Kiến thức chứng khoán - Kinh nghiệm đầu tư chứng khoán

Hiển thị các bài đăng có nhãn phong cách. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn phong cách. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 13 tháng 4, 2017

Tony Robbins và Warren Buffett đều cho rằng, đây là sự đầu tư khôn ngoan nhất trong cuộc đời mà ai cũng nên biết

Hai vị tỷ phú đồng tình rằng mọi người nên đầu tư vào nghệ thuật giao tiếp với những người xung quanh, đặc biệt là trước công chúng. Bởi chỉ khi đủ tự tin và có những kĩ năng cần thiết để thuyết phục người khác, bạn mới có cơ hội tìm kiếm sự thành công.

Tony Robbins từ người công nhân nghèo khó đã trở thành một triệu phú nổi tiếng và truyền cảm hứng cũng như động lực làm giàu cho hàng triệu người trên thế giới. Trong khi đó, tỷ phú Warren Buffett là một trong những nhà đầu tư thành công nhất mọi thời đại với khối tài sản lên tới 75 tỷ USD. Và cả 2 nhà đầu tư huyền thoại này đều cho rằng, sự đầu tư khôn ngoan nhất mà họ từng làm không phải cuộc đua cổ phiếu, chứng khoán hay tài chính mà là sự trau dồi kĩ năng mềm và nghệ thuật giao tiếp trong cuộc sống.

Khi Tony Robbins mới 17 tuổi và chỉ kiếm được 40 đô la một tuần nhưng ông đã dành tới hơn 35 đô la để tham dự một cuộc hội thảo kéo dài 3 giờ đồng hồ của bậc thầy kĩ năng Jim Rohn. Đây cũng chính là buổi học đã dạy cho Tony Robbins những kĩ năng sống quan trọng giúp ông có được thành công như hiện tại.


“Thầy Jim Rohn đã giúp tôi ngừng tập trung vào những việc nằm ngoài sự kiểm soát và dạy tôi cách chú ý và phát huy những điểm mạnh thực sự của bản thân. Tôi đã cải thiện được những kĩ năng mềm, sự giao tiếp của bản thân và tìm ra nhiều cách làm đơn giản nhưng mang lại hiệu quả hơn”, triệu phú Tony Robbins chia sẻ.

Đặc biệt, tỷ phú Warren Buffett cũng đã có những trải nghiệm tương tự như Tony Robbins khi ông còn trẻ tuổi. Trước đây, Warren Buffett đặc biệt rất ngại giao tiếp và sợ hãi khi phải phát biểu trước đám đông.

Để xóa bỏ nỗi ám ảnh của bản thân, ông đã quyết định đăng kí một khóa học giao tiếp và kĩ năng mềm tại Viện Dale Carnegie vào năm 20 tuổi. Sau khi tốt nghiệp khóa học này, Warren Buffett đã hoàn toàn vượt qua nỗi ám ảnh của bản thân và phát triển được nhiều kĩ năng cần thiết trong cuộc sống.

Buffett luôn luôn học hỏi và liên tục xây dựng bộ nhớ về chủ đề mà ông muốn nói. Theo các chuyên gia của Carnegie, những người chuẩn bị được một chủ đề tốt sẽ có một bài phát biểu tốt.

Carnegie từng viết: “Hãy nói về cái gì đó mà bạn chắc rằng bạn biết. Đừng chỉ dành 10 phút hoặc 10 giờ để chuẩn bị cho một cuộc nói chuyện. Hãy dành 10 tuần, 10 tháng, hay thậm chí là 10 năm”.
Nếu bạn được nghe cuộc nói chuyện của Buffett, bạn sẽ thấy ông ít khi nhìn vào một mảnh giấy. Đó là bởi vì một trong những nguyên tắc của Carnegie là không bao giờ đánh máy trước.

“Đầu tư cho bản thân nghệ thuật giao tiếp và những kĩ năng sống chính là khoản đầu tư khôn ngoan nhất trong cuộc đời mà mỗi chúng ta không nên bỏ qua. Giá trị của sự đầu tư này không chỉ được tính đơn thuần bằng tiền bạc mà còn là thước đo học thức và văn hóa của mỗi người. Và chỉ khi bạn đã đủ khả năng để thuyết phục chính bản thân mình và những xung quanh bạn mới có thể thành công trong cuộc sống”, tỷ phú Warren Buffett nhấn mạnh.

Share:

Thứ Năm, 13 tháng 10, 2016

Nghệ thuật đắt vì đâu?

Không có bất kì chức năng gì ngoài trang trí không gian, vậy sao một bức tranh, một bức tranh hay tượng lại có giá trị tới hàng trăm nghìn hay hàng triệu USD, người ta gọi đó là nghệ thuật.

 

Tác phẩm nghệ thuật này có giá tới 44 triệu USD.


 Một tác phẩm của Ai Weiwei

$575.000 cho một lố ghế gỗ kỳ quặc của Ai Weiwei. Một bức tranh với một hình vẽ/in không ra bầu dục, cũng chẳng ra hình thuốc viên con nhộng, có màu xanh dương trên một mặt phẳng hình chữ nhật của Ellsworth Kelly có giá $1,5 triệu. Một tủ đựng các thiết bị phẫu thuật của Damien Hirst được chào bán với cái giá $2,5 triệu. Vậy lý do gì khiến cho nghệ thuật có thể trở nên đắt đỏ tới vậy? Điều gì có thể khiến những chiếc ghế gỗ đắt lên hàng triệu lần, hay một vết loang màu xem chẳng ai hiểu lại có giá đủ để mua cả tỷ lọ mực để thực hiện cả tỷ vết loang?

Có rất nhiều lý do để những vật vô nghĩa, vô lý và hoàn toàn chẳng có công năng gì này trở nên đắt đỏ. Nhà buôn tranh người New York, Arne Glimcher cho biết một trong những lý do khiến cho những tác phẩm của Warhol trở nên đắt đỏ là bởi chúng không ngừng bị làm giá. Simon de Pury, chủ tịch của nhà đấu giá Phillips de Pury cũng đưa ra một số những lý do giải thích tại sao một tác phẩm lại có thể đắt đỏ tới vậy. Bức ảnh có kích thước lớn sẽ có giá cao hơn bức có kích thước nhỏ. Một tác phẩm từng thuộc quyền sở hữu của một người nổi tiếng sẽ có giá cao hơn. Nếu tác phẩm đó từng được trưng bày trong một viện bảo tàng thậm chí có thể có giá cao hơn nữa.

Tuy nhiên, những điều này chỉ có thể giải thích việc tại sao tác phẩm này lại đắt hơn tác phẩm khác. Những lý do này không thể giải thích việc tại sao lại có những người bỏ những khoản tiền tương đương với một căn biệt thự cho một tác phẩm rất “giời ơi”.

Bất chấp sự suy thoái của nền kinh tế, thị trường nghệ thuật đang tăng trưởng tới mức không ngờ. Trong nửa đầu năm 2011, tổng doanh thu từ thị trường nghệ thuật thế giới đạt mức kỷ lục $5,8 tỷ, tăng 34% so với năm 2010. Trang web Artprice.com cho biết tối thiểu đã có hơn 663 tác phẩm vượt mức giá 01 triệu euro trong giai đoạn này. Mức tăng này cao hơn so với mức từng đạt kỷ lục 06 tháng đầu năm của năm 2008 là 200 tác phẩm.

Những tác phẩm có giá cao nhất dường như chẳng có gì liên quan tới các vấn đề thuộc về kinh tế. Noah Horowitz, tác giả của cuốn sách Art of the Deal, cho biết xét trên đường dài, lợi tức của việc đầu tư vào nghệ thuật chỉ tương đương với đầu tư vào cổ phiếu – nhưng vấn đề là rủi ro cao hơn. Tuy nhiên, nếu bạn xét đến trường hợp chỉ có khoảng 1% người giàu có thể thực sự hoang phí tiền, bạn sẽ thấy đầu tư vào nghệ thuật không mang nhiều ý nghĩa về đầu tư tài chính. Thay vào đó, trong trường hợp này những giá trị cần tính đến là giá trị của văn hoá của tiền, và của nghệ thuật. Cần nhớ những đồng đô la được tiêu ở Miami không phải chỉ là những đồng đô la mà là những đồng đô la văn hoá.

Dưới đây, chúng tôi sẽ gợi ý 05 lý do nghệ thuật bất chấp các khó khăn kinh tế.

 Một tác phẩm của Jeff Koons


YẾU TỐ DANH TIẾNG

“Nếu tôi không thể bán một thứ gì đó, tôi sẽ tăng giá gấp đôi.” Đó là điều mà Ernst Beyeler, nhà môi giới hàng đầu Thuỵ Sỹ – người đã giúp thành lập Art Basel, chia sẻ. Thực tế, một vài người muốn trả nhiều tiền hơn là trả đúng giá trị của một tác phẩm. Viviana Zelizer, nhà nghiên cứu xã hội học người viết cuốn The Social Meaning of Money, giải thích nguyên nhân của việc này là do chúng ta có những phản ứng khác nhau khi phải đối diện với những món đồ có mức giá khác nhau. Cụ thể theo Zelier, chúng ta sẽ dành những kính trọng đặc biệt hoặc thậm chí là kính sợ cho những món đồ được gắn những tag giá trên trời. “Tôi cho rằng bản thân mức giá của một tác phẩm đã giống như một chiếc vương miện,” người giúp thành lập triển lãm Art Basel cho biết.

