc kinh doanh vô cùng bận rộn vào thời điểm cuối tuần”.

Hàng ngày, Madison nhận được rất nhiều thư, email của hàng trăm doanh nhân ở mọi lứa tuổi trên khắp thế giới hỏi bí quyết kinh doanh. Madison chia sẻ rằng: “Tôi đã viết thư gửi cho những khách hàng của mình rằng tôi đang sử dụng một kỹ thuật bán hàng kiểu cũ. Tôi đã từng nghĩ rằng nó không khả thi nhưng tôi vẫn thử, không bỏ qua một cách nào”.

Madison cho hay, điều quý giá nhất cô học được từ công việc kinh doanh là sự kiên nhẫn. Cô bé từng nói, giây phút hồi hộp và khó chịu nhất trong kinh doanh là chờ đợi cửa hàng đưa ra quyết định hàng hóa của mình có thể xuất hiện trên kệ của họ hay không.
Tuy kiếm được rất nhiều tiền nhưng Madison không sử dụng chúng bừa bãi. Cha cô bé là người quản lý tiền và là người chi tiền cho những nhu cầu rất đời thường của cô bé. Những dịp đặc biệt như sinh nhật hay ngày lễ, Madison phải tự lấy tiền tiết kiệm để chi tiêu.

Madison chia sẻ, cô sẽ để dành toàn bộ số tiền kiếm được đến khi đủ 18 tuổi rồi tiếp tục phát triển công việc kinh doanh mạnh hơn nữa khi đã có nhiều kiến thức và kinh nghiệm thực tế.

Madison cho hay, thời gian tới cô sẽ tham gia một lớp học kinh doanh, tài chính. Cô bé cũng dự định nghiên cứu kinh doanh ở trường đại học.

Trong bài phát biểu gần đây với tổ chức Junior Achievement, Madison đã chia sẻ những bài học kinh nghiệm của mình: "Không bao giờ bỏ cuộc, kiên định và kiên nhẫn. Nếu bạn có một ý tưởng hay, hãy nói với người thân về điều đó. Và biết đâu có người sẽ giúp bạn bắt đầu".

Theo Huyền Vũ
Dân Việt
Share:

Thứ Hai, 5 tháng 1, 2015

Tái khởi nghiệp với 17 triệu đồng

Thất bại trong lần khởi nghiệp đầu tiên khiến số vốn 200 triệu đồng mất sạch, ông chủ cơ sở gia công áo thun vẫn không nản chí, quyết định gây dựng lại sự nghiệp với 17 triệu đồng.

Dưới đây là bài viết chia sẻ kinh nghiệm về khởi nghiệp do anh Lâm Ngọc - chủ cơ sở sản xuất áo thun, gửi về VnExpress.

Tôi sinh ra trong một gia đình khó khăn và đông con, có lúc tưởng phải bỏ học nửa chừng khi còn ở thời phổ thông. Tuy nhiên, nhờ một người bạn cho mượn tiền đóng học phí mà tôi mới được học lên tiếp.

Rồi ngày tôi vào năm thứ nhất đại học, cảm giác mừng nhưng lại rất lo. Trải qua nửa năm học đầu tiên, nghe lời thầy phụ trách lớp mách bảo: “ Tụi em hãy mạnh dạn tranh thủ kiếm việc làm để có thêm kinh nghiệm”, và tôi đã làm theo.

Lúc bấy giờ người ta ít sử dụng các từ "bán hàng", "nhân viên kinh doanh" như bây giờ, mà chủ yếu gọi là "nhân viên tiếp thị". Tôi đã trở thành nhân viên tiếp thị của một công ty Đài Loan (Trung Quốc) để có tiền trang trải việc học. Ngày ấy, cầm sản phẩm đi lòng vòng khu vực được giao để bán, gõ cửa từng nhà, gặp từng người… và bị từ chối, bị đuổi cổ ra khỏi nhà là chuyện bình thường. Nhưng cũng rất vui mỗi khi tôi bán được một sản phẩm.