 Triển lãm tác phẩm của Ai Wei Wei – người đã sắp đặt những chiếc ghế gỗ và gọi nó là nghệ thuật để gắn lên đó những tag giá hàng trăm ngàn đô.

Năm 2006, đám đông đã xếp thành hàng dài để ngắm một bức chân dung được vẽ bởi Gustav Klimt trong triển lãm cá nhân Neue Galerie ở New York. Điều đáng nói là đám đông tập trung ở đây không hoàn toàn bởi vì yêu mến nghệ sỹ mà bởi họ nghe thấy người sáng lập bảo tàng, người thừa kế thương hiệu mỹ phẩm Estée Lauder đã chi một mức giá kỷ lục là $135 triệu cho bức tranh đó.

Nhà xã hội học Mitch Abolafia, người đã thực hiện một nghiên cứu về các nhà đầu tư tài chính ở Phố Wall, cho biết “thỉnh thoảng bản thân đồng tiền đã có tiếng nói riêng.” “Ngày nọ, một nhà môi giới chứng khoán đã chia sẻ với tôi, ‘Bạn không thể thấy nó, nhưng tiền ở mọi nơi trong căn phòng này. Tiền đang bay khắp nơi – hàng triệu triệu dollar.’ Đó là một cảm giác phấn khích chung về tiền. Thậm chí, ngay cả tôi cũng cảm thấy nó.” Sự phấn khích đó là tất cả những gì chúng ta có được từ những tác phẩm nghệ thuật đắt giá. Một nhà sưu tập, người luôn tin nghệ thuật nên được mua chỉ bởi nghệ thuật, cũng cho biết các tác phẩm được bán trong những “điều kiện” kiểu này cũng có mức giá tăng cao tới không ngờ.

Những người đang chi những khoản kếch xù để mua các tác phẩm nghệ thuật không phải chỉ bởi những ánh hào quang lấp lánh của tác phẩm. Ai cũng biết rằng để làm được điều này, tất cả những gì họ cần phải làm là chi $20 để thăm các bảo tàng. Điều quan trọng là cái thú của việc độc quyền sở hữu các tác phẩm. Theo nhà buôn tranh New York Glimcher, đó là cái cảm giác bạn sở hữu bức tranh Picasso trị giá $100 triệu. Nhà xã hội học Abolafia giải thích các nhà đầu tư tài chính mà ông quen biết chẳng bao giờ “thẹn thùng” khi khoe khoang giá cả những món đồ chơi của họ. Theo ông, trong thế giới của những người này, bạn mua thứ gì không quan trọng bằng việc bạn có thể ném qua cửa sổ bao nhiêu tiền để mua nó.

TIỀN LÀ CHUYỆN NHỎ, NHƯNG QUAN TRỌNG

Nhà sưu tập người New York, Agnes Gund chia sẻ nếu giá trị các tác phẩm nghệ thuật của cô đột ngột giảm một nửa, cô vẫn không cảm thấy có gì thay đổi. Thực tế, rất nhiều nhà sưu tập bỏ hàng triệu đô vào nghệ thuật bởi họ có một niềm tin thực sự vào giá trị thẩm mỹ của một tác phẩm. “Chúng tôi không xem nghệ thuật là một kênh đầu tư. Khi mua một tác phẩm nghệ thuật, chúng tôi có được phần thưởng tinh thần cho bản thân mình – tôi thích trở về nhà và nhìn ngắm những bức tường của nhà mình,” Eli Broad, một nhà đầu tư ở Los Angeles chia sẻ. (Eli Broad đã mua những bức ảnh của Cindy Sherman với giá thấp nhất khoảng $150.000.)



Những tác phẩm giả bóng bay này của Jeff Koons cũng có giá hoàn toàn không rẻ. Bạn sẽ ngạc nhiên khi biết rằng những “quả bóng không thể bay này” có giá tối thiểu từ hàng triệu tới hàng chục triệu đô. 

 Tác phẩm Acrobat của Jeff Koons. Có thể nói Jeff Koons khá nổi tiếng với phong cách bong bóng đặc trưng này.

Mỹ thuật luôn là nền tảng của thị trường nghệ thuật. Tuy nhiên, thước đo của nghệ thuật phải mang tính “vật lý”, và trong trường hợp này thước đo chính là dollar. Một trong những nhà môi giới tranh lớn nhất New York đã chia sẻ với nhà xã hội học người Hà Lan, Velthuis rằng “trong một số trường hợp, các tác phẩm nghệ thuật chiếm tới 40% tài sản của các nhà tài phiệt. Và điều này xuất phát từ việc họ muốn được nghe mọi người đánh giá là họ có gout thẩm mỹ.”

Khi tìm kiếm những tác phẩm nghệ thuật cao cấp, điều mà chúng ta luôn làm cũng là nhìn vào giá tiền. Trở lại với những hàng dài người đứng xếp hàng để ngắm tác phẩm của Klimt. Những người này đứng xếp hàng bởi họ đang chịu tác động của hiệu ứng đám đông. Còn để phá vỡ kỷ lục về giá thì theo Glimcher: “tất cả những gì bạn cần để tạo ra một cái chợ chỉ là 02 người.”

SĂN TÌM NGHỆ THUẬT

Ở thị trường nghệ thuật, các nhà sưu tập đang không chỉ mua lấy nghệ thuật mà thực tế họ còn đang mua cả sự vui thích từ việc săn tìm các tác phẩm. Một nhà tư vấn nghệ thuật, người thường xuyên làm việc với các tác phẩm hàng đầu, chia sẻ một nhà sưu tập giống như “một người nhiễm bệnh. Căn bệnh của họ là mua sắm các tác phẩm nghệ thuật. Họ không ngừng săn tìm và thu thập các tác phẩm.”

Lý do này giúp chúng ta hiểu tại sao tranh của WarholPicasso lại có thể đắt tới vậy. Lý do là Warhol và Picasso đưa ra rất nhiều tác phẩm ở những thời kỳ khác nhau. Điều này khiến cho những người mua phải không ngừng săn tìm các tác phẩm của Warhol và Picasso. Khi mua được một tác phẩm ở một giai đoạn, họ sẽ có được cảm xúc của việc sở hữu được một cái gì đó thật đặc biệt, một cái gì đó rất quý hiếm và không ai có.

Một điểm giải thích cho việc các nhà đầu tư đang có xu hướng quay sang săn tìm những tác phẩm nghệ thuật đương đại là bởi mua những tác phẩm của những nghệ sỹ mà bạn có thể vui vẻ và hẹn hò cùng sẽ thích thú hơn. Ngoài ra, nếu đầu tư vào những cái tên mới, bạn có thể tuyên bố và khẳng định gout thẩm mỹ của mình. Trong khi đó, nếu đầu tư vào những tác phẩm nghệ thuật cổ, có thể bạn sẽ bị đánh giá là không có gout và quyết định mua tác phẩm của bạn được đưa ra là nhờ bởi các nhà nghiên cứu lịch sử.

CÁC THỊ TRƯỜNG MỚI 

Một lý do nữa khiến thị trường nghệ thuật đang có những bước tăng trưởng tới không ngờ là sự xuất hiện của các nhà giàu tới từ các quốc gia thuộc khối BRIC (Brazil, Nga, Ấn Độ và Trung Quốc). Với những khách hàng này, dường như tiền không phải là một vấn đề lớn. Một nhà sưu tập kỳ cựu cho biết trước đây giá một bức tranh của Gerhard Richter vào khoảng 06 con số hoặc 07 con số nhưng không quá lớn. Tuy nhiên, với những nguồn tiền mới đổ vào thị trường (người Nga đang phát cuồng vì Richter”, giá tiền những tác phẩm của Richter đang cao tối thiểu gấp 10 lần so với mức giá trước đây.

Thậm chí, với sự xuất hiện của những nguồn tiền mới này, nếu muốn sở hữu những tác phẩm mới của những nghệ sỹ nổi tiếng nhất như Jeff Koons, ngay cả những nhà giàu nhất cũng sẽ phải học cách chờ đợi. Và cần hiểu rằng, để sở hữu một tác phẩm thì quyền quyết định giá không thuộc về bạn, quyền này thuộc về các nhà đấu giá.


ĐẲNG CẤP VĂN HOÁ

Những nhà sưu tập các tác phẩm nghệ thuật có lối suy nghĩ rất khác biệt. Một trong những lý do khiến họ không ngừng mua vào các tác phẩm nghệ thuật là bởi vì họ muốn được xem là những nhà bảo trợ nghệ thuật và văn hoá. Ở nước ngoài, người ta không ngưỡng mộ bạn vì bạn có một đoàn xe Bentley nhưng họ sẽ ngưỡng mộ bạn bởi bạn sở hữu một bộ sưu tập các tác phẩm của Richard Serras.

Chuyên gia thẩm định giá các tác phẩm nghệ thuật Velthuis cho biết một số nhà sưu tập nói về việc mua những tác phẩm như dành tặng một món quá cho một nghệ sỹ nào đó, hoặc thậm chí là sự hi sinh cho nghệ thuật. Và họ thường chỉ mua thêm chứ rất ít khi bán đi các tác phẩm của mình. Trong trường hợp bán thì thường để gây quỹ từ thiện.


Share:

Thứ Năm, 14 tháng 7, 2016

4 giai đoạn của cuộc sống

Trong mỗi giai đoạn, hạnh phúc trở nên phụ thuộc nhiều hơn vào các giá trị nội tại, có thể kiểm soát và bớt dựa vào các yếu tố bên ngoài của thế giới không ngừng xoay chuyển này.
Hãy đọc bài viết để biết bạn đang ở giai đoạn nào (hay đang mắc kẹt ở giai đoạn nào), nó định hình cuộc sống của bạn ra sao và suy ngẫm về chuyện liệu bạn muốn sống cuộc đời của mình như nào?

Giai đoạn 1: Bắt chước người khác

Từ khi sinh ra ta đã cần phụ thuộc vào người khác. Chúng ta không thể đi, không thể nói, không thể tự kiếm ăn, và chắc chắc là không thể tự kê khai thuế.

Khi còn nhỏ, cách học tập bẩm sinh của chúng là quan sát và bắt chước người khác. Đầu tiên chúng ta học các kĩ năng cơ bản như đi lại và nói chuyện. Sau đó chúng ta phát triển các kĩ năng xã hội bằng cách nhìn và làm theo những người xung quanh mình. Và cuối cùng, trong những năm tháng cuối cùng của thời thơ ấu, chúng ta học cách thích nghi với văn hóa xã hội bằng cách quan sát các luật lệ và phong tục xung quanh môi trường sống của mình và cố gắng cư xử theo cách mà thường được xã hội chấp nhận.

Mục tiêu của giai đoạn 1 là dạy chúng ta cách tồn tại trong xã hội này để ta có thể tự chủ và tự chăm sóc được bản thân mình. Những người lớn khác trong cộng đồng sẽ dìu dắt ta đạt tới giai đoạn này thông qua sự trợ giúp để ta có thể tự ra quyết định và thực hiện chúng về sau.

Nhưng sẽ luôn có một số người lớn không thể chấp nhận điều này. Họ trừng phạt chúng ta vì ta được độc lập. Họ không ủng hộ các quyết định của ta. Và vì vậy chúng ta không phát triển được sự tự chủ. Chúng ta bị kẹt trong giai đoạn1, mãi mãi bắt chước những người xung quanh mình, mãi mãi cố gắng làm hài lòng tất cả những người khác để chúng ta không bị phán xét là kẻ lập dị.

Trong một cá nhân lành mạnh "bình thường", Giai đoạn 1 sẽ kéo dài đến cuối tuổi vị thành niên và giai đoạn đầu của tuổi trưởng thành. Đối với một số người, nó có thể kéo dài đến cả khi họ đã là người lớn. Một vài người từng thức dậy một ngày ở tuổi 45 mới bất giác nhận ra rằng họ chưa bao giờ thực sự sống cho chính mình và tự trách móc mình đã làm gì với bao năm tháng đã qua.

Đây là Giai đoạn 1. Giai đoạn bắt chước. Luôn luôn tìm kiếm sự chấp thuận và sự xác tín. Thiếu vắng tư duy độc lập và các giá trị của bản thân.

Chúng ta phải luôn ý thức được những tiêu chuẩn và kì vọng của những người xung quanh dành cho chúng ta. Nhưng chúng ta cũng phải đủ mạnh mẽ để hành động bất chấp những tiêu chuẩn và sự mong đợi của khác khi bản thân mình cảm thấy điều đó là cần thiết. Chúng ta cần phải phát triển khả năng hành động do mình và vì mình.

Giai đoạn 2: Tự khám phá bản thân

Trong Giai đoạn 1, chúng ta học cách hòa nhập với con người và văn hóa xung quanh. Giai đoạn 2 sẽ là lúc học hỏi điều gì làm chúng ta khác biệt với đám đông. Điều này đòi hỏi chúng ta bắt đầu tự ra quyết định cho mình, tự thử thách mình, tự hiểu mình và khám phá ra điều gì khiến mình độc đáo.

Giai đoạn 2 bao gồm rất nhiều cuộc thử sai. Chúng ta thử nghiệm bằng cách sống ở những nơi mới lạ, giao lưu với những người mới, uống những đồ mới, và thử "quan hệ" với người lạ xem sao.

Trong Giai đoạn 2 của tôi, tôi rời quê hương và thăm thú khoảng 50 quốc gia gì đó. Giai đoạn 2 của anh trai tôi là đâm thẳng đầu vào hệ thống chính trị ở thủ đô Washington. Giai đoạn 2 của mỗi người sẽ khác nhau đôi chút bởi vì mỗi chúng ta đều có sự khác biệt.

Giai đoạn 2 là quá trình khám phá ra bản thân. Chúng ta thử nhiều thứ. Một số có thể thành công, 1 số có thể thất bại. Mục đích là để bạn chọn lấy cái nào đúng đắn và tiếp tục hành động.
Giai đoạn 2 kéo dài cho tới khi chúng ta bắt đầu chạm đến những giới hạn của mình. Điều này có thể làm nhiều người khó chịu. Nhưng bất kể mấy diễn giả thành công có nói gì với bạn, khám phá ra được những giới hạn của mình là một điều hoàn toàn tốt và lành mạnh.

Bạn chắc chắc sẽ kém ở khoản nào đó, bất kể bạn có cố gắng đến đâu. Và bạn cần biết chúng là gì. Tôi không được trời phú cho tài năng xuất sắc ở bất kì môn thể thao nào. Thật buồn khi học được điều này, nhưng quan trọng là tôi biết mình không giỏi mảng đó. Tôi cũng chỉ giỏi tự nấu ăn cho mình ngang với em bé làm văng món nước sốt táo khắp sàn nhà. Chúng ta đều cần phải học được rằng mình dốt thứ gì. Và biết được điều này càng sớm trong cuộc đời càng tốt.

Vậy nên, chúng ta không giỏi ở một vài món. Và rồi bạn cũng sẽ học được rằng có những thứ thật tuyệt trong ngắn hạn, nhưng rồi sẽ chán dần sau một vài năm. Du lịch thế giới là một ví dụ. Lăng nhăng với cơ số người khác là 1 ví dụ thứ hai. Uống rượu vào tối thứ 3 là ví dụ thứ ba. Còn rất nhiều nữa. Tin tôi đi.

Biết được những giới hạn của bạn rất quan trọng bởi vì cuối cùng bạn phải nhận ra chân lý rằng thời gian của bạn trên Trái Đất này không có nhiều và vì vậy bạn nên đầu tư nó vào những thứ có ý nghĩa nhất. Điều này có nghĩa là nhận ra rằng cho dù bạn có khả năng làm được điều gì đó, không có nghĩa là bạn nên làm nó. Nhận ra rằng bởi vì bạn thích kiểu người này không có nghĩa là bạn nên ở mãi với họ. Và nhận ra rằng mọi thứ đều có chi phí cơ hội và bạn không thể có tất cả.

Tôi biết một vài người không bao giờ cho phép mình cảm thấy giới hạn - hoặc là bởi vì họ từ chối thừa nhận lỗi lầm của mình hoặc bởi vì họ tự huyễn hoặc rằng mình không có giới hạn. Những người này sẽ bị kẹt lại trong Giai đoạn 2.

Có những người "cứ mãi khởi nghiệp" khi đã 38 tuổi, vẫn sống với mẹ và vẫn không kiếm ra được đồng nào sau 15 năm cố gắng. Có những "diễn viên đầy tham vọng" vẫn đang làm bồi bản và đã không đi thử vai trong 2 năm. Có những người không thể an vị vào một mối quan hệ lâu dài bởi vì họ luôn luôn có cảm giác rằng sẽ luôn có một ai đó tốt hơn xuất hiện. Họ là những người cố "lau chùi" những sai lầm như thể "giải phóng" sự tiêu cực vào vũ trụ, hoặc "thanh trừng" tất cả những sai lầm khỏi cuộc đời mình.

Đến một lúc nào đó, chúng ta đều phải thừa nhận chân lý: cuộc đời này rất ngắn ngủi, mọi ước mơ của ta đều không thể thành hiện thực, và vì vậy chúng ta nên cẩn thận lựa và chọn thứ gì chúng ta làm tốt nhất và toàn tâm toàn ý với nó.

Nhưng những người mắc kẹt trong giai đoạn 2 dành phần lớn thời gian để tự thuyết phục mình điều ngược lại. Rằng họ như một siêu nhân. Rằng họ có thể vượt qua tất cả. Rằng cuộc đời họ là sự phát triển và đi lên không bao giờ ngừng, trong khi ai cũng thể nhìn thấy rõ ràng họ chỉ đang chạy tại chỗ.

Với những cá nhân lành mạnh, Giai đoạn 2 bắt đầu từ giữa - cuối tuổi vị thành niên và kéo dài cho đến giữa 20 hoặc giữa 30. Những ai vẫn mãi kẹt trong giai đoạn 2 thường được mọi người gọi là mắc "Hội chứng Peter Pan" - những kẻ lông bông cả đời, luôn luôn đi tìm bản thân mình, nhưng không tìm thấy thứ gì.