Cứ thế, mỗi năm trôi qua, tôi làm nhân viên tiếp thị cho một loại sản phẩm khác nhau. Tuy chỉ làm trong ngắn hạn nhưng cũng giúp tôi tích luỹ khá nhiều kinh nghiệm.
Khởi nghiệp từ số vốn 17 triệu đồng.

Sau khi ra trường, tôi có hai may mắn đó là vốn tiếng Anh kha khá và tốt nghiệp ngành Marketing - một ngành rất "hot" thời bấy giờ. Đó là lý do tại sao tôi được làm việc ở một văn phòng đại diện của một công ty nước ngoài. Vừa làm, tôi vừa đi học - một trong những khoá học mà tôi từng tham gia đó là khoá CEO (lớp giám đốc điều hành) của một trường khá nổi tiếng ở TP HCM với mong muốn được tiến thân sau này.

Cũng tại đây, tôi được một người cùng lớp mời về công ty làm việc với chức vụ Phó giám đốc phụ trách mảng Marketing. Tôi đã phấn đấu làm việc, đi công tác thường xuyên và học hỏi được rất nhiều kinh nghiệm thương trường.

Khi tích luỹ được số vốn khoảng 200 triệu đồng, tôi đã quyết định ra riêng để trở thành nhà phân phối các sản phẩm nội thất. Bước đầu lập nghiệp, công ty trải qua rất nhiều khó khăn khi hàng hoá không bán được, lâu lâu có một đơn hàng thì chi phí đầu tư để thực hiện quá lớn nên cũng không thể triển khai. Doanh thu không có, trong khi phải chi ra các khoản đầu tư để làm văn phòng, sản phẩm trưng bày, lương nhân viên, tiền thuê nhà… cũng đủ rút cạn số vốn ít ỏi 200 triệu ấy của tôi và thậm chí còn thâm thêm nợ.

Trụ không được bao lâu, sau khoảng 7 hay 8 tháng hoạt động, tôi đã kiệt sức nên phải bán đổ, bán tháo các vật phẩm trưng bày cùng máy móc văn phòng để đi tìm một công việc khác.

Rút kinh nghiệm xương máu, lần này  tôi luôn tự nhủ phải tính toán thật kỹ các cơ hội, rủi ro, chi phí và học hỏi thêm khả năng bán hàng trước khi tiếp tục khởi nghiệp. Và tôi cũng nhận ra rằng, chỉ có thể bắt tay với những sản phẩm đơn giản và trong khả năng của mình thì mới mong thành công.

Và rồi may mắn cũng đến với tôi sau nhiều tuần lục lọi danh sách tuyển dụng để tìm việc, một công ty áo thun đồng phục đã mời tôi về làm với mục đích hệ thống lại bộ máy bán hàng và phát triển doanh số. Chính nơi đây tôi đã tìm thấy được sản phẩm mà các doanh nghiệp đều cần đến với chi phí đầu tư không quá lớn.

Cuối năm 2013, sau khi trả hết khoản nợ trước đây, tôi còn vỏn vẹn trong tay số tiền 17 triệu đồng. Với số vốn này, tôi quyết định rời khỏi công ty và thành lập doanh nghiệp cho riêng mình lần thứ hai. Mùng 5 Tết âm lịch năm ấy, tôi lòng vòng các khu công nghiệp để gửi thư, tờ rơi chào mời. Một số doanh nghiệp đóng cửa cúng bái đầu năm, tôi vẫn kiên trì gửi thư cho bảo vệ.

Có lẽ nhờ sự cố gắng không mệt mỏi ấy đã giúp tôi sớm có khách hàng gọi hỏi thăm, tư vấn và báo giá. Nhận được một vài đơn hàng nhỏ lẻ đầu năm, niềm vui của tôi không thể tả. Tuy nhiên, khi đã có khách đặt hàng thì bi kịch lại diễn ra lần nữa. Lúc đó, nhà cung cấp không nhận làm hàng cho tôi với lý do là họ đang có nhiều đơn hàng lớn.