Giai đoạn 3: Toàn tâm toàn ý

Một khi bạn đã đẩy mình đến những giới hạn và hoặc là biết được những gì mình kém (ví dụ: thể thao, nghệ thuật nấu ăn) hoặc là hiểu rằng các cuộc vui thì cũng chúng tàn (ví dụ: hội hè, chơi điện thử, thủ dâm) thì bạn sẽ còn lại những thứ a) thực sự quan trọng với bạn, và b) bạn không đến nỗi quá tồi. Bây giờ là lúc bạn cần ghi dấu lên thế giới này.

Giai đoạn 3 là thời điểm đẹp nhất cho bạn xây dựng lâu đài cuộc đời. Bạn đã chia tay những người bạn chỉ biết kìm kẹp mình. Bạn đã tạm biệt những trò chơi vô bổ, lãng phí thời gian. Bạn đã giã từ những giấc mơ ngày xưa mà chắc chắc không thể sớm thành hiện thực.

Vậy nên bạn cần tập trung hết sức vào thứ bạn giỏi nhất và tốt nhất cho bạn. Bạn cần tập trung vào những mối quan hệ quan trọng nhất trong đời. Bạn cần tập trung vào sứ mệnh duy nhất trong đời bạn, dù là giải quyết cuộc khủng hoảng năng lượng trên thế giới hay trở thành một nghệ sĩ vẽ kĩ thuật số hoặc trở thành một chuyên gia về não bộ, hay có những đứa con đáng yêu chảy đầy nước mũi. Dù nó là gì đi chăng nữa, đây là lúc bạn hoàn thành mọi thứ mình ao ước.
Giai đoạn thứ 3 là lúc bạn tối đa hóa khả năng của mình mình trong cuộc đời này. Nó là lúc xây dựng di sản của bạn. Bạn sẽ để lại gì cho cuộc đời khi bạn ra đi? Mọi người sẽ nhớ về bạn như nào? Dù đó là một nghiên cứu đột phá hoặc một phát kiến mới tuyệt vời hay một gia đình đáng yêu, Giai đoạn 3 là lúc bạn thay đổi thế giới này khác đi một chút nhờ sợ tồn tại của bạn trên đời.

Giai đoạn 3 sẽ kết thúc khi có sự hợp nhất của 2 thứ: 1) Bạn cảm thấy như thế mình không còn gì có thể phấn đấu được nữa, 2) Bạn đã già và đã mệt và thấy rằng mình nên uống martini và chơi trò giải ô chữ cả cuộc đời còn lại.

Đối với những người "bình thường", Giai đoạn 3 thường kéo dài từ khoảng 30 tuổi tới tuổi nghỉ hưu.
Những người bị mắt kẹt ở Giai đoạn thứ 3 thường là do không biết buông bỏ đam mê của mình và luôn ham muốn nhiều hơn. Chính vì vậy họ sẽ luôn khao khát phấn đấu đến tận 70 hay 80 tuổi.

Giai đoạn 4: Di sản

Khi đến giai đoạn này, mọi người đã dành khoảng 50 năm để đầu tư vào những thứ họ tin rằng là có ý nghĩa và quan trọng. Họ đã làm được những điều tuyệt vời, làm việc chăm chỉ, đạt được mọi thứ mình có, có thể đã có một gia đình hay một quỹ từ thiện hay tạo ra 1 sự đổi thay to lớn trong chính trị hay văn hóa, và giờ họ đã toại nguyện. Họ đã đạt đến độ tuổi mà năng lượng và hoàn cảnh của họ không cho phép họ theo đuổi đam mê của mình xa hơn nữa.

Mục tiêu của giai đoạn này trở thành không chỉ tạo ra 1 di sản mà làm sao để đảm bảo nó vẫn tồn tại kể cả khi bạn đã ra đi.

Việc này có thể đơn giản là việc bạn hỗ trợ và răn dạy con cháu của mình và ngắm nhìn chúng tận hưởng cuộc sống. Bạn cũng có thể giao phó lại các dự án hay công việc của mình cho các học trò. Bạn cũng có thể là tham gia vào hoạt động chính trị nhiều hơn để khẳng định các giá trị của mình trong một xã hội đã đi qua quá nhiều xáo trộn.
Giai đoạn 4 rất quan trọng về mặt tâm lý bởi vì nó khiến chúng ta dễ chấp nhận sự thật rằng ta rồi sẽ phải chết. Bởi vì là con người, chúng ta có một nhu cầu sâu thẳm muốn cảm thấy rằng cuộc đời của mình có một ý nghĩa gì đấy. Thứ ý nghĩa chúng ta luôn luôn tìm kiếm về bản chất chính là cơ chế tâm lý phòng vệ chống lại sự khó hiểu của cuộc sống này và sự tuyệt đối cái chết. Đánh mất ý nghĩa đó, hoặc nhìn nó tuột khỏi tầm tay, hoặc từ từ cảm thấy như thể thế giới này đã rời bỏ bạn lại phía sau, không khác nào phải đối diện trực diện với sự lãng quên và để nó nuốt chửng bạn.

Bài học cần rút ra là gì?

Đi qua mỗi giai đoạn cuộc đời giúp chúng ta có thể kiểm soát hạnh phúc và sự thịnh vượng của mình tốt hơn.
Trong Giai đoạn 1, một người sẽ hoàn toàn phụ thuộc vào những hành động của người khác và cần được chấp thuận để có thể hạnh phúc. Đây là một chiến lược sống kinh khủng bởi vì con người thật khó đoán và bất định.

Trong Giai đoạn 2, người ta trở nên tự lực hơn, nhưng vẫn dựa vào thành công ngoại lai để có thể hạnh phúc - tiền, sự tán dương, chiến thắng, chiến công, vvv. Chúng có thể dễ kiểm soát hơn con người, nhưng về lâu dài chúng vẫn rất khó dự đoán.

Giai đoạn 3 sẽ phụ thuộc vào 1 số ít các mối quan hệ và những đam mê mà đã tự chứng tỏ chúng đáng để theo đuổi từ Giai đoạn 2. Những thứ này đã ổn định hơn qua thử thách. Và cuối cùng, Giai đoạn 4 đòi hỏi chúng ta chỉ bám giữ vào những gì mình đã hoàn thành được và nên ngừng kì vọng quá nhiều.

Trong mỗi giai đoạn, hạnh phúc trở nên phụ thuộc nhiều hơn vào các giá trị nội tại, có thể kiểm soát và bớt dựa vào các yếu tố bên ngoài của thế giới không ngừng xoay chuyển này.

Xung đột giữa các giai đoạn

Các giai đoạn sau không thay thế các giai đoạn trước đó. Chúng vượt lên trên nó. Trong Giai đoạn 2 mọi người vẫn quan tâm đến việc được người khác chấp thuận. Họ chỉ quan tâm nhiều hơn đến thứ gì khác. Trong Giai đoạn 3, mọi người vẫn quan tâm tới việc thúc đẩy những giới hạn của chính mình. Chỉ là họ quan tâm nhiều hơn đến những cam kết mà mình đã đặt ra.

Mỗi giai đoạn đại diện cho sự xáo trộn các ưu tiên trong cuộc đời mỗi người. Chính vì lý do này, mà khi mọi người chuyển dịch từ 1 giai đoạn này sang giai đoạn khác, mọi người sẽ thường trải nghiệm sự mất mát các mối quan hệ. Nếu bạn đang ở Giai đoạn 2, và tất cả bạn bè của bạn vẫn đang ở đó, rồi đột nhiên bạn hạ quyết tâm, lao vào Giai đoạn 3 để xây dựng sự nghiệp, nhưng những người bạn của mình vẫn còn đang đi tìm kiếm bản thân, sự mất kết nối căn bản giữa các giá trị của bạn và bạn bè của bạn sẽ xuất hiện và lúc đó thật khó để vẫn còn có thể chơi với nhau.

Nói chung, mọi người sẽ phóng chiếu giai đoạn của họ lên mọi người xung quanh mình. Những người ở Giai đoạn 1 sẽ phán xét những người khác qua khả năng họ có được xã hội chấp nhận hay không. Những người ở Giai đoạn 2 sẽ phán xét những người khác bằng khả năng vượt qua các giới hạn của chính mình và thử những thứ mới. Những người ở Giai đoạn 3 sẽ phán xét những người khác dựa trên những cam kết cuộc đời của họ và những thành tựu họ có thể đạt được. Những người ở giai đoạn 4 sẽ phán xét người khác dựa về những giá trị mà họ bảo vệ và những thứ họ đã chọn sống vì nó.

Giá trị của chấn thương tâm lý

Phát triển bản thân thường được mô tả như một sự tiến bộ trải đầy hoa lệ, đi từ 1 kẻ ngu ngốc đến sự giác mộ, chưa đựng rất nhiều hoan lạc, bước đi tự hào trên thảm hoa, và đập tay với 2000 người tại một buổi hội thảo mà bạn phải trả rất nhiều tiền để tham dự.
Nhưng sự thật là những chuyển giao trong các giai đoạn của cuộc đời thường được kích hoạt bởi những dư chấn hay những sự kiện cực kì tiêu cực. Một lần suýt chết. Một cuộc li hôn. Một tình bạn đổ vỡ hay sự ra đi của người yêu.

Vết thương làm chúng ta lùi lại và đánh giá lại những động lực sâu thẩm nhất và các quyết định mà mình đã đưa ra. Nó cho phép chúng ta suy tư về việc liệu những chiến lược theo đuổi hạnh phúc của chúng ta có thực sự thành công hay không.

Điều gì làm chúng ta mắc kẹt

Có một thứ làm chúng ta mắt kẹt ở mỗi giai đoạn: cảm giác chưa bao giờ là đủ

Mọi người kẹt ở Giai đoạn 1 bởi vì họ luôn cảm thấy như thể họ là một phiên bản lỗi và khác biệt với những người khác, vì vậy họ sẽ đặt mọi nỗ lực của mình vào việc làm những thứ khiến người khác hài lòng. Nhưng bất kể họ có cố gắng tới đâu, họ sẽ cảm thấy chưa bao giờ là đủ.

Mọi người kẹt ở Giai đoạn 2 bởi vì họ cảm thấy như thế họ lẽ ra nên làm nhiều hơn, tốt hơn, mới hơn, hiệu quả hơn. Nhưng bất kể họ có cố gắng tới đâu, họ sẽ cảm thấy chưa bao giờ là đủ.

Mọi người kẹt ở Giai đoạn 3 bởi vì họ cảm thấy như thế họ chưa tạo ra đủ ảnh hưởng có ích lên thế giới này, rằng lẽ ra mình có thể tạo ra nhiều thay đổi tích cực hơn trong lĩnh vực mà mình đã cam kết. Nhưng bất kể họ có cố gắng tới đâu, họ sẽ cảm thấy chưa bao giờ là đủ.

Những người ở Giai đoạn 4 vẫn cảm thấy mắc kẹt bởi vì họ lo lắng rằng di sản của họ sẽ không bền vững hay không tạo ra thay đổi lớn lao nào cho thế hệ sau. Họ bám và níu giữ lấy nó và thúc đẩy nó tới những hơi thở cuối cùng. Nhưng họ vẫn thấy chưa đủ.

Giải pháp cho mỗi giai đoạn này là hãy nhìn lại. Để vượt lên Giai đoạn 1, bạn phải chấp nhận rằng mình sẽ không bao giờ có thể làm vui lòng mọi người, và vì vậy bạn phải đưa ra quyết định cho chính đời mình. 

Để vượt lên Giai đoạn 2, bạn phải chấp nhận rằng bạn sẽ không bao giờ có thể đạt được mọi thứ bạn ước mơ hay khao khát và vì vậy phải tập trung vào thứ quan trọng nhất và toàn tâm toàn ý với nó.

Để vượt lên Giai đoạn 3, bạn phải nhận rằng thời gian và năng lượng là giới hạn và vì vậy bạn phải xác định lại mục tiêu của mình lúc này là giúp những người khác quản lý những dự án ý nghĩa mà bạn đã khởi sự.

Để vượt lên Giai đoạn 4, bạn phải nhận ra rằng thay đổi là điều tất yếu, và sự ảnh hưởng của một con người, cho dù họ có tài giỏi, quyền thế, có ích tới đâu, cuối cùng rồi sẽ tan biến.
Và cuộc đời vẫn sẽ tiếp diễn.
Theo Trí Thức Trẻ/Theo Readstation
>> 7 thói quen “5 phút” này của triệu phú sẽ giúp bạn giàu có

Share:

Thứ Ba, 18 tháng 8, 2015

5 bài học kinh doanh thú vị từ tỷ phú Donald Trump

Dù thích hay không thích Donald Trump, có một điều không thể phủ nhận là, mọi doanh nhân đều có thể học hỏi những bài học giá trị về tinh thần lãnh đạo và cách thức để thành công từ tỷ phú kinh doanh này.

Steve Siebold – chuyên gia huấn luyện thi đấu thể thao chuyên nghiệp, cố vấn của đội ngũ quản lý danh sách Fortune 500 – cho biết trên Inc. rằng, tỷ phú Donald Trump có thể mang đến 5 bài học kinh doanh đáng để chúng ta phải suy ngẫm.

1. Sự tự tin

Sự tự tin luôn là “đặc điểm nhận dạng” của người thành công. Donald Trump tràn đầy tự tin đến mức điều này gần như trở thành một cái gì đó "sai trái". Tuy nhiên phải công nhận rằng, dường như không một ai dám bước đến trước mặt Donald Trump để nói: "Điều đó không thể được" hoặc "Anh sẽ không thành công đâu".

Nhiều doanh nhân không thể phát huy hết tiềm năng của mình chỉ đơn giản do thiếu niềm tin vào bản thân. Trong một ngày làm việc, họ không ý thức được rằng mình nói những câu như “Tôi không thể” hoặc “Việc đó là không thể” nhiều đến mức nào. Hãy học hỏi Donald Trump và thay đổi cách nghĩ để nhanh chóng thành công hơn.

2. Thành công nhờ... thất bại

Vào đầu thập kỷ 1990, Donald Trump gặp khó khăn lớn về tài chính và đã phải gánh khoản nợ lên đến 9 tỷ USD. Lúc này, hầu như mọi người đều nghĩ rằng ông sẽ gục ngã. Thế nhưng, bằng bản lĩnh và sự kiên cường, Donald Trump vẫn vượt qua được những ngày tăm tối đó.

Không dễ bị đánh gục bởi khó khăn, những doanh nhân giỏi luôn ý thức được rằng, thành công là kết quả của một chuỗi những thất bại.

Có thể nói, Donald Trump là mẫu người không biết bỏ cuộc là gì, như ông đã từng phát biểu: “Đôi khi, việc thất bại trong một trận đấu nhỏ sẽ giúp bạn tìm ra cách để thắng cả một cuộc chiến lớn”.

3. Không đặt nặng sự đánh giá của người khác

Donald Trump là một ví dụ điển hình của mẫu người không đặt nặng sự đánh giá của người khác, và đó cũng là một trong những lý do quan trọng khiến ông thành công.

Nên nhớ rằng, trong kinh doanh, bạn có trách nhiệm phải trung thực, chân thành và hành động đúng mực với nhân viên, khách hàng và đối tác của mình, nhưng bạn không phải chịu trách nhiệm đối với thái độ và hành vi mà họ hướng vào bạn. Dĩ nhiên trường hợp lý tưởng nhất là bạn được họ yêu mến, nhưng nếu không được như vậy, đó cũng không phải là vấn đề của bạn.

4. Sự quyết tâm giành chiến thắng

Trong nhiều trường hợp, người chiến thắng và kẻ thua cuộc chỉ hơn kém nhau ở sự quyết tâm. Những người thành công như Donald Trump luôn là một “chiến binh” cừ khôi trong bất kỳ một cuộc chiến nào, bởi với họ, chiến thắng không phải là tất cả, nhưng sự khát khao chiến thắng là yếu tố quyết định thành bại.

5. Thúc đẩy mâu thuẫn để phát triển

Hầu hết chúng ta đều chấp nhận làm mọi thứ để tránh gây ra sự mâu thuẫn, xung đột. Còn Donald Trump, ông gần như “chào đón” nó, và điều này làm cho ông trở thành nhân vật tầm cỡ thế giới.

Những người thành công như Donald Trump không xem sự xung đột như một mối đe dọa mà đơn giản chỉ là một cơ hội để nhìn nhận vấn đề bằng cái nhìn đa chiều hoặc để gia tăng sự cân bằng cho tổ chức, doanh nghiệp của mình.
(Doanh Nhân Sài Gòn)
Share:

Thứ Năm, 18 tháng 6, 2015

Tại sao người Anh lại không thích khoe khoang?

Theo một thống kê có uy tín nhất của Anh quốc cho biết: trong năm 2014 tổng số tiền người Trung Quốc chi cho các mặt hàng xa xỉ lên đến khoảng 130 tỷ USD (tương đương 2.730.000 tỷ VND, Nguồn: tạp chí Fortune và trang juwai.com).
 (Ảnh: Getty Images)

Nói cách khác, theo ước tính thì một nửa các sản phẩm cao cấp, đắt tiền trên thế giới đã được người Trung Quốc mua về trong năm 2014. Trước sự hào phóng của người Trung Quốc, tại sao người Anh lại không mấy hứng thú với các mặt hàng xa xỉ đó? Sau thời gian quan sát, tìm hiểu một Hoa Kiều định cư ở London kể lại như sau:

Chạy theo hình thức, thể hiện đẳng cấp – Vòng luẩn quẩn khó thoát ra

“Ở con phố đối diện nơi tôi ở, ngoài cô Simth (một tiểu thư thuộc giới trung lưu điển hình ở Anh), còn có anh Anthony nhà quản lý trung cấp của một cơ quan tài chính, bà Meryl giáo viên tiểu học (cũng thuộc giới trung lưu). Tuy cuộc sống có phần khá giả nhưng họ vẫn thường ăn mặc rất giản dị, không khác gì so với những người dân bình thường khác.”

Cuối năm 2008 trong buổi tiệc thường niên đón chào năm mới, vì là lần đầu tiên tôi chính thức tham dự sự kiện cộng đồng ở Anh. Do đó, tôi đã thuê một chiếc áo hiệu Prada cũ với giá 250 bảng Anh (tương đương 8.282.750 VND) để không bị mất mặt trước mọi người.

Tôi nghĩ bà Meryl sẽ rất lộng lẫy trong một bộ y phục đắt tiền thể hiện đẳng cấp “thật sự” của mình. Nhưng đêm đó, bà chỉ mặc một chiếc váy dạ hội màu xanh da trời của CK, khiến tôi phải tròn mắt kinh ngạc. “Tôi chọn CK vì nó phù hợp với giai tầng của mình,” Meryl giải thích.