Hành trình tìm kiếm nhà cung cấp lại bắt đầu, nhiều nơi vẫn không nhận làm vì chê  đơn hàng của tôi nhỏ lẻ lại không ổn định. May mắn là cuối cùng tôi cũng tìm được chỗ nhận làm. Để đảm bảo chất lượng, tôi đã phải thức khuya dậy sớm, kiểm tra từng sản phẩm nhằm đảm bảo chất lượng.

Tuy nhiên, khi thời gian giao hàng đã cận kề, đơn vị gia công lại làm quá ẩu. Các sản phẩm họ may chỉ đua theo số lượng, thậm chí không cắt chỉ thừa và quên ráp cả tay áo hoặc ráp nhầm tay, may không dính hết… Nhiều đêm liền tôi đã mất ngủ vì lo lắng không kịp tiến độ giao hàng. Với một đơn hàng chỉ vài chục áo đến 100 áo, nhưng tôi phải mang đi sửa tới sửa lui nhiều lần khiến hàng không đẹp, giá cả lại bị ép nên lợi nhuận không còn bao nhiêu.

Và rồi, chỉ sau vài đơn hàng, số vốn khởi nghiệp ít ỏi ấy cũng ra đi không ngày trở lại. Trong khi đó, bà xã đang mang thai nên cuộc sống của vợ chồng tôi rất khó khăn. Tôi phải chạy vạy khắp nơi, tìm gặp bạn thân hỏi mượn tiền để sống qua giai đoạn vất vả này. Đã có lúc tôi thấy mình như quỵ ngã, muốn vứt bỏ tất cả. Nhiều đêm liền tôi trằn trọc để tự hỏi mình nên dừng lại hay đi tiếp. Và rồi tôi quyết định mình phải bước tiếp bởi nếu dừng lại, sẽ không còn một cơ hội thứ 3 để khởi nghiệp.
Thế là tôi ra quyết tâm phải tự mình làm cho được một chiếc áo đẹp, có nét đặc biệt riêng thì mới mong trụ được lâu dài. Tôi bắt tay vào tìm hiểu, học hỏi từ những người đi trước, có kinh nghiệm, tay nghề..., rồi thiết lập một tổ hợp sản xuất với vài ba nhân công, trong đó máy móc thiết bị được mua trả góp. Và rồi những chiếc áo thun mang dấu ấn riêng của cơ sở tôi đã ra đời với nhãn hiệu Lulo. Những đơn hàng cũng bắt đầu xuất hiện nhiều hơn.

Giai đoạn đầu, một phần lợi nhuận tôi dùng để trang trải cho cuộc sống gia đình, phần lớn còn lại dành để cải tiến chất lượng may mặc. Chỉ cần một lỗi nhỏ dù khách hàng không thể nhận thấy, tôi cũng không chấp nhận. Có những lúc ít hàng, một số nơi đề nghị may gia công cho họ, nhưng tôi đã từ chối vì nếu để thợ của mình làm hàng chợ hoặc hàng cấp thấp thì sẽ tạo nên thói quen cẩu thả, chất lượng giảm sút mà sau này sẽ khó lòng đào tạo lại.

Sóng gió rồi cũng dần dần qua đi, giờ đây doanh thu của cơ sở tôi ổn định ở mức 150-200 triệu đồng mỗi tháng. Tôi cũng rất tự hào với chiếc áo thun đồng phục mà mình cung cấp ra thị trường. Nhìn khách hàng cầm áo lên, mặc vào và khen ngợi, lòng tôi nhẹ nhõm và đầy tự hào.