Bà đưa ra một ví dụ sinh động: Gà rừng sẽ không vì có thêm bộ lông ngũ sắc mà biến thành chim công. Trong thực tế, người Anh không thích những thương hiệu cao cấp, sang trọng.

Người tiêu dùng chủ yếu chỉ chọn một số nhãn hàng trung bình, chẳng hạn như thương hiệu Jinling rất được ưa chuộng từ các tín đồ thời trang, nghệ sĩ, vận động viên chuyên nghiệp đến những người bình thường khác cũng đều sử dụng.

Người Anh không có thói quen dạy con cách sống bề ngoài, chạy theo hình thức. Dù là người trưởng thành hay trẻ vị thành niên thì họ cũng sẽ không bỏ cả mấy tháng tiền lương của mình ra mua một đôi giầy LV (Louis Vuitton) chỉ để ra vẻ mình là người giàu có. Đơn giản là vì họ không quan tâm đến hư danh bên ngoài.
 (Matthew Lloyd/Getty Images)

Có lần tôi vô tình gặp Mark – con trai Meryl, đang chăm chú lựa quần jean giảm giá của Levi’s. Tôi hỏi: ”Sao cậu không chọn mua những chiếc quần mới ra mắt, hợp thời trang hơn?“ Câu trả lời của cậu bé làm tôi ấn tượng sâu sắc:

“Cha mẹ cháu không phải là người giàu có gì. Cho dù, thường xuyên khoác lên mình những bộ cánh mới nhất của Levi’s thì cháu cũng không thể nào trở nên giàu có được. Và sau 18 tuổi, cháu cũng sẽ phải đi làm kiếm tiền để tự nuôi bản thân mình. Lúc đó, lại càng không có tiền để mua hàng hiệu; cho nên, như bây giờ với cháu đã là quá tốt rồi ”.

Nhìn cậu bé hài lòng với những món đồ không quá xa xỉ của mình mà tôi lại thấy chạnh lòng. Nhớ đến bộ lễ phục đắt tiền hiệu Prada mà tôi đã thuê trước đây. Đúng là cái sĩ diện hão đó hại chết người ta mà!

Chạy theo hàng hiệu hay phù hợp với nhu cầu riêng của bản thân?

Dần dần, tôi phát hiện ra: một nguyên nhân khác khiến người Anh không thích dùng các món hàng quá đắt tiền. Đó chính là vì ở Anh quốc có quá nhiều hãng thời trang, họ có thể chọn bất kì thương hiệu nào mình yêu thích.

Lễ Giáng sinh năm trước, tôi cùng đồng nghiệp Jenny đi dạo ở ”Bách hóa Harrods“. Tuy là người thừa kế số tài sản khá lớn của ông bà, nhưng cô vẫn đi làm thuê, vẫn chi tiêu rất có chừng mực giống như bao người khác. Do đó, tôi rất ngạc nhiên khi cô đến đây để mua quà cho chồng và con mình – những mặt hàng đắt tiền. Rất nhanh chóng Jenny chọn được hai chiếc khăn choàng cổ.

Liếc nhìn giá của chúng. ”Trời ơi, đúng là không hề rẻ mà!“ tôi nghĩ thầm, rồi cùng cô đến quầy hàng của Burberry. Tôi hỏi: ”Sao bạn không chọn cho chồng mình một chiếc khăn sọc caro của Burberry nhỉ? Giá của nó cũng không chênh lệch nhiều so với hai cái khăn bạn đã chọn kia mà“.

Cô nhìn tôi với vẻ khó hiểu. Chẳng phải khi chọn khăn ta phải xem nguồn gốc, xuất xứ rồi đến cách phối màu, hoa văn, kiểu dáng trên khăn. Xem từ thiết kế cho đến chất lượng của khăn hay sao?

Cuối cùng cô hỏi tôi: ”Giá cả không khác nhau nhiều nhưng chất lượng thì không giống nhau. Nếu là bạn thì bạn sẽ chọn cái nào? Đương nhiên là sản phẩm có chất lượng rồi! Tại sao tôi lại phải vì cái mác hàng hiệu mà mua nó với cái giá trên trời đó?“ Những lời cô nói khiến tôi không biết trả lời sao.

Tôi đã học được một điều: ở Anh quốc người ta luôn chú trọng đến chất lượng, thực chất bên trong, chứ không phải là vẻ ngoài hư ảo.

Kỳ thật, còn có một nguyên nhân sâu xa khác khiến họ không muốn trói buộc mình trong những món hàng xa xỉ chỉ để thể hiện đẳng cấp. Đó là do, họ nghĩ con người đến đây đều mang theo thân thể, đều cùng ở trong một tầng này của vũ trụ. Những ham thích thể hiện tính cách riêng, lập dị mà ngày càng nhỏ đi thì càng tốt. Tất nhiên, sử dụng các món hàng đắt tiền, những thương hiệu nổi tiếng càng không thể giúp họ thực hiện được mục tiêu này.

Tháng 6/2012, công ty chứng khoán của chồng tôi tổ chức một bữa tiệc từ thiện, tôi cũng được mời tham dự.

Bởi vì tôi nghe nói những người nổi tiếng như “nhà đầu tư vĩ đại” Warren Buffett và Bill Gates cũng có trong danh sách khách mời. Do đó, nhân cơ hội hiếm có này tôi cố tình đi tìm và đến gần “hai nhân vật chính” để có thể quan sát kỹ hơn phong cách thời trang của họ. Tôi phát hiện ra rằng dù là Bill Gates hay Warren Buffett cũng đều khoác lên mình “bộ cánh” của các thương hiệu thời trang phổ thông, không quá cao cấp.
 Bill Gates (phải) và Warren Buffett (Ethan Miller/Getty Images)

Tôi kéo Sophie – vợ người đồng nghiệp của chồng tôi – lại hỏi xem Buffett và Gates mặc quần áo của thương hiệu quần áo nào. Sophie là biên tập viên cao cấp của tạp chí thời trang nhưng kết quả là cô thực sự bối rối vì không thể tìm thấy nguồn gốc của những bộ quần áo đó. Tuy nhiên, điều này cũng được Sophie phân tích và giải thích một cách hợp lý:

“Những người như Buffett và Gates hoàn toàn không cần phải chọn những thương hiệu cao cấp để thể hiện đẳng cấp ở đây. Đơn giản là vì họ đều là những người tâm huyết với các hoạt động thiện nguyện, họ đến để làm từ thiện. Cho nên, nếu như ăn mặc quá sang trọng thì chẳng khác nào họ tự biến mình thành kẻ thô tục.

Cho bản thân hay cho gia đình

Càng tìm hiểu kỹ về lối sống của người Anh, tôi lại càng thấy được cách chi tiền của họ không giống người nơi khác. Trái ngược hoàn toàn với người Trung Quốc ưa thích dùng các món hàng xa xỉ để đánh bóng bản thân, thì người Anh lại thích mua các món quà cho người thân của mình. Điều này, giúp cho cuộc sống gia đình của họ trở nên đầm ấm và hạnh phúc hơn.

Chẳng hạn như: Tiffany – người thường đến lớp dạy yoga của tôi. Cô ăn mặc rất giản dị, tôi cứ nghĩ cô cũng như bao người dân thông thường khác, không có gì đặc biệt. Chỉ khi tôi tận mắt chứng kiến cô ấy mua cho mỗi người trong gia đình một bộ quần áo (đạt tiêu chuẩn) giống như của đội Denver Broncos có giá lên đến 270 bảng Anh/bộ (hơn 9 triệu đồng), khi cùng tôi đi xem họ thi đấu. Tôi đã bị sốc suốt buổi thi đấu hôm đó.

Tôi hỏi: ”Tiffany, chẳng lẽ bạn không muốn mua những bộ quần áo tương xứng hơn với mức thu nhập của bạn sao?”

Cô nháy mắt với tôi, mỉm cười nói: “Tôi thì thế nào cũng được, tôi muốn dành tiền của mình cho người thân hơn”. Nhiều người cho rằng người Anh không quan tâm nhiều đến gia đình. Nhưng thực tế, họ rất coi trọng tình cảm gia đình, và giành nhiều công sức để vun vén cho nó.
 (Getty Image)

Sau này, tôi mới phát hiện ra: người Anh dù thuộc giới hạ lưu đi chăng nữa. Họ cũng sẽ không bỏ tiền để mua những món hàng xa xỉ. Thay vào đó, họ mua thêm các đồ dùng trong nhà hoặc thay mới các vật dụng đã cũ kĩ.

Có một lần trong giờ nghỉ, Lucy kể với tôi về cái tủ lạnh hai cửa mà cô đang sử dụng ở nhà. “Tủ lạnh hiệu gì vậy?” tôi hỏi. “Kenmore” câu trả lời của cô làm tôi hơi ngạc nhiên vì sản phẩm của thương hiệu này không hề rẻ.

“Đối với tôi mà nói, chỉ cần có thể mang đến cho chồng một cốc bia lạnh sau khi anh đi làm về, hay một que kem ngon cho con sau những giờ học căng thẳng,trên lớp, cũng đủ làm tôi thấy hạnh phúc rồi”. Nhìn nụ cười tươi và sự chân thành của Lucy, tôi quyết tâm sẽ mua cho gia đình một chiếc tủ lạnh tốt hơn trong vài ngày tới.