Con đường phía trước sẽ còn nhiều vất vả. Ở mỗi giai đoạn sẽ có những khó khăn riêng của nó, nhưng nếu biết cách, nếu quyết tâm học hỏi và chịu khó sẽ vượt qua. Do đó, tôi muốn nhắn nhủ các bạn có khát khao khởi nghiệp rằng: "Hãy đi, tuy lâu nhưng sẽ tới. Còn nếu bạn ngồi tại chỗ thì suốt cuộc đời này cũng sẽ không bao giờ tới được cái nơi mà bạn cần tới".

Nhìn lại chặng đường đã đi, nhìn lại chiếc áo bây giờ với nhiều cải tiến so với trước kia, tôi vẫn còn đó những khát khao cháy bỏng với những kế hoạch biến nó thành chiếc áo nhân cách hoá, chiếc áo cặp… Thời gian tới, tôi sẽ mở rộng sang mảng bán lẻ với "chiếc áo nhân cách hoá" này, nghĩa là khách hàng có thể in ấn bất kỳ hình ảnh, nội dung nào mà họ muốn sau khi đã chọn một chiếc áo trơn ưng ý.
Vnexpress

Share:

Thứ Bảy, 18 tháng 10, 2014

Chàng trai đến trường với lá chuối, bút tre thành giám đốc



Ít người tin một giám đốc thế hệ 8X với gương mặt sáng lại có tuổi thơ nghèo khó đến mức phải dùng lá chuối, bút tre để đi học rồi thành danh.

Gặp anh tại một hội chợ ở Cung thể thao Quần Ngựa (Ba Đình, Hà Nội), anh đang chăm chú tỉa gọt những cành tre. Tập trung vào công việc tới mức khách hỏi mua sản phẩm lần thứ hai, anh mới giật mình ngẩng đầu lên, đáp lại lịch thiệp và đưa danh thiếp của mình. Anh là Nguyễn Duy Thắng, Giám đốc công ty TNHH sản xuất và thương mại chuyên về dòng sản phẩm thủ công mỹ nghệ, đặc biệt với thương hiệu bút tre Việt Nam

Ít ai biết tuổi thơ của Nguyễn Duy Thắng phải dùng lá chuối tươi làm vở, que tre làm bút viết. Ảnh: NVCC.
Share:

Thứ Tư, 1 tháng 10, 2014

Nghỉ việc thành phố, kỹ sư 9x về quê làm chất đốt thu tiền tỷ

Năm 22 tuổi, Lê Trường An quyết định nghỉ việc tại thành phố lớn về quê mở xưởng làm củi trấu. Hiện nay, doanh nghiệp của anh đạt doanh thu 2 tỷ/năm. 
Tốt nghiệp ĐH Giao thông vận tải, là một kỹ sư cơ khí có công việc ổn định tại Hà Nội nhưng Lê Trường An (sinh năm 1990) quyết định nghỉ việc về quê lập nghiệp. 

Làm giàu trên mảnh đất quê hương
Lê Trường An, chủ doanh nghiệp sản xuất củi trấu ở Nam Định (Ảnh NVCC)


Trường An sinh ra ở mảnh đất Giao Thủy, Nam Định - nơi thực trạng phế thải nông nghiệp như vỏ trấu, rơm rạ, mùn cưa bị người dân mang đi đốt tràn lan, gây ô nhiễm môi trường. Nhiều lần về quê, anh đều nghiền ngẫm về việc làm sao để có thể giải quyết tình trạng rác thải nông nghiệp cho các miền quê. 

Nhiều lần tìm kiếm giải pháp nhưng chưa thành công, phải đến tháng 12/2012, Trường An mới tìm được lời giải cho bài toán khó mà anh vẫn luôn trăn trở. Khi anh cùng một vài người bạn đi công tác trong miền Tây, Trường An đã được tiếp cận với nhà máy sản xuất củi trấu (loại chất đốt làm từ vỏ trấu) phục vụ sản xuất công nghiệp. 

"Mình đã trao đổi rất thật với chủ doanh nghiệp là mình muốn học hỏi và mong được cung cấp các thông tin về công nghệ, nguồn cung trang thiết bị để về quê ở miền Bắc mở xưởng. Rất may là đã được doanh nghiệp nhiệt tình hướng dẫn.

Khi đó, theo tìm hiểu của mình ở miền Bắc rất ít doanh nghiệp kinh doanh củi trấu, nếu có cũng chỉ manh mún, nhỏ lẻ nên mình rất quyết tâm thực hiện dự án này", Lê Trường An chia sẻ.

Học hỏi được một thời gian, Trường An quyết định xin nghỉ việc tại Hà Nội, về quê mở xưởng sản xuất củi trấu. Ban đầu, khi trình bày ý tưởng, An gặp phải sự phản đối quyết liệt của gia đình, bạn bè. Để thuyết phục, Trường An dẫn bố đi tham quan thực tế một số nhà máy sản xuất ở Bắc Ninh, Hải Phòng. Sau đó, anh được gia đình cho vay 200 triệu đồng làm vốn mở xưởng.

Nhà xưởng quy mô 1.000 m2 được anh mở ra vào đầu năm 2013. Sau đó, An đi thu mua trấu từ khắp làng trên xóm dưới để làm nguyên liệu, đồng thời anh cũng phải tự mình tìm đầu ra cho sản phẩm.

Ông chủ 9x và các nhân công xưởng làm củi trấu có doanh thu 2 tỷ/năm (Ảnh NVCC)
Ông chủ 9x và các nhân công xưởng làm củi trấu có doanh thu 2 tỷ/năm (Ảnh NVCC)


Lợi thế là một người trẻ năng động đã giúp Trường An nhanh chóng xây dựng được mạng 
lưới tiếp thị qua mạng, tìm kiếm được các đối tác một cách nhanh chóng. Dần dần, sản phẩm củi trấu của anh đã có chỗ đứng trên thị trường.

Tính đến thời điểm hiện tại cơ sở sản xuất của Trường An đã đạt doanh thu của cơ sở sản xuất đạt từ 1,5 tỷ đến 2 tỷ/năm; giải quyết việc làm cho 9 lao động thường xuyên và 5 lao động thời vụ với mức lương 2,8 triệu đồng/người. 

Vượt qua khó khăn, nuôi ước mơ vươn ra thế giới 

Thời gian đầu bắt tay vào sản xuất củi trấu, Trường An gặp không ít trở ngại vì thiếu kinh nghiệm. Đối với nguồn nguyên liệu, anh chưa chủ động được vì trấu ở miền Bắc thường chỉ có hai mùa (theo mùa lúa), lại cộng thêm độ ẩm cao… khiến sản xuất có lúc bị ngưng trệ.

Từ những bài học đầu tiên này, anh đã nắm bắt quy luật nguyên liệu, chủ động thu mua theo mùa vụ và nghiên cứu sấy khô công nghiệp thay vì thủ công như trước, đồng thời nâng cấp máy ép… Những bước cải tiến này giúp tạo ra sản phẩm có chất lượng cao hơn, được khách hàng ưa chuộng nhiều hơn.

Sự thành công bước đầu đã giúp chàng trai 9x thêm tự tin để tiếp tục mở rộng quy mô sản xuất. Anh đang có ý định nhân rộng mô hình sản xuất củi trấu ra nhiều địa phương lân cận, đặc biệt là những vùng nông thôn có nhiều phế phẩm nông nghiệp.

"Phế phẩm nông nghiệp là nguồn năng lượng hữu ích, thay thế các nguồn năng lượng hóa thạch đang dần cạn kiệt. Với sản phẩm củi trấu, các doanh nghiệp sản xuất cần dùng nhiệt cũng sẽ giảm được rất nhiều chi phí sản xuất", Trường An cho biết.
Ông chủ 9x và các nhân công xưởng làm củi trấu có doanh thu 2 tỷ/năm (Ảnh NVCC)
Lê Trường An nhận giải thưởng Lương Định Của của TƯ Đoàn trao cho những thanh niên nông thôn có thành tích đặc biệt xuất sắc trong sản xuất, kinh doanh, chuyển giao tiến bộ khoa học kỹ thuật, công nghệ, phát triển ngành nghề, bảo vệ môi trường và xây dựng nông thôn mới (Ảnh: Mai Châm)