Đâu mới là hạnh phúc thật sự? Bạn sẽ chọn cách sống như thế nào? Chỉ lo cho bản thân mình, chạy theo các món đồ đắt tiền để thể hiện mình là người giàu có. Hay giống như người Anh, luôn giành hết mọi thứ cho gia đình, cùng mọi người đi qua những tháng năm thăng trầm của cuộc đời?

Biên dịch: Thanh Thanh, biên tập: Tuệ Minh
(Đại Kỷ Nguyên)
 
>> 10 tỷ phú “xa lánh” cuộc sống xa hoa

Share:

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2015

Andrew Carnegie: Khi đi du lịch là để học

Tình yêu quê hương, bất chấp các điều kiện sống hay vị trí địa lý của nó chính là mảnh đất của sự ngọt ngào và vẻ đẹp.

- Andrew Carnegie là một doanh nhân người Mỹ gốc Scotland và được nhiều người biết đến với biệt danh “Ông vua thép.”

- Một trong những sở thích của Carnegie là đi du lịch, đặc biệt khi có một chút phiêu lưu.
- Theo Carnegie, kiến thức có được từ việc học và đi du lịch biểu trưng cho giá trị thực, vì một cuộc sống tốt là thực sự rộng mở đầu óc.

Andrew Carnegie là một doanh nhân người Mỹ gốc Scotland và được nhiều người biết đến với biệt danh “Ông vua thép.” Là người hảo tâm và bác ái, ông tài trợ cho rất nhiều việc của cộng đồng xã hội như thư viện, bệnh viện hay trường đại học.

Tính đến năm 2007, theo tạp chí tài chính Forbes thì tài sản của ông là 298 tỷ USD, chỉ sếp sau người được mệnh danh giàu nhất trong những người giàu nhất là John D. Rockefeller.

Trong nhật ký của mình, Carnegie viết rằng ông đã định về hưu lúc 35 tuổi để chuyên tâm hơn cho việc viết sách và đi du lịch vòng quanh thế giới. Tuy nhiên ông đã không làm như vậy, nhưng qua việc này có thể thấy được niềm đam mê và sở thích cá nhân ngoài công việc thép của Carnegie.
Theo Carnegie, kiến thức có được từ việc học và đi du lịch biểu trưng cho giá trị thực, vì một cuộc sống tốt là thực sự rộng mở đầu óc. Đặc biệt, việc đi du lịch sẽ khiến thế giới quan tiếp nhận một kiến thức mới mẻ hơn và có năng suất hơn khi quay trờ lại công việc của mình.

Không những thế, trải nghiệm của việc du lịch khắp thế giới của Carnegie còn bồi đắp thêm tình yêu nước, yêu quê hương trong ông. Ông chiêm nghiệm rằng chẳng nơi đâu tuyệt vời bằng nhà mình. Dù cho những nơi khác mang lại cho ông sự mới mẻ cuốn hút, nhưng chính quê hương mới là thiên đường dưới trái đất. Do đó, khi thật sự về hưu, Carnegie đã cho xây cất một tòa lâu đài tại Scotland và sống trọn cho đến khi qua đời.

Chuyến đi vòng quanh thế giới đã mở ra một chân trời mới trước mắt ông. Nó đã làm thay đổi hoàn toàn thế giới quan của Carnegie. Ông bắt đầu xem xet các giai đoạn khác nhau của cuộc đời con người theo cách nhìn của thuyết tiến hóa.

Là một người ham học hỏi, khi đến Trung Quốc, Carnegie đọc sách về Khổng Tử. Ở Ấn Độ, ông đọc sách Phật và các sách của đạo Hinđu và trong số các tác phẩm của người Ba Tư ở Mumbay, ông đọc về Zoroaster.

Carnegie tin rằng, sẽ thật là thiếu sót lớn nếu chúng ta không tìm hiểu về tôn giáo ở nơi mà mình sẽ đến. Bởi vì người dân của mỗi quốc gia đều cho rằng tôn giáo của họ là tốt nhất. Cho nên để có được một chuyến đi hoàn hảo, bạn phải tìm hiểu tôn giáo của họ để có thể hòa nhập vào lối sống thường ngày của những người dân bản xứ.

“Trước đây, tâm trí của tôi thường hỗn độn thì bây giờ đã thảnh thơi.” Ông nói. Việc đi du lịch đã mang lại cảm giác bình an cho Carnegie và cuối cùng ông đã hình thành triết lý sống cho riêng mình. Ông bắt đầu cảm nhận được một ý nghĩa mới mẻ rằng “Thiên đàng ở trong mỗi người.”

Không phải quá khứ hay tương lai mà chính là hiện tại và chính ở đây trong chúng ta là Thiên đàng. Tất cả nhiệm vụ và mục tiêu của chúng ta trên thế giới này là ở hiện tại. Nếu cứ cố gắng tìm kiếm cái gì cao hơn thế, chúng ta chỉ đang vô ích mà thôi.

Chẳng đâu bằng nhà mình

Trong chuyến du lịch tới mũi Bắc vịnh Fio, Tromson bằng tàu, Carnegie có đến thăm một trang trại tuần lộc của người Lapland. Một thủy thủ trên tàu làm hướng dẫn viên cho ông. Khi tới vịnh Fio, nhìn xuống bên kia bờ vịnh, ông thấy một vài chiếc lều cheo leo ở đó cùng một căn nhà hai tầng đang được xây dựng. Carnegie hỏi “Căn nhà mới xây để làm gì?”

Đó là căn nhà của một người đàn ông sinh ra ở Tromson, ông ta đã kiếm được rất nhiều tiền và bây giờ trở về để sống tại quê hương. Ông ấy là người rất giàu có. Người hướng dẫn trả lời.

Carnegie tiếp tục hỏi “Nếu giả như anh kiếm được một gia tài như thế, anh sẽ chọn nơi nào để nghỉ ngơi tuổi già?” Anh nói với Carnegie rằng anh đã từng đi du lịch khắp thế giới. Anh từng tới London, New York, Calcutta, Mellbourn và nhiều nơi khác. Nhưng chẳng nơi đâu tuyệt vời bằng Tromson, quê hương của anh cả.

Mà Tromson là vùng đất thuộc Bắc Cực, 6 tháng trời là đêm, khí hậu khá khắc nghiệt, nhưng anh ta đã sinh ra tại đây.

Trong số các điều kiện sống, hoặc quy luật tự nhiên, có những cái không tốt, không công bằng và khắc nghiệt đối với chúng ta, nhưng vẫn có những cái làm cho chúng ta ngạc nhiên vì vẻ đẹp và sự ngọt ngào của nó.

Tình yêu quê hương, bất chấp các điều kiện sống hay vị trí địa lý của nó chính là mảnh đất của sự ngọt ngào và vẻ đẹp đó. Dễ chịu biết bao khi nhận ra rằng, bất chấp tôn giáo sẽ chỉ có ở nơi này hoặc dân tộc đó, mỗi dân tộc đều nhận được những thông điệp riêng phù hợp với nó nhất trong giai đoạn phát triển hiện tại. Quê hương, chính quê hương là nơi tuyệt vời nhất.
(Theo Trí Thức Trẻ )
 >> Từ cậu bé phải ngủ cho quên đói trở thành “vua thép”
Share:

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2015

Muốn thuyết phục người khác, hãy mặc đồ đỏ!

Khi xuất hiện, màu đỏ tạo ấn tượng tâm lý mạnh hơn bất cứ màu sắc nào khác, điều đó làm người mặc sắc đỏ trông quyền lực, mạnh mẽ và thuyết phục hơn.


Màu đỏ là một màu mạnh và rất thu hút sự chú ý, đây là một màu phù hợp cho các quý ông trong những thời điểm như diễn thuyết trước đám đông, thuyết trình dự án hay đàm phán tranh luận.
Màu đỏ phù hợp với những buổi diễn thuyết, đàm phán tranh luận

Những nhà tâm lý học đã nghiên cứu và nhận thấy: Màu đỏ tác động lên não người nhìn cảm giác “đang bị đe dọa”. Đây cũng là điều mà màu đỏ tượng trưng trong cuộc sống hàng ngày: Đèn đỏ khi dừng xe, chữ thập đỏ trên xe cứu thương, đèn nháy đỏ trên xe cảnh sát, xe cứu hỏa….

Khi xuất hiện, màu đỏ tạo ấn tượng tâm lý mạnh hơn bất cứ màu sắc nào khác, điều đó làm người mặc sắc đỏ trông quyền lực, mạnh mẽ và thuyết phục hơn. Mặc đồ mang màu đỏ là một yếu tố giúp bạn tự tin, thu hút sự chú ý và tăng thêm tính thuyết phục cho lời nói của mình.
Màu đỏ khiến bạn tự tin và thu hút sự chú ý

Bởi vậy, nếu bạn đang chuẩn bị cho một buổi thuyết trình dự án tại công ty, một buổi thuyết phục nhà đầu tư hay đàm phán hợp đồng với đối tác, có thể bạn sẽ muốn dành chút thời gian để bổ sung màu đỏ trong bộ trang phục mình sẽ mặc.
Hãy bổ sung màu đỏ cho bộ trang phục của bạn

Tinh tế khi mặc đỏ

Màu đỏ mang tới sự thuyết phục, tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là các quý ông nên mặc càng nhiều màu đỏ càng tốt.