Khó khăn lớn nhất của ông chủ doanh nghiệp củi trấu là việc tiếp cận với nguồn vốn. Nếu có đủ vốn trong tay, Lê Trường An sẽ đầu tư nâng cấp máy móc, công nghệ và quy mô hoạt động để có thể xuất khẩu ra các thị trường như Nhật, Đài Loan… để thu ngoại tệ về cho đất nước.

Các đối tác nước ngoài cũng đã nhiều lần liên hệ thương thảo với doanh nghiệp của An nhưng vì điều kiện sản xuất chưa cho phép nên đến nay chàng trai Nam Định vẫn chưa thể thực hiện được dự định này.
Share:

Chàng trai tay trắng thành ông chủ kiếm 3 tỷ/năm

Khởi nghiệp với hai bàn tay trắng, từng nghỉ học vì gia đình quá nghèo nhưng Nguyễn Bách Trường đã vươn lên trở thành ông chủ của hơn 100 lao động, đạt danh thu 3 tỷ/năm. 

Bỏ học giữa chừng vì nhà nghèo

Nguyễn Bách Trường (sinh năm 1987) tại Hoài Đức (Hà Nội) là ông chủ của cơ sở sản xuất tăm giang Trường Thịnh, lớn nhất huyện với mức tiêu thụ gần 40 tấn/năm.

Sinh ra và lớn lên trong gia đình nghèo, năm học lớp 8 chàng trai này phải nghỉ 1 kỳ học để làm thêm kiếm tiền giúp bố mẹ bằng nghề làm nến. Sau khi tốt nghiệp cấp 3, Trường quyết định nhập ngũ, tự học và ấp ủ con đường kinh doanh sau này.

Xuất ngũ từ năm 2008, Nguyễn Bách Trường trở về quê và theo nghề làm tăm truyền thống của gia đình. Anh mày mò tìm cho mình lối đi riêng từ suy nghĩa đặt uy tín lên hàng đầu: "Tăm dùng để xỉa răng tại sao lại không có tăm sạch, không độc hại".
 Nguyễn Bách Trường với sản phẩm của mình.


Share:

12 tuổi là ông chủ của công ty quy mô 5 nhân viên

Cậu bé 12 tuổi, tìm được mọi điều hạnh phúc nhất trong cuộc sống: Việc kinh doanh thành công, quan hệ xã hội tốt, cân bằng được giữa công việc, học tập và cuộc sống. 
3 năm trước, trong khi các bạn cùng lớp mải chơi thể thao cùng nhiều thú vui khác thì Moziah Bridges đã tự xây dựng được đế chế kinh doanh cho riêng mình trị giá tới 150.000 USD. Lúc đó cậu vừa tròn 9 tuổi.
Dù còn rất trẻ, nhưng hiện Bridges đã là ông chủ của công ty Mo's Bows, chuyên sản xuất những chiếc cà vạt nơ độc đáo với quy mô 5 nhân viên. Ngoài ra, Moziah còn nhận được sự quan tâm đặc biệt của giới truyền thông và dư luận. Cậu bé thường xuyên xuất hiện trên các show truyền hình ăn khách của Mỹ như Shark Week hay trên các tạp chí danh tiếng như O Mgazine hay Vogue.


Moziah chia sẻ: "Cháu thích đeo những chiếc cà vạt hình nơ, chúng khiến cháu đẹp hơn và có cảm giác tự tin hơn. Thiết kế những chiếc cà vạt hình nơ chỉ là một phần trong chiến lược của cháu để khiến thế giới này trở nên vui nhộn và thú vị hơn".

Moziah cũng được biết đến như một fashionista (tín đồ thời trang) với phong cách ăn mặc rất cá tính từ khi còn nhỏ. Lúc 4 tuổi, Mozial đã mặc những bộ vest chỉn chu với cà vạt bất cứ khi nào có thể như một điểm nhấn trong phong cách ăn mặc của cậu ấy.

Được biết, sự ra đời của Mo's Bows được lấy cảm hứng từ việc Moziah rất yêu cà vạt nơ nhưng lại không chọn lựa được chiếc phù hợp với độ tuổi của cậu. Cậu bé cho rằng, những chiếc đang có không chỉ nghèo nàn về màu sắc mà còn rất nhàm chán. Moziah tin rằng, một người đàn ông đích thực cần phải đeo những chiếc cà vạt thể hiện được cá tính của mình.


Được sự trợ giúp của người bà, Moziah đã biết cách may bằng tay và sử dụng máy may để tạo ra những chiếc cà vạt như cậu ao ước.


Một vài tháng sau đó, cậu bé đã tạo ra được bộ sưu tập gồm 24 chiếc cà vạt với đủ màu sắc. Bạn bè và gia đình cậu bé cảm thấy rất hãnh diện về sự sáng tạo này. Chính vì thế, Moziah đã tăng thêm số lượng sản xuất từ những tấm vải mang màu sắc cổ điển của người bà và thậm chí cả số vải phế liệu cũ.


"Tiếng lành đồn xa", Moziah đã sớm nhận được rất nhiều đơn hàng thông qua mạng xã hội như Facebook và bán trên chính website của mình là Etsy store. Khi nhu cầu ngày càng tăng, mẹ, bà và gia đình cậu bé đã chung tay vào giúp cậu khâu sản xuất.


Ngày nay, mỗi một chiếc cà vạt nơ của Moziah vẫn được may bằng tay nhưng sử dụng nhiều chất liệu đa dạng hơn từ những tấm vải cổ điển, đến lụa và sa tanh cao cấp. Ngoài kênh bán hàng trên website, Moziah còn mở thêm một số cửa hàng nhỏ tại Texas, South Carolina và Tennessee.


Ngoài việc kinh doanh thành công rực rỡ khi tuổi còn rất nhỏ, Moziah còn được biết đến là một nhà từ thiện hảo tâm. Mùa hè này, cậu bé đã quyên góp 1.600 USD để gửi 10 đứa trẻ nghèo tại quê hương của mình là cùng Memphis đến trại hè Glenview Summer.

Trong một lần tâm sự gần đây, Moziah viết: "Memphis là một trong những nơi có tỷ lệ trẻ em bị đói cao bậc nhất. Rất nhiều bạn ở đây chỉ được ăn 1 bữa trong ngày. Tại trung tâm cộng đồng, các bạn không chỉ nhận được những bữa ăn đầy đủ mà còn được vui chơi. Ủng hộ tiền cho trung tâm thực sự khiến cháu cảm thấy hạnh phúc, nhất là khi được nhìn thấy các bạn cười nói và tham gia vào các trò chơi".

Khi được hỏi về định hướng tương lai, Moziah trả lời rằng cậu muốn tập trung để vào học tại một trường đại học và sẽ bắt đầu khởi nghiệp với một công ty thời trang bài bản vào năm 20 tuổi.


Kết luận: Một cậu bé 12 tuổi đã tìm thấy mọi điều hạnh phúc nhất trong cuộc sống với công việc kinh doanh thành công, quan hệ xã hội tốt, cân bằng giữa làm việc, học tập và cuộc sống. Thậm chí, cậu bé còn xác định được cả mục tiêu cho tương lai của mình. Điều quan trọng là cậu bé vẫn có thể ngon giấc vào mỗi 8h30 phút tối. Vậy không có lý do gì để bạn do dự về một kế hoạch khởi nghiệp kinh doanh táo bạo để tạo nên thành công trong cuộc sống.
Share:

Trang

Nổi bật

Giới siêu giàu kiếm tiền từ đâu?