Một chút màu đỏ tinh tế điểm xuyết trên bộ trang phục sẽ là điều ấn tượng và đảm bảo hiệu quả cao nhất. Mặt khác, việc mang thêm một chiếc áo vest hay sơ mi đỏ rực trong buổi diễn thuyết không làm bạn trông thuyết phục hơn. Thậm chí, điều này sẽ khiến bạn trông hài hước và phù hợp với một bữa tiệc vui vẻ, hơn là không khí trang trọng của một buổi làm việc, thuyết trình.
Quá nhiều sắc đỏ - đẹp nhưng không phù hợp với buổi thuyết trình, đàm phán

Vì vậy, các quý ông cũng cần chú ý đến việc cân bằng màu sắc giữa đỏ và những phần khác của bộ trang phục.

Cách mặc đỏ đơn giản nhưng hiệu quả bạn có thể tham khảo là kết hợp một chiếc cà vạt hoặc pocket square đỏ trên tổng thể bộ suit tối màu. Ngoài ra, bên cạnh màu đỏ thông thường, bạn có thể lựa chọn những món đồ có họa tiết đỏ hồng hoặc các tông màu đỏ sậm để đa dạng hóa hình ảnh của mình. Sau đây là một số gợi ý dành cho bạn:
Sử dụng cà vạt đỏ sậm cùng những bộ suit tối màu
Pocket square màu đỏ - trang nhã và lịch sự

Đức Anh
Theo Trí Thức Trẻ/BusinessInsider 
Share:

Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2014

Cách nhận diện người hàng xóm triệu phú

Khi ghé thăm ngôi nhà giản dị của họ, bạn sẽ được mời cà phê loại thường, thay vì Starbucks. Còn nếu đi nhờ xe, bạn sẽ được ngồi trên chiếc ôtô đã dùng cả chục năm.

Dù việc có cả triệu USD đã không còn gây sốc như trước đây, đó cũng không phải là chuyện tầm thường. Trên thực tế, Reuters cho biết năm 2009, Mỹ có tới 7,8 triệu triệu phú. Tuy nhiên, đôi khi bạn sẽ không dễ gì nhận ra hàng xóm mình chính là triệu phú nếu chỉ nhìn từ bên ngoài. Theo Business Insider, dưới đây là những đặc điểm giúp bạn phát hiện ra họ.
 
1. Luôn tiêu ít hơn số tiền kiếm được. Trên thực tế, “câu thần chú” của giới triệu phú là về lâu dài, bạn nên cố gắng trở một một người giàu vô danh. 

2. Họ nhận thức được rằng kiên nhẫn là một đức tính tốt. Bạn không thể biến thành triệu phú chỉ sau một đêm. Nếu bạn giống họ, của cải của bạn sẽ được tích lũy dần bằng việc siêng năng tiết kiệm qua thời gian.

3. Khi ghé thăm ngôi nhà đơn sơ của họ, bạn sẽ được mời dùng cà phê loại thường, thay vì một ly Starbucks. Nếu cần đi nhờ xe, bạn sẽ được họ đưa đi trên chiếc ôtô đã sử dụng cả chục năm. Và nếu bạn thấy điều này làm họ trông thật nghèo nàn, họ cũng chẳng thèm bận tâm đâu.

4. Hàng tháng họ đều thanh toán hết mọi khoản nợ trên thẻ tín dụng. Họ đủ thông minh để hiểu rằng nếu không đủ tiền mặt để thanh toán cho thứ gì đó, tức là họ không thể mua chúng.

5. Họ sớm nhận ra rằng tiền chẳng mua được hạnh phúc. Nếu bạn muốn sống thanh thản, bạn cần đạt được tự do về tài chính.

6. Các triệu phú luôn nhớ rằng tự do tài chính chỉ có được khi không vướng phải nợ nần. Thật may là bạn có thể đạt được điều này dù có mức thu nhập là bao nhiêu đi nữa.

7. Họ biết rằng kiếm một nghề tay trái không chỉ giúp nhân lên số dư tài khoản ngân hàng, mà còn khiến bạn bận rộn và chẳng còn thời gian tiêu xài.

8. Họ hiểu rằng tiền bạc giống như một đứa trẻ, không có khả năng tự quản lý. Bạn chẳng thể mong đợi tiền của mình sinh sôi nảy nở mà không có một sự quản lý tài chính đáng tin cậy.

9. Họ luôn đặt chế độ tự động trích tiền vào tài khoản tiết kiệm khi có tiền. Đây là nguyên tắc tối quan trọng trong tài chính cá nhân và là một cách hiệu quả để tiết kiệm và thiết lập kỉ luật tài chính.

10. Các vị triệu phú thường không hiểu vì sao người ta chấp nhận làm việc mình không thích chỉ để được giàu lên. Cuộc đời quá ngắn ngủi để bị phí phạm như vậy.

11. Họ hiểu được tầm quan trọng của lên kế hoạch. Họ cho rằng một vài người trở thành triệu phú mà không cần lập kế hoạch chẳng qua là do may mắn. Chỉ tuyên bố bạn muốn có tự do tài chính thôi là chưa đủ, bạn còn cần vạch ra cách đạt được chúng nữa.

12. Khi đặt mục tiêu tiết kiệm, họ không ngại nghĩ lớn. Thành công tài chính đòi hỏi bạn phải có tầm nhìn xa hơn khả năng hiện tại.

13. Thời gian qua đi, họ nhận ra rằng bạn không thể tránh khỏi đưa ra những quyết định tài chính sai lầm, nhưng chăm chỉ làm việc sẽ giúp bù đắp cho những sai lầm này.

14. Các triệu phú biết rằng không đề phòng trước những rủi ro là điều ngu ngốc. Chớ quên rằng nguy cơ phá sản luôn thường trực, và có thể xuất phát từ nhiều nguyên nhân như: trụ cột trong gia đình qua đời, ly hôn, hay mất khả năng lao động dẫn đến mất việc.

15. Họ hiểu rằng thời gian là đồng minh của tuổi trẻ. Nếu tiết kiệm từ sớm, bạn sẽ tận dụng được lợi ích của lãi gộp để sinh lời cho khoản tiết kiệm.

16. Họ biết rằng không thể chi tiêu cho những thứ bạn không thấy. Hãy sử dụng hệ thống khấu trừ tiền lương tự động để tạo quỹ hưu trí cho bản thân hoặc các tài khoản tiết kiệm khác. Tiền lương tăng đồng nghĩa với việc các tài khoản này cũng tăng lên theo.

17. Dù có công việc yêu thích, các triệu phú cũng có thể không cần phải đi làm, bởi những thứ họ đang sở hữu sẽ sinh sôi tiền bạc trong nhiều năm nữa.

18. Họ sẽ chẳng ấn tượng kể cả khi bạn có xe xịn hay sống trong tòa biệt thự xa xỉ.

19. Và sau mấy tháng đòi mà không được bạn trả lại chiếc kéo tỉa cây, họ sẽ tự đi mua một cái khác. Điều đó chẳng là gì với họ.
 Vnexpress
Share:

Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

Người thông minh học như thế nào?

Có sự khác biệt rõ ràng giữa những người biết học một cách thông minh và những người chỉ biết học. Nhóm trước là “những sinh viên của trò chơi”, họ học cách học và trong khi học mở rộng tầm nhìn qua việc tự khám phá. Nhóm sau là những người chỉ học vì sức ép của việc phải học.

Học cách học là kỹ năng thiết yếu phân lập nhóm xuất sắc với những người còn lại. Đây là 16 cách những người học thông minh thường áp dụng:
Share:

Thứ Ba, 25 tháng 11, 2014

Bí mật thành công của những người hướng nội

“Hầu hết những người hướng nội mà tôi đã từng làm việc thường nảy sinh nhiều ý tưởng khi họ viết ra điều gì đó hoặc trong những lúc thinh lặng.” 
Hãy tưởng tượng bạn đang trong một cuộc họp, tất cả mọi người đều đưa ra ý kiến, tranh cãi lớn tiếng. Bạn biết mình cần phải lên tiếng nhưng rất khó mở lời, chính vì vậy bạn ngồi thấp thỏm trong yên lặng.
Share:

15 điều không cần nói lời xin lỗi

Lời xin lỗi có thể là phương thuốc hữu hiệu để xóa bỏ hận thù, kéo gần khoảng cách giữa hai người. Tuy nhiên, trong một số trường hợp bạn không cần phải dùng đến hai từ này.

Trang Lifehack đã đưa ra 15 trường hợp bạn không cần phải nói lời xin lỗi:
Share:

Thứ Ba, 18 tháng 11, 2014

Ăn mặc thế nào để tạo ra sức mạnh?

“Một quy tắc tối quan trọng của việc ăn mặc là trả lời được câu hỏi, bạn đang mong muốn đạt được điều gì? Sự quyến rũ, giàu có hay sức mạnh". 
Jon-Michail, người từng chiến thắng giải thiết kế Christian Dior hiện là CEO của tập đoàn Image Group International (IGI). Phương châm cá nhân của anh là: “Bất kể tình huống nào, trong vòng 5 giây đầu tiên cũng phải gây ấn tượng với người đối diện bằng diện mạo bề ngoài”.
Share:

Trang

Nổi bật

Giới siêu giàu kiếm tiền từ đâu